lát nữa gọi lại sau... Chị không phải người nói một đằng làm một nẻo, không bị
đàn ông ăn sạch đâu!" Cô nói hùng hồn, cảm nhận rõ một luồng khí lạnh đang
lao thẳng đến, nuốt nước bọt, cô biết ý để di động ra xa tai mình, hét lên:
"A lô... a lô... ở đây sóng yếu quá, không nghe thấy... a lô... a lô em
nói gì? Nhỏ quá nhỏ quá... không nghe... A lô, ngày mai nói sau nhé, bye
bye!"
Tắt
máy, oai phong chị cả biến mất, thần kinh của cô dù vững đến mấy cũng biết
chàng trai trước mặt muốn chơi trò chiến tranh lạnh với mình, cô vội rụt cổ lại
rồi đến cạnh anh, giải thích nguyên nhân mình đến muộn: "Anh ta bắt em đến
văn phòng phạt làm bài tập, mấy đề bài ấy em chưa bao giờ gặp, thực sự là bó
tay, nên đành lén trèo ra ngoài cửa sổ, kết quả là khi hai chân mới chạm đất,
đã bị bạn em túm lấy khóc lóc một lúc lâu, anh cũng biết đấy, con gái thất
tình, đáng thương lắm..."
Tiêu
Yêu Cảnh hừ lạnh, ngồi yên không nhúc nhích, chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn cô,
chỉ mấp máy môi: "Lần này là lần thứ mấy rồi?".
"Hả?
Tuần này... lần thứ năm nhỉ..." Cũng tức là ngày nào cô cũng bị thầy Quý
bắt ở lại văn phòng phụ đạo riêng, còn lý do cô viện ra cũng hằng sa hằng số,
từ tiêu chảy cấp đến đau bụng muốn đi vệ sinh, mọi lý do cô đều viện ra gần hết
rồi, hôm nay đành nhân lúc Quý Thuần Khanh bị hiệu trưởng gọi đi mà trèo cửa sổ
trốn ra đây
"Xì,
địa vị thiếu gia đây trong lòng em đứng hàng thứ mấy trăm?" Tên thầy Quý
kia quan trọng hơn anh, đến bạn bè thất tình chết tiệt kia cũng chẳng quan
trọng hơn anh. Bạn bè cô sao lại nhiều đến thế, hôm nào cũng bận rộn an ủi
người thất tình, dạy dỗ cách yêu đương, giúp người ta đối phó đàn ông, xếp anh
ra sau đám con gái đó thì còn ra thể thống gì? Chẳng phải cô tỏ tình xong còn
nói sẽ ngoan ngoãn học tam tòng tứ đức sao? Đây chính là thành quả cô đã học
xong ư?
"Trong
tim em rốt cuộc có anh không?"
Hỏi
thẳng cô xong, Tiêu Yêu Cảnh nhận được một gương mặt đỏ bừng, e thẹn gật đầu.
Chỉ gật
đầu mà thôi, đến cả từ "vâng" cũng không có, anh không nên hài lòng,
không thể hài lòng, không được hài lòng.
Anh
cảnh cáo mình đừng bao giờ ngoan ngoãn, nếu không cô sẽ được thể làm tới, anh
cố gắng bắt mình chau mày, chuẩn bị cãi nhau, định xử lý gọn ghẽ cô nàng ấy.
Tô Gia
Áo cúi đầu ngoan ngoãn ngồi trên cùng một chiếc ghế, khiến anh lườm cho một
cái: "Sao không ngồi đối diện?".
Làm gì
có cặp đôi nào ở cạnh nhau lại không chịu ngồi đối diện nhau.
"Không
đâu, em không muốn nhìn thấy mặt anh."
Nói gì
thế? Thiếu gia anh tướng mạo lồng lộng, tại sao không muốn nhìn?
Mắt
nheo lại, anh đang định vỗ bàn nổi cáu thì nghe thấy âm thanh mềm mại, dịu dàng
bên cạnh vang lên: "Lúc nhìn thấy sẽ rất khó cầm lòng."
Tay anh
đưa lên nhanh chóng bị đóng băng trong không trung, ngượng ngùng không biết nên
tiếp tục đưa lên hay rụt lại, cuối cùng đành thuận tay đẩy cốc coca cola đến
trước mặt cô.
"Uống
không?" Anh lúng túng quay mặt đi, nhưng giọng nịnh nọt và mong chờ thì
không thể che giấu.
"..."
"Lần
này anh quyết định, số lần hôn gián tiếp đã đủ, uống đi!"
"...
Nhưng ống hút bị anh cắn nát cả rồi."
Kết
quả, anh đành đứng lên đi lấy ống hút mới, lúc quay lại, cô nàng kia lại bận
nghe điện thoại của bạn. Anh bực bội vén tóc, bĩu môi. Anh muốn duy trì phong
độ, nhưng phát hiện ra lúc này đàn ông phong độ là khỉ, cô gái của anh tại sao
lại biến thành tài sản công cộng? Chẳng phải cô chỉ nên thuộc sở hữu một mình
anh sao?
Một lúc
lâu sau, Tô Gia Áo tắt máy, điện thoại lại rung lên bàn bật mấy lần, cô mở ra
xem, chỉ thấy hộp tin nhắn đầy ắp tin mới.
Cô nghi
ngại mở ra một tin.
"Quang tâm
anh."
Rất
ngắn gọn, nhưng đầy oán khí.
Tin thứ
hai...
"Tại
sao em vẫn không quang tâm anh."
Viết
sai chứ lại không có dấu câu, chứng tỏ người gửi không thạo chuyện nhắn tin
này.
Tin thứ
ba...
"Mau
cút về đây quang tâm đến
anh."
Cô quay
lại, thấy ai kia đang ai oán buồn chán ngồi bên cửa sổ, cầm di động cố gắng gửi
tin, vẻ phẫn nộ ấm ức nhưng trẻ con ấy khiến cô cảm thấy quá đáng yêu.
Di động
của cô lại rung lên, cô mở ra
"Coca
tan đá rồi, mau qua đây uống đi."
">__________<"
Tiêu
Yêu Cảnh nhìn dấu hiệu lạ lùng cô gửi đến, vẫn chưa kịp hiểu là ý gì chỉ thấy
cốc coca trên bàn bị ai đó lấy đi, anh đang định giật lại thì phát hiện ra ống
hút cắm vào cốc đã bị người ta ngậm vào miệng, đôi môi đỏ tươi kia đang mím
chặt, hút một hơi thật to.
"Chẳng
có vị gì cả, khó uống quá", cô than vãn.
"Đáng
đời, ai bảo em không chịu về bên cạnh anh sớm hơn!" Anh vừa nhìn thấy cô
thì nhẹ nhõm hẳn, nhưng miệng vẫn nói cứng.
Xem ra
chiếm hữu một cô gái, chỉ về mặt thân thể thôi thì không đủ, mà điện thoại của
cô ấy cũng không thể bỏ qua.
Để đề
phòng điện thoại cô lại reo, anh lấy di động ra gọi vào máy cô, sau đó đặt sang
bên cạnh để di động cô và anh cùng trong tình trạng máy bận.
Nhưng
khi vừa lấy điện thoại ra thì nó đã reo vang, thấy bạn bè gọi đến, anh vội vàng
nghe máy, phớt lờ vẻ mặt "hoá ra anh cũng như em" của cô.
Giọng
cậu bạn