cậu ấy đến thì các siêu sao ghé
vào chỗ này thường xuyên hơn, và các đại gia cũng vì thế mà tìm đến.
Nhận thấy sự cung kính trong câu nói của tên to con kia, Khả Vy mới vỡ lẽ đoán
ra Vũ Gia Minh là chủ của hộp đêm này. Việc anh ta không biết tới quý danh của
Lạc Thiên chứng tỏ phải là một người to quan máu mặt coi trời bằng vung. Cô dịu
giọng ngay, thò tay cầm điện thoại, bật màn hình điệu bộ.
- Lạc Thiên đang gọi cho tôi ! Đợi tôi một chút ! - cười giả lả, Khả Vy đưa máy
lên tai - Anh Thiên à, em Vy Vy đây, anh gọi em có chuyện gì vậy… à, anh bảo em
quay lại chỗ anh à, vâng… rồi chúng mình sẽ về luôn sao ?... Thế cũng được… đợi
em một tý nhé ! - Khả Vy canh đúng năm giây cho một lần đặt dấu ba chấm.
Vũ Gia Minh thực tế chỉ gọi bảo vệ ra oai cho cô sợ, lệnh cho họ lui.. Từ trước
tới nay anh chưa thấy có người nào kiêu ngạo trước anh như con nhỏ này, đã thô
lỗ còn không biết xấu hổ mà ngân cổ cãi cố, cứ cho hôm trước là vô ý đi nhưng
ít ra phải có thành ý xin lỗi một chút, đằng này như người đắc tội là anh. Đợi
cô nói xong mới tiếp tục :
- Định tính bài chuồn à ?
- Không, chỉ là mai tôi kết hôn rồi, giờ phải về sớm để chuẩn bị !
- Ái chà, mai kết hôn mà hôm nay chồng cô lại ở đây, tình hình chắc là không
giữ được hắn nên phải cắm cọc nấu cơm theo sau à ? Thổ dân à, đừng mơ tưởng tới
thiên nga !
Vũ Gia Minh khoái chí châm chọc, anh không nhận thấy một nỗi buồn dâng kín tâm
trạng Khả Vy, có lẽ anh nói đúng, cái tên chồng đó vốn chỉ tồn tại trong hộp
thủy tinh, cô được cầm nắm nhưng không tài nào có được thứ bên trong chiếc hộp.
Khả Vy lấy li rượu bên mình uống một chặp, vị đắng lan tỏa khắp khoang miệng.
Đắng đến nỗi tê dại, sau đó thì sẽ thế nào ? Sau khi đã kết hôn với Cao Lạc
Thiên, cô sẽ phải sống ra sao ? Anh ta tối ngày la cà, còn cô lại không được
phép tìm một cuộc sống tự do cho riêng mình. Cô muốn nhả cái hạnh phúc ảo này
ra, nhưng đã nuốt vào rồi, đã đang tiêu hóa mất rồi.
- Ọe ! - Khả Vy nhanh chóng ùn số rượu ra khỏi miệng, trả lại về chiếc li.
Vũ Gia Minh quả thực khâm phục mức độ dơ bẩn của cô, có phải trẻ con không mà
ăn uống vô ý thức như thế. Mất vệ sinh quá !
- Đắng thì tôi phải nhổ ra chứ ! Anh thấy ghê thì quay mặt đi, ai bắt anh nhìn
đâu !
Rồi cô luồn vào đám đông tìm cách ra về. Lần thứ hai Vũ Gia Minh bỏ lỡ cơ hội
trả thù, đã thế cô nàng lại còn làm dơ li rượu và ăn nói như lên lớp.
- Này, vất cái ly này đi nhanh ! - anh sai khiến một bồi bàn, chắc không bao
giờ có người nào như cô ta bởi chẳng ai có thể khủng khiếp đến thế.
Ấn tượng của anh về Triệu Khả Vy đó là : Thiên hạ đệ nhất bẩn thỉu !, hiểu hoàn
toàn theo nghĩa gốc. Có lẽ hôm nay anh cần về nghỉ sớm, việc vừa xảy ra ám ảnh
quá.
Lạc Thiên đang chôn chân cùng đám tiên nữ, họ thi nhau hát cho anh nghe giai
điệu trầm lắng của một bản tình ca buồn, anh nhớ về Nhược Lam, cô chỉ thích hát
những bài nhẹ nhàng trầm lắng, đám phụ nữ xung quanh lại đang hát về bài ca đó,
có thể họ hát không bằng cô ấy, có thể họ đến được với anh nhưng… cái giọng
chua loét đi đâu mất rồi. Cô ta ra ngoài đã hơn nửa tiếng, đi không trở lại,
liệu có thể bị kẻ nào đó trêu đùa quá đáng hay không. Không đâu, cô ta là cáo
mà, ai bắt nạt được chứ. Hay bị thằng cha nào mời rượu, hoặc bị tên say rượu
bắt múa may quay cuồng. Cô ta xuất thân bần hàn, chắc không dễ bị lôi kéo đâu.
Có khi nào bị mấy lão dê già dỗ ngọt, cô ta ăn tham lắm, nhưng cô ta mới ăn no
rồi. Với mỗi đề xuất đưa ra Lạc Thiên luôn thìm được một cách chống chế, anh
mặc định cô biết bảo vệ bản thân mình, đối với anh chỉ có Nhược Lam cần được che
chở thôi.
Nghĩ thế nào anh vẫn quyết định tìm ra ngoài, bỏ lại sau lưng sự ngơ ngác của
đám đàn bà.
Đi đâu mất rồi ? Cô ta đủ gan thừa tiết quanh quẩn ở cái nơi này ư ? Nhìn cô ta
xấu xí thế chắc chẳng ai thèm tán tỉnh ! Anh đã biết hy vọng cho sự an bình của
cô hay đang dặn lòng rằng chỉ vì trách nhiệm. Có khi nào thấy mình chê cách ăn
mặc nên chán quá bỏ về, đàn bà con gái lấy chồng cũng phải biết ý tứ, như thế
là tốt! Nhưng anh nhận ra cô vẫn mang họ Triệu, phải tới ngày mai cơ, có lẽ nào
cô tự thưởng cho mình một tối phong lưu ? Nghĩ đến đấy anh không thể ngừng liên
tưởng, sự khó chịu len lỏi dần trong ý thức, đi vào đại sảnh tìm kiếm. Phớt lờ
tất cả những người nào gợi chuyện, anh hết quay trước ngó sau để tâm tới bóng
dáng cô nhưng không thấy. Ánh đèn mờ làm anh rối chí, biết tìm cô ở đâu đây.
Anh dần dần lo lắng, chỉ tại mình sơ ý đuổi đi, tại cô toàn biết vâng lời những
cái đâu đâu, lúc thì lại ngoan cố bằng được. Vừa bực lại vừa không an tâm, hết
lần này đến lần khác anh bạo dạn mở cửa từng phòng trà. Khi không nhìn thấy cô
ở trong những căn phòng kín đó lòng nhẹ nhõm, lại có chút day dứt.
- Con quỷ nhỏ này biến đâu mất rồi ? - Rút điện thoại ra, anh đã quên lưu số cô
vào, hay chưa bao giờ có ý định đó.
- Cậu Lạc Thiên ! Cậu đang tìm gì vậy ? - Một bảo vệ tiến tới, hắn thấy Lạc
Thiên tự do xông vào các phòng đặt trước của người khác nên có trách nhiệm ngăn
cản.
- Không !
Lạc Thiên