Old school Easter eggs.
Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328575

Bình chọn: 7.00/10/857 lượt.

chặt chẽ. Thế nhưng cô lại không thể chờ

thêm được nữa, Lạc Thiên đi không trở lại. Nhớ bộ mặt bí xị vừa rồi bước ra,

đáng thương, tồi tội làm sao ấy. Anh đã chỉ xoa chán mà không liếc nhìn cô lấy

một lần, lời cuối không giống với tính khí trẻ con ngày thường của anh. Cô xét

lại việc mình làm, chỉ là bảo vệ bản thân, điều chính đáng, có gì phải áy náy.

Tuy nhiên không dễ chấp nhận như cô nghĩ, đôi mắt, giọng nói lạnh như băng của

anh níu kéo trong đầu cô nặng trĩu.

- Cộc cộc ! - Khả Vy áp tai vào cánh cửa phòng bên, cô biết có căng tai

cũng chẳng nghe được gì nhưng vẫn muốn lắng. - Cộc cộc !

Lạc Thiên mở cửa trong, anh bình thản tới thờ ơ. Người Khả Vy tỳ vào cửa,

chuyển động theo vòng quay của bản lề, mắt cô thăm dò khuôn mặt nghiêm nghị

kia. Nhe răng cười thân thiện, cô mới tách mình khỏi cửa và đứng trước mặt anh.

- Tôi… - Rất muốn nhìn mặt anh nhưng thấy rồi lại chẳng có lí do nào khác.

- Tôi vẫn đang nghe ! - Lạc Thiên dựa lưng vào tường, mắt nhìn vào phòng, không

màng đến người đối diện.

- Anh đang coi tivi à ? Xem cái gì thế ? - Cô kiễng chân lên để qua tấm vai anh

cao lớn soi vào trong.

Anh đứng tránh ra cho cô khỏi phải loi choi, đã là mẹ rồi mà còn nhi nha nhi

nhô, chẳng ra thể thống gì hết.

- À, Mr.Bean ha ! Xem cái này cười rụng rốn luôn ấy !

Lạc Thiên không đáp, nghe thấy tiếng gõ cửa anh bật đại một kênh lên chứ có chủ

đích gì đâu.

- Ha ha, cười sái quai hàm với ông này mất ! Nhìn mặt ông ấy hài nhỉ anh nhỉ

!?! - Khả Vy đi tới gần tivi, rủ rê cho xem cùng, nhìn mặt hắn hình sự quá

đáng.

Lạc Thiên không đóng cửa, anh vào trong ngồi lên ghế, tiện lấy tập tài liệu

tham khảo, một dự án tương đối lớn về cơ sở vật chất và các trang thiết bị cho

giới show-biz thuộc công ty mẹ Countdown đang chờ bên anh duyệt trình. Lạc

Thiên liếc đểu Khả Vy rồi lật từng trang màu tạp chí. Trường Tồn là công ty độc

quyền, nhận đơn đặt hàng của Countdown xây dựng nhà nghỉ dưỡng, Spa, khu giải

trí, cho đến các vật dụng nhỏ lặt vặt nhất của giới ca sĩ diễn viên bên ấy, nên

cần phải nắm thị hiếu khó tính của từng người. Anh đang theo dõi các short hình

của những người nổi tiếng.

Khả Vy cố tình cười to mỗi khi đoạn phim chèn tiếng cười của đám đông dù không

thực sự hài, cô ngồi thu lu trên mép giường. Không thấy phản hồi từ anh, cô ngó

về đằng sau. Lạc Thiên lập tức giơ quyển tạp chí cao hơn, chân vắt chữ ngũ.

Đó là hình một cô gái tạo dáng chữ S trong trang phục đồ đi biển, chiếc mũ vành

rộng cô ta đội trái ngược với số vải hiếm hoi trên cơ thể, Khả Vy từ trố mắt

đến xoáy nghiến vào tấm bìa, bên ngoài đã thoáng mát như thế thì nội dung bên

trong còn ra sao nữa. Sức nóng tăng từ zero lên tới 101ºF, nảy lửa trên dàn thiêu

của hốc mắt, cô hùng dũng đi tới.

Lạc Thiên tỉnh bơ, anh lật từng trang một và tư lự vẻ tâm đắc. Con Cáo giờ lột

xác thực sự đây.

- Đưa đây ! - Khả Vy giật quyển tạp chí về mình, ngấu nghiến lật từng trang

ảnh, đúng như dự doán, chúng chẳng trong sáng gì, hết quảng cáo đồ ba lỗ áo hai

dây, quần cũn cỡn cho phái nữ thì đến đồ nội y của đấng mày râu. Lạc Thiên, anh

nhìn những loại tạp nham này ư, anh là loại biến thái hay lưỡng tính ? - Cái

quái quỷ gì đây ? HẢ ?

- Gì cơ ? Mấy bộ đi biển này hả ? Em thích sao ? Nếu ưng thì đặt hàng họ sẽ

chuyển tới tận nhà cho ! - Diễn tả rất tự nhiên, Lạc Thiên ra vẻ không mặn mà.

- Anh giải thích cho tôi nghe mấy thứ tục tĩu này ? - Khả Vy đứng dang rộng hai

chân, tay múa máy tức tối để kiềm chế nổi đóa.

- Hử ? Chúng ta có cuộc sống riêng, tôi đeo đuổi sở thích của riêng tôi, ai cho

cô… QUẢN !? - Vênh mặt góc 30º, kết hợp rung đùi cùng chất lượng âm thanh bất

cần, Lạc Thiên dần thắng thế.

- Anh… ! Tôi mách mẹ anh theo dõi tranh ảnh không lành mạnh, ai cho phép anh

xem mấy bọn đàn ông cửi trần đóng khố này chứ ? Biến thái, biến thái… ! - Khả

Vy ngân họng cãi lại, cô uất ức tới mất phương hướng, giậm chân vùng vằng.

- Thời buổi nay giới tính thứ ba có gì đáng chỉ trích đâu nhỉ ?! Ha ha, lấy vợ,

sinh con, chẳng phải lớp mặt nạ « xịn » che mắt thiên hạ ! - động tác vuốt cằm

đầy toan tính, thêm nữa là dùng màn hình gương điện thoại soi mặt ngắm nghía,

Lạc Thiên tích thêm một điểm thành công.

- Ôi, chết tôi mất thôi, chết mất ! - Khả Vy vuốt ngực cho xuôi bớt, suy xét

thì lí do này mới phù hợp nhất để cô được « gửi » ở nhà họ Cao. - Đáng ghét,

anh… dê con đang điên lên thay tôi đây ! - Khả Vy hy vọng Lạc Thiên vì bé con

mà dừng thòng lọng vụ bê bối.

- Ấy ấy, đừng nóng ! Papi thương ! - Tình phụ tử trỗi dậy, Lạc Thiên vòng tay

ôm lấy Khả Vy, đôi tay lần mò vòng bụng.

- Anh làm gì thế ? Bỏ tôi ra ! - Khả Vy lúng túng dí tay bóp cổ Lạc Thiên, lật

ngửa lật úp khiến anh ngạt thở. - Có bỏ ra không thì bảo ? - dữ dằn như một bà

chằn gán mắc sư tử Hà Đông.

Lạc Thiên gỡ tay ra khỏi, lòng mắt trợn ngược, quần áo xộc xệch, xem ra có vợ

cũng như không.

- Ring Ring Ring !

Cho đến khi tiếng chuông qua khúc nhạc dạo đầu và bắt đầu cất tiếng hát Khả Vy

mới tạm tha cho anh, để hắn nghe điện thoại rồi xử tiếp, tội của hắn