Polaroid
Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326800

Bình chọn: 8.00/10/680 lượt.

hìn về phía tôi, Trương tổng nói: “Vi Nhược, nếu cô vội thì đi trước đi”.

Đi? Đi đâu bây giờ? Lê Bằng đang mắc kẹt tại đây, ai sẽ đi xem phim

cùng tôi, ai về nhà sưởi ấm chăn cho tôi? Lần này mà đi, chưa biết chừng về nhà sẽ cãi nhau.

Tôi nói: “Không sao, không sao. Tôi cũng không vội, có cần tôi giúp gì không?”.

Trương tổng nhìn đồng hồ rồi nói: “Dù sao cú đâm cũng không quá

nghiêm trọng, chúng ta không cần ở lại đây để giao thông thêm ùn tắc,

tôi sẽ đưa cô đến rạp chiếu phim trước. À đúng rồi, cô hẹn được ai

chưa?”.

Tôi vội vã nói đã hẹn rồi.

Tôi quay trở lại xe Trương tổng, cảm nhận rõ rệt hai luồng sát khí của Lê Bằng bám theo sau lưng.

Tôi nhắn tin cho Lê Bằng vì vừa rồi tôi thấy anh không nói câu gì: “Em đến rạp chiếu phim trước đợi anh”.

Lê Bằng không trả lời.

Đến trước cổng rạp chiếu phim, Trương tổng cười nói với tôi: “Sau khi xem xong hãy kể cho tôi nghe những điều cô cảm nhận được, tôi vốn cũng

định xem bộ phim này”.

Tôi sửng sốt, lập tức nói: “Ồ, vậy lần sau tôi sẽ mua vé tặng lại anh?”.

Anh ta nói không cần.

Tôi nói: “Cần chứ! Cần chứ!”.

Trương tổng đột nhiên nói: “Cô hẹn bạn trai hay bạn gái vậy?”.

Tôi nói: “Bạn trai”.

Anh ta lại hỏi: “Bạn trai cô à?”.

Tôi vui vẻ, khoát tay, rồi xuống xe, lại nghe thấy phía sau có người gọi giật lại: “Vi Nhược!”.

Tôi quay đầu lại nhìn, Trương tổng đang vẫy tay về phía tôi nói: “Ngày mai gặp lại!”.

Bước vào rạp chiếu phim đột nhiên tôi nhớ ra nguyên nhân khiến mọi việc xảy ra.

Hình như lúc đó Trương tổng không gọi tôi là “Vi Nhược”, mà là “Nhược Nhược”. Tôi nghe thấy tiếng gọi đã quay đầu lại, mơ hồ nhìn thấy một

chiếc xe màu đen, trong lòng lại đang nghĩ rằng Lê Bằng đến đón mình,

thế nên vừa nghe thấy “Nhược Nhược” mới lên xe tự nhiên như vậy.

Khi Lê Bằng đến được rạp chiếu phim, tôi đã chuẩn bị sẵn những lời

giải thích, đại loại là như thế này: “Em tháo kính áp tròng nên nhìn

không rõ, khi thấy chiếc xe màu đen ở bên đường, lại nghe thấy có người

gọi, em cứ tưởng là anh. Lúc lên xe rồi mới phát hiện là nhầm, nhưng lại không dám xuống xe, vì sợ Trương tổng phát hiện ra quan hệ của hai

chúng ta. Chẳng phải là anh đã nói chúng ta cần phải bí mật, phải giữ

khoảng cách, làm bộ như quan hệ của chúng ta không thuận buồm xuôi gió

sao?”.

Nhưng không ngờ, tôi vẫn chưa nói được những lời này ra, thì Lê Bằng đã cất lời nói trước, anh hỏi: “Chúng ta xem phim gì vậy?”.

Tôi chỉ chỉ, là một bộ phim tình cảm.

Lê Bằng nói: “Sắp chiếu rồi”, nói hết câu anh đi mua bỏng ngô và cô ca.

Tôi tưởng rằng, tất cả đã bình thường trở lại, nhưng không ngờ, đây mới là lúc sóng gió bắt đầu.

Trên đường về nhà, ngồi trong xe, tôi và Lê Bằng thảo luận với nhau về nội dung bộ phim.

Anh nói, chỉ vì một bộ phim mà tôi khóc thút thít, có đến mức thế không.

Tôi nói, phụ nữ đều là động vật cảm tính, chúng tôi có thể khóc vì

một chú mèo hoang bên đường, cũng có khi khóc chỉ vì một vài câu nói.

Anh nói, phụ nữ đều làm từ nước.

Tôi nói, đàn ông đều là những kẻ lòng gang dạ sắt.

Anh không trả lời, đột nhiên hỏi tôi: “Vé xem phim ở đâu ra vậy?”.

“Có người tặng cho Trương tổng, anh ta không đi xem nên tặng cho em.”

“Tại sao sát giờ chiếu anh ta mới tặng em, không sợ em không tìm được người đi cùng sao?”

“Anh ta nói rằng anh ta vốn định xem bộ phim này, nhưng không hiểu

tại sao lại tặ nó cho em. Em nghĩ chắc tại anh ta không có bạn bè, lại

không muốn lãng phí nên mới tặng cho em.”

Lê Bằng dừng lại trong giây lát nói: “Anh ta nói anh ta cũng muốn xem? Xem bộ phim tình cảm này?”.

“Đúng thế, phim tình cảm thì sao, phim tình cảm cũng có thị trường dành cho đàn ông đấy chứ!”

Rất lâu sau đó, Lê Bằng không nói gì.

Về đến nhà, tôi vào nhà vệ sinh rửa tay như thường lệ, rồi gọi lớn: “Đại Mao, đi rửa tay đi!”.

Lê Bằng không để ý đến tôi.

Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, thấy anh đang ngồi ngẩn người trên sofa.

Tôi tiến lại gần, nói: “Em bảo anh đi rửa tay, anh có nghe thấy không, anh đang nghĩ gì thế”.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi một cái, không đáp mà hỏi lại tôi: “Anh hỏi

em, hôm nay tại sao em không đợi anh, mà lại lên xe của Trương tổng?”.

Tôi khựng lại, vội vã lật lại trí nhớ, ấp a ấp úng đọc thuộc những

lời đã chuẩn bị trước đó, nhưng bởi đã quá lâu, nên có vài chi tiết bị

rối loạn: “Ừm, em tháo kính áp tròng nên nhìn không rõ mọi thứ, khi nhìn thấy chiếc xe màu đen ở bên đường, lại nghe thấy có người gọi “Nhược

Nhược”, em cứ tưởng là anh. Sau khi leo lên xe mới phát hiện ra là

Trương tổng. Em…”.

Lê Bằng vung tay ngắt lời tôi, nói: “Anh ta gọi em là gì?”.

Tim tôi đập thình thịch, sao tôi lại nói ra điều không nên nói nhất thế này.

Anh nói tiếp: “Lúc riêng tư anh ta gọi em là Nhược Nhược à?”.

Tôi vội vã xua tay nói: “Không phải, đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên!”.

Dường như anh không nghe thấy lời tôi nói, tự mình phân tích: “Anh ta gọi em là Nhược Nhược, sau đó mời em cùng đi xem phim tình cảm”.

Tôi lo lắng, lập tức kêu lên: “Gì vậy chứ, tại không có ai đi cùng anh ta, anh ta lại không muốn lãng phí tấm vé, nên…”.

Anh tỏ ra rất lắng nghe những điều t