t tốt.”
Im lặng một lúc sau, Tô
Nhạc nở nụ cười: “Cảm ơn cậu.” Câu cảm ơn này rất thật lòng.
Ngụy Sở trở lại trong
viện, thấy Tô Nhạc và Ngụy Diêu trò chuyện rất vui vẻ, anh dừng bước, xoay
người đi về một hướng khác, đúng lúc gặp được ông Ngụy.
“Cô bé đó là một cô gái
không tệ, con nghiêm túc chứ?”
“Đương nhiên là nghiêm
túc chứ ạ, con bố thích cô ấy đã nhiều năm rồi.”
“Nếu đã vậy thì phải đối
xử với người ta cho tốt.” Ông Ngụy gật đầu thỏa mãn, nên là một lòng một dạ,
tên nhóc này, không hổ là con ông. Ông Ngụy bị vợ quản nghiêm đã nghĩ vậy.
Buổi tối, dưới sự nhiệt
tình của mọi người, Tô Nhạc bị ép ăn hết hai bát cơm đầy, no đến mức hơn nửa
đêm mới ngủ được.
Sáng hôm sau, Tô Nhạc
thức dậy rất sớm, trong tứ hợp viện có rất nhiều hoa cỏ, không khí trong lành,
cô hít thở sâu vài hơi mới đi rửa mặt.
Ăn điểm tâm xong, trò
chuyện với các trưởng bối một lúc, sau đó Ngụy Sở và Tô Nhạc chuẩn bị trở về,
mẹ Ngụy Sở nhét vào trong xe Ngụy Sở không ít thức ăn rồi mới để bọn họ đi.
“Bác trai và bác gái thật
tốt.” Tô Nhạc ngồi trên xe, nhớ tới một ngày ở chung vừa rồi vui vẻ hơn nhiều
so với cô đã dự đoán, cũng khiến cô yên tâm.
“Giờ không còn căng thẳng
nữa à?” Ngụy Sở lái xe, vừa cẩn thận nhìn đường vừa hỏi: “Anh đã nói em không
cần lo lắng mà, mẹ anh còn bảo em lần sau đừng mua nhiều thứ tới như thế.”
Tô Nhạc cúi đầu mỉm cười,
không nói gì, cũng không phản bác lại những lời này của Ngụy Sở.
Ngụy Sở nghiêng đầu nhìn
cô một cái, nở nụ cười thật rõ ràng.
Từ sau khi gặp người lớn
trong nhà, tình cảm của Ngụy Sở và Tô Nhạc bước lên một nấc thang mới, có những
cuối tuần Tô Nhạc sẽ chủ động tới biệt thự của Ngụy Sở ăn ké, hai người cùng
nhau xuống bếp, cảm giác vô cùng tốt đẹp.
Buổi tối, hai người sẽ ra
ngoài tản bộ; ban ngày, đôi khi họ sẽ du ngoạn ở một số địa điểm ngay trong
thành phố, những nơi vốn không biết đến nay đã quen thuộc hơn, sự ngăn cách vì
thời gian ở chung quá ngắn cũng dần thu hẹp lại, hai người ở bên nhau, không có
sự kích động của mối tình đầu, không thử thách lẫn nhau, giống như đôi tình
nhân đã bên nhau nhiều năm, sự ăn ý hiển hiện trong từng hành động.
Thời tiết đã bắt đầu
chuyển lạnh, Tô Nhạc vốn định Quốc Khánh sẽ về nhà, ai ngờ mẹ cô thông báo rằng
những ngày đó sẽ theo đoàn tới Hồng Kông du lịch, cô đành hủy bỏ kế hoạch đã
định, chuẩn bị ở nhà lên dàn ý cho quyển tiểu thuyết tiếp theo, kiếm chút tiền
nhuận bút cũng tốt.
Trước kỳ nghỉ Quốc Khánh
một ngày, công ty mời tiệc, Tô Nhạc và nhóm đồng nghiệp vui vẻ vì được ăn của
công ty một bữa, ra khỏi quán ăn mới phát hiện trời đang đổ mưa.
Đã vào tháng mười, khí trời
lạnh dần, trời mưa nên lại càng lạnh, khi ra ngoài Tô Nhạc chỉ mặc một bộ váy
liền, hiện giờ đứng ở cửa, bị gió thổi qua liền cảm thấy da gà toàn thân bắt
đầu nổi lên.
Lúc này, xe taxi rất khó
gọi, một số đồng nghiệp nam dũng cảm chạy tới bến xe đợi xe buýt, đồng nghiệp
nữ thì phiền phức hơn, cả đám do dự đứng trước cửa quán, lấy điện thoại ra gọi
người thân tới đón.
Người có chồng thì gọi
chồng, người có bạn trai thì gọi bạn trai, người không có chồng cũng không có
bạn trai thì gọi bạn bè. Tô Nhạc nghiêm túc suy nghĩ không biết có nên gọi Ngụy
Sở hay không, người ta là tổng giám đốc của cả một công ty, không biết hiện giờ
có việc phải làm hay không.
Khi Tô Nhạc còn đang phân
vân, điện thoại trong túi xách của cô vang lên, cô lấy điện thoại ra nhìn, người
gọi tới là Ngụy Sở.
“Trời mưa rồi, buổi liên
hoan của các em kết thúc chưa, anh sắp tới nhà hàng rồi.”
“Kết thúc rồi.” Tô Nhạc
nở nụ cười, nhìn đám người đang nôn nóng, loại cảm giấc yên tâm này khiến người
ta khó nói thành lời, làm cho nụ cười trên mặt cô ngày càng rõ ràng.
“Tô Nhạc, người kia nhà
cậu tới kìa.” Đồng nghiệp ở bên cạnh chọc chọc cánh tay Tô Nhạc, chỉ vào chàng
trai đang xuống xe cách đó không xa, trong bóng đêm, chiếc ô màu xanh trở nên
thật nổi bật.
Một số đồng nghiệp nữ bắt
đầu cười vang, đợi Ngụy Sở đến gần, bọn họ cũng thức thời mà không tới gần giúp
vui.
Tô Nhạc bước vào trong
tán ô của ngụy Sở, nói với mấy đồng nghiệp: “Bọn tớ đưa các cậu về nhé?”
Mấy đồng nghiệp đồng loạt
xua tay: “Không cần, không cần, bọn tớ có người đón rồi, hai người mau về đi.”
Lúc này mà làm bóng đèn thì bọn họ quá không biết điều rồi.
Ngụy Sở đưa chiếc áo
khoác trong tay cho Tô Nhạc, bảo cô mặc vào rồi mới ngẩng đầu nói với mấy người
đồng nghiệp của cô: “Mọi người đừng khách sáo, lát nữa có lẽ mưa sẽ càng lớn,
cùng nhau đi đi.”
“Không cần, thật sự không
cần.” Mọi người lại đồng loạt xua tay.
Tô Nhạc cũng không cố
chấp nữa, xoay người đi theo Ngụy Sở lên xe, xe nổ máy, cần gạt nước liên tục
hất những hạt mưa rơi trên cửa kính ra ngoài, tiếng mưa rơi tí tách khiến cho
Tô Nhạc có một loại cảm giác rất đặc biệt.
“Không phải anh nói tối
nay anh có việc hay sao?” Tô Nhạc cười hỏi.
“Xong việc rồi thấy trời
mưa, nhiệt độ ban đêm hơi lạnh nên thuận tiện mang áo khoác đến cho em.” Ngụy
Sở nhìn chiếc áo khoác trên người Tô Nhạc: “Thời tiết thế này rất dễ