Polaroid
Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327281

Bình chọn: 7.5.00/10/728 lượt.

dùng dầu oliu để

xào nấu cho ngon và ngậy mùi, kích thích vị giác, thế mà dám khinh rẻ như mỡ

động vật rẻ tiền à. Cô vẫn tiếp tục ăn và tỏ ra không hề quen biết.

Lạc Thiên cũng có chút ái ngại, anh « e hèm » một tiếng tế nhị đẩy các cô nàng

ra. Đối với anh cuộc hôn nhân chỉ mang tính chất thương mại nhưng Khả Vy cũng

là vợ, không thể để mất mặt cô ta được. Anh chủ động đứng dậy mang đồ ăn chuyển

sang bàn cô. Thấy lạ vì chiếc ghế đối diện bị kéo xệch ra ngoài, chẳng lẽ chân

cô ta dài đến nỗi đá thúng đụng nia phi hẳn ghế ra khỏi quỹ đạo.

Ba nàng kiều đành làm theo anh. Khả Vy mặc kệ, cô nhắm mắt để ăn coi như tách

lập cuộc sống bên ngoài, chỉ khi nào lấy dĩa xoắn mì mới mở mắt.

- Ăn mì đầy bụng ! Ăn cái này tốt hơn !

Anh giật hai đĩa mì trước mặt cô rồi đẩy đĩa cá đã cắt nhỏ thịt mà chưa dùng

của mình cho cô. Riêng về chuyện cư xử được lòng phái nữ là tuyệt kĩ của anh

bất kể là đối tượng nào. Thế nhưng Khả Vy chẳng thể hiện gì ngoài khuôn mặt

lạnh te :

- Anh phục vụ ! Cho tôi tính tiền ! - Quay sang cười niềm nở thể hiện phép lịch

sự với nhân viên nhà hàng, Khả Vy lấy ví tiền ra.

- Quý cô sẽ thanh toán tất cả chỗ này ? - Nhân viên nhìn anh chàng trước mặt,

lẽ nào lại để cho phụ nữ trả tiền, thật là.

- Không ! Tôi trả cho những gì mình đã gọi, chỉ thế thôi ! - Mắt cô mở to nhưng

chỉ hướng lên trần, không có ý định nhìn người nào khác

- Vâng, quý cô vui lòng đợi một chút !

- Này, tôi còn chưa ăn xong mà cô đã định đi rồi à, để đấy tôi trả ! - Lạc

Thiên đứng lên giữ tay cô lại, chẳng ra thể thống nào nếu trong mắt mấy em xinh

tươi nghĩ rằng vợ chưa cưới của anh là một cô nàng không biết phép tắc. Đối với

một người đàn ông mà nói, anh ta có thể kết bạn với nhiều loại phụ nữ, bị thu

hút bởi sự kiêu kì hay trí tuệ của họ, hoặc là vì vóc dáng thắt đáy lưng ong,

nhưng để chọn một người vợ, anh ta sẵn sàng đánh đổi những thứ kia lấy một cô

gái ngoan ngoãn và biết vâng lời chồng. Có câu « Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về »,

giờ không cho Khả Vy kia biết trọng lượng của Cao Lạc Thiên thì sớm muộn những

cô nàng vây quanh anh cũng sẽ thấy nhàm chán.

- Tôi bận ! - Nhún vai, Khả Vy nói tiếp - Mai mấy người cũng đến dự đám cưới

nhé ? Thiếp mời chắc đã được chuyển tới ! - Cô không vừa khi chào tạm biệt mấy

cô nàng còn lại bằng câu nói này. Cao gia đã chọn lọc khách mời cho ngày long

trọng, chỉ những người nào có chức sắc, địa vị mới được mời tới dự, ba cô nàng

kia không thể đủ tư cách. Đã không tôn trọng ta thì ta cũng tương tự, Khả Vy

còn nhắc tới từ « đám cưới » như một sự đắc thắng, mấy cô nàng kia có đẹp như

hoa khoe sắc cũng chẳng là gì, dù sao cô mới là người được chọn.

- Hừ ! - Mấy nàng thầm nhìn nhau, rồi Tiểu Quyên nói ra lời - Đêm nay anh Thiên

sẽ tới Khê thi vi với chúng tôi, nàng đi cùng chứ ? Anh Thiên à, chắc cô ấy

chưa từng được tới mới chỗ đó đâu nhỉ ! Anh cho cô ấy đi cùng với chúng mình đi

! Anh…

Đối với dân sành việc nói người khác chưa từng tới những chốn chơi bời quả thật

là chỉ bọn nhà quê ngoan ngoãn, mấy cô nàng dùng mọi lời ngon tiếng ngọt lôi

kéo Lạc Thiên. Anh không muốn rơi vào tình huống khó xử, lại càng không thích

để Khả Vy biết những mối quan hệ xã hội của mình, nếu từ chối xem ra mấy cô

nàng sẽ coi khinh con mắt thẩm mĩ của anh đã chọn sai vợ, chẳng lẽ lại phải

cùng Khả Vy về nhà, anh còn chưa tận hưởng buổi tối của người độc thân mà.

- Hay là Vy Vy không thích đi, vậy thì hẹn lần sau vậy ! Chúng mình đi thôi anh

Thiên ! - Tiểu Mẫn quyết định thay, cô ta cố tình kích đểu.

- Ai bảo tôi không thích ! Đi thì đi !

Vậy là năm người không dùng bữa nữa mà rồng rắn lên xe chạy thẳng tới phía Nam

thành phố, nơi tụ hội của giới ăn chơi đẳng cấp.

Trên chiếc xe bốn chỗ ngồi, Khả Vy tự cho mình ngồi cùng ghế với Lạc Thiên, xét

thế nào cô cũng đàng hoàng và là vợ của anh ta, không ngồi trên thì sao, để ba

cô kia hậm hực ngồi dưới. Ba cô cứ : Anh Thiên ơi, anh Thiên à, rợn hết cả óc.

Khả Vy còn chưa hình dung ra từ « Khê thi vi » nghĩa là gì thì con xe đã dừng

lại trước một hộp đêm lớn với bảng chữ KTV hoành tráng treo trên tường. Thì ra

« Khê thi vi » là phiên âm tiếng anh.

Lạc Thiên sải bước, anh là khách quen ở đây nên bảo vệ chẳng phiền xuất trình «

giấy thông hành », Tiểu Mẫn, Tiểu Hương và Tiểu Quyên soi mói ánh nhìn của Khả

Vy, ba cô theo sát Lạc Thiên.

Vì ban đầu có hẹn với Triệu Đông Kỳ nên Khả Vy vận đồ đoan trang, một chiếc váy

dài qua gối màu be, áo khoác bò lửng nhưng không khí náo nhiệt trong kia không

phù hợp với phong cách của cô lúc này rồi.

- Passport ? Chứng minh thư ? Thẻ hội viên ? - Một người bảo vệ thân hình lực

lưỡng khoanh tay nhìn Khả Vy. Từng bắp tay gã mới chắc và khỏe làm sao, cộng

thêm cái đầu trọc trông thật gấu, hẳn là dân xã hội đen.

Khả Vy sợ hãi ngước nhìn, gã còn ghẹo lại cô bằng cách nói phả vào tai : Không

thể vào !

KTV là không thể vào thì kêu mình đến làm gì ? Khả Vy nhăn mặt nhìn Lạc Thiên

đi đằng trước, cô cứ đứng cạnh tên đô to này. Rồi không

thấy cô đâu, Lạc Thiên mới ngoái lại nói :

- Người của t