i là mắt sáng rỡ như hổ thấy mồi thì còn ra thể thống gì.
"Tiểu
Áo à, chào hỏi người ta đi, cậu ấy chính là Quý Thuần Tình mà mẹ vừa nhắc đến
đấy, đây là vị hôn phu tốt nhất mà bà đã định sẵn cho con từ lâu rồi."
"Con
mặc kệ anh ta là loại tình cảm phóng đãng hay thuần khiết gì gì đó, mẹ đưa quần
cho con mặc trước đã!"
"Ôi
dào, người ta còn không xấu hổ, việc gì con phải ngượng ngùng?"
"Chẳng
lẽ mẹ thấy so với con thì anh ta có tư cách xấu hổ hơn sao?" Thế giới quỷ
quái gì thế này, con gái không mặc quần bị con trai nhìn thấy mà người xấu hổ
lại là con trai?
"Nhạc
mẫu đại nhân, hay là mẹ cứ cho phép thê quân mặc quần vào trước đi ạ." Anh
e thẹn mở lời, cả căn phòng đột ngột tràn ngập luồng không khí dịu dàng.
"Thê...
thê quân?" Chẳng lẽ lại giống như gọi phu quân hay sao? Cái gia đình biến
thái này chẳng lẽ không có lúc kết thúc, mà còn bắt ép cô phải nối gót? Cô
không cần!" Ai là thê quân của anh? Tôi không cần, tôi không cần, tôi
không cần đàn ông cưới tôi."
"Con
rể, vì câu nhạc mẫu đại nhân của con, mà mẹ sẽ nhất quyết không để con quỷ này
làm lỡ việc chung thân đại sự của con đâu. Ôi dào, nhìn gương mặt và thân hình
con kìa, đúng là càng ngắm càng yêu, mẹ quyết định rồi, phải chọn ngày để hai
đứa kêt hôn!"
"Cám
ơn nhạc mẫu đại nhân đã tác thành nhưng trước khi thành hôn vẫn nên đưa thê
quân... quần..."
"Cám
ơn cái con khỉ ấy, mẹ tôi tác thành cho anh, vậy ai tác thành cho tôi? Tôi
không muốn, không muốn cưới chồng! Tôi muốn tự tay kết thúc cái bi kịch của gia
đình biến thái này, tôi thích những người dàn ông manly cơ!"
"Cái
con quỷ này, người đàn ông vừa đẹp vừa dịu dàng lại tốt như Thuần Tình đây, con
còn kén cá chọn canh nỗi gì? Con tưởng với cái tính khí của mình thế kia mà tìm
được aiơn cậu ấy hả? Hừ, không biết cảm ơn là gì!"
"Chỉ
có đẹp thì làm được gì, không có chút khí chất đàn ông gì cả... Hu... mẹ ơi, con
lạnh quá, mẹ có thể đưa quần cho con trước rồi nói sau được không?"
"Haizzz,
cái đứa không đầu không não, không mặc quần mà còn rúc vào tủ lạnh làm gì, mông
lạnh đến nỗi đỏ rồi kìa, mặc quần vào! Trần như nhộng chạy lung tung trước mặt
người đàn ông của mình thì được, nhưng đừng ra ngoài làm chuyện mất mặt đó đấy.
Haizzz, cũng may người ta chịu con, nếu không thì cả đời con phải làm sao
đây." Nói xong, chiếc quần jean trong tay bà bay xoạch xuống nền nhà, thê
thảm vô cùng.
Ôi, làm
ơn nhìn cho rõ là ai đang cầm quần của cô vừa quan sát đàn ông với vẻ thích
thú, vừa bàn chuyện hôn nhân có được không?
Tô Gia
Áo vừa xoa xoa phần mông trước bị đánh sau lại bị cóng của cô rồi chui ra, vừa
tức tối, bất lực liếc nhìn người đàn ông tuyệt đẹp trong sáng có gương mặt vô
tội, vô cùng e thẹn nhưng lại có cùng tư tưởng quái dị với mẹ mình.
Chẳng
lẽ đây chính là nhân quả luân hồi, boá ứng không đủ, miệng tạo nghiệp chướng,
tất phải trúng đòn ư? Cía miệng cô không nói gì hay ho, lại cứ nói mình đã được
đính hôn, ông trời yêu quý cô, đã giúp cô "mộng đẹp thành thật" rồi!
Ai thèm
cưới cái gã đàn ông động dục thuần khiết này làm chồng chứ, tưởng tình yêu của
cô rẻ bèo như vậy hay sao? Nghĩ cô có thể chịu đựng bất kỳ ai nên nhét tên đàn
ông không ai thèm lấy này cho cô à? Cái gì mà thanh bạch thủ tiết, vớ vẩn! Cô
muốn từ hôn, từ hôn, từ hôn! Cuộc hôn nhân này là một sự nhầm lẫn, cô phải phá
tan cái gia đình phong kiến này, mở vòng khoá nữ tôn nam ti, nhảy ra khỏi chiếc
lồng giam biến thái kia, ca bài nam nữ bình đẳng, dâng hiến tình yêu của mình
cho nhân loại!
Nữ Nhi Quốc1:
Vương quốc do nữ giới cai trị, tiêu biểu là Tây Lương Nữ Quốc trong tác phẩm
"Tây Du Kí" của Ngô Thừa Ân.
Anh
chàng thiên kim công tử.
Đó là
ấn tượng đầu tiên mà Quý Thuần Khanh1 để lại
cho nhà họ Tô.
Nhưng
ấn tượng đó không thể gọi là đẹp được, vì anh có những yếu tố chí mạng mà Tô
Gia Áo chỉ muốn tránh né thật xa.
Tóc
đen, mắt đẹp, mũi thẳng, môi đỏ, cổ trắng, eo thon, đến giọng nói cũng mang một
âm điệu mềm mại, dịu dàng lại trầm trầm quyến rũ, thật khiến người ta phát
ghét!
Anh
khiêm tốn lịch sự, đối nhân xử thế chu đáo, hoàn toàn không dám nhìn cô lâu, rõ
ràng là liếc nhìn sang nơi khác để tránh ánh mắt dò xét của cô. Quá nhàm chán!
Cầm
tách trà mà cử chỉ cũng tao nhã, cử động tay chân vô cùng dịu dàng, vẻ mặt hoàn
toàn vô tội, khiến cô cực kỳ căm ghét dáng vẻ mềm mại, yêu kiều đó của anh.
Mà hành
vi vô lại của anh là bảo thị đồng mang lành lý vào nhà cô, cộng với vẻ mặt vô
cùng yếu ớt của mình đã biến thành một anh chàng đáng thương bị ép gả vào nhà
thê quân, được người ta chăm sóc cũng là chuyện đương nhiên, đuổi cô khỏi phòng
ngủ của mình để ra phòng khách trú ngụ càng là lẽ thường tình, người phản đối
sẽ phải khiêu chiến với nắm đấm thép của bà Tô.
"Thưa
bà Tô, xin hỏi bà có ý gì, rốt cuộc anh ta là con gái bà, hay con là con gái
bà?"
"Ôi
trời cái con bé này chẳng hiểu biết gì, người ta còn chưa kết hôn với con,
đương nhiên không thể ngủ chung rồi. Mẹ cảnh cáo con, không được nửa đêm nửa
hôm lén vào huỷ hoại danh tiếng của người ta n
