VCD.
Tôi tìm được đĩa phim Khu rừng Trùng Khánh trong ngăn tủ dưới kệ ti-vi, đó là bộ phim có Vương Phi và Lương Triều Vỹ đóng.
Lương Triều Vỹ đóng vai một viên cảnh sát, còn Vương Phi là nhân viên của một quán ăn nhanh. Hằng ngày anh ta đều đến quán ăn nhanh này để ăn cho no bụng, còn cô ấy luôn tranh thủ những hôm anh ta trực để lẻn vào
nhà dọn dẹp giúp. Cô ấy đã thay tất cả những thứ mà bạn gái cũ của anh
ta để lại như ga giường, con rối, đồ hộp, xà phòng. Lương Triều Vỹ cũng
đâu có ngốc, anh ta nhanh chóng phát hiện ra ngay bánh xà phòng to hơn,
con rối thay đổi hình dạng, đồ hộp có vị khác, ga giường càng dùng càng
thấy sạch. Anh ta thường rất hài hước nói với chúng như vậy, cho đến một ngày anh ta bắt gặp Vương Phi đang làm những công việc đó trong nhà
mình.
Xem đến đây, tôi bật ngọn đèn tuýp trong phòng khách lên, dùng ánh mắt hoàn toàn khác để ngắm nhìn một lượt những thứ này.
Tôi chạy vào phòng ngủ, nhìn chằm chằm vào hai mảnh táo vỡ trên nền nhà, nghĩ đến bộ phim Thế kỷ yêu đương.
Tôi còn nhớ, trong bộ phim này cũng có quả táo thủy tinh như vậy, là
của hãng Swarovski. Nó là kết tinh cho kết quả của một tình yêu viên
mãn, là sứ giả của tình yêu. Hơn nữa, quả táo này chắc chắn do Lâm Nhược mua, bởi đàn ông không bao giờ để ý đến tiểu tiết, họ cũng đâu có hiểu
và yêu thích “thế kỷ yêu đương”, chỉ có phụ nữ mới tin vào tất cả những
truyền thuyết về những lời thề nguyền trong tình yêu.
Tôi nhặt nửa quả táo lên, giơ thật cao, buông tay, rồi nhìn nó rơi
một cách tự do, lại vỡ thành hai mảnh trên sàn nhà. Mấy lần như vậy nó
không thể hàn gắn được nữa, không còn đủ tư cách để làm sứ giả, cũng
giống như chiếc nhẫn kia, nó mất đi tư cách để gửi gắm tình yêu.
Tôi tìm thấy chổi và xẻng hót rác trong bếp, dọn sạch những mảnh vỡ
từ quả táo, lột bỏ hết ga giường và vỏ gối, rồi đến rèm cửa và vỏ bọc
sofa, tiếp đó là khăn trải bàn, gối tựa, đệm ghế. Tôi đóng gói chúng
lại, để ra ngoài cửa nhà. Sau đó, dùng khăn lau sạch một ượt tất cả đồ
gia dụng trong nhà, rửa sạch bát đũa trong bồn rửa bát, lau sạch tất cả
những khu vực nền nhà không kê đồ đạc.
Vất vả cả một đêm, tôi ngồi tựa trên ghế sofa mơ màng ngủ, cho đến
khi trời sáng, tôi lại nghe thấy tiếng giật nước lần nữa trong nhà tắm,
“ào ào” tiếng nước chảy rất lâu.
Cửa nhà vệ sinh được mở ra, Lê Bằng mặt mũi trắng bệch bấu vào khung cửa, nhìn tôi một cách yếu ớt.
Tôi chạy ngay đến, thấy anh giơ cao cánh lay phải, ngón trỏ và ngón giữa kẹp một chiếc nhẫn, ướt sũng, nhưng rất sạch sẽ.
Tôi lùi lại một bước nói: “Cái này chui ra từ chỗ đó của anh à?”.
Anh gật đầu.
“Vậy thì anh cứ giữ lấy, tặng anh đấy.”
Anh nhìn tôi, lại cau mày, nhưng cũng không kiên quyết phải đưa được
nhẫn cho tôi, mà đi thẳng vào phòng ngủ, lấy một chiếc hộp giấy trong tủ đầu giường, đặt chiếc nhẫn vào đó, rồi đưa cho tôi.
Tôi đang muốn nói câu gì đó, thì bắt gặp Lê Bằng đang rất hoảng hốt nhìn vào giường.
Anh hỏi tôi một cách nghi hoặc: “Ga trải giường và vỏ gối đâu rồi?”.
Tôi trả lời: “Ở bên ngoài”.
Ánh mắt anh hướng lên nhìn cửa sổ trống không, lại hỏi tiếp: “Rèm cửa đâu?”.
Tôi trả lời: “Cũng ở bên ngoài”.
Anh nhìn tôi với vẻ mặt đầy kinh ngạc, bước ra phòng khách lại hỏi: “Thế còn vỏ bọc sofa?”.
Tôi trả lời: “Tất cả đều ở bên ngoài! Thậm chí còn có cả khăn trải
bàn, đệm ghế, gối ôm, tôi đang định giúp anh làm cuộc cách mạng dọn
dẹp”.
Anh hít sâu đến ba lần mới mở miệng nói với tôi: “Tùy cô, tôi phải đi ngủ đây”.
Tôi nói: “Anh ngủ trong phòng ngủ đi, tôi không buồn ngủ”.
Anh gật đầu một cách mệt mỏi, đi vào trong, đóng sập cửa.
Hôm đó, Lê Bằng dậy rất muộn. Sau khi tôi quẳng những thứ đó xuống
cạnh thùng rác dưới nhà, còn mua về một suất ăn nhanh, anh vẫn chưa ngủ
dậy. Tôi gõ cửa, anh cũng không trả lời. Tôi xoay tay cầm, mở cửa, thấy
anh đang ngủ rất say, bèn lại gần đẩy anh. Anh vẫn mặc kệ, tôi lại tiếp
tục đẩy, anh vẫn ngủ, tôi giơ chân lên đá, anh vẫn diễn cảnh ngủ say như chết, hơn nữa còn diễn rất đạt.
Tôi bắt đầu ý thức được rằng, có gì đó không ổn, đưa tay sờ vào trán anh, nóng quá.
Tôi lập tức gọi điện thoại cho cấp cứu, kể sơ qua cho nhân viên cứu
thương biết về những gì anh đã trải qua rồi cùng anh lên xe cấp cứu, đi
tới bệnh viện.
Bác sĩ nói rằng, Lê Bằng bị viêm đường ruột dẫn đến sốt cao. Chỉ cần truyền nước, nằm viện mấy hôm là khỏi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng tôi vẫn yêu cầu bác sĩ chụp X-Quang cho anh, xem bên trong có bị chiếc nhẫn làm tổn thương không.
Tranh thủ hai ngày Lê Bằng nằm viện, tôi về nhà một chuyến, trả lời
những câu thẩm vấn của mẹ, cũng tranh thủ gặp Miumiu để chia sẻ với cô
ấy câu chuyện kỳ lạ mà tôi vừa trải qua. Cả mẹ và Miumiu đều rất kinh
ngạc và cho rằng, tôi là một nữ anh hùng.
Cuối cùng, tôi cũng đi gặp Trương Lực, không quên mang theo chiếc hộp giấy đó.
Khi gặp tôi, Trương Lực sa sầm nét mặt, nhưng giây phút nhận lại hộp
nhẫn rồi mở ra xem, anh mừng vui ra mặt, nhìn tôi với ánh mắt hoàn toàn
khác.
Trương Lực nói: “Nhược Nhược, trước nay anh cứ nghĩ em là một cô gái yêu tiền bạc như sin
