quay đi, đôi mắt vẫn không ngừng tìm kiếm.
- Có phải cậu muốn tìm tiểu thư họ Triệu phải không ? - Người bảo vệ nói với
lại.
Lạc Thiên tức thì hướng sự quan tâm về phía anh chàng này, tiểu thư gì chứ, anh
thầm nhủ, cô ta vừa mới rời xa mình có một lúc mà đã nổi tiếng rồi cơ à, lại
gây họa hay thế nào đây, dù nghĩ không tốt về cô nhưng có tia sáng nào đó làm
yên lòng.
- Chúng tôi có lệnh cấm không cho Triệu Khả Vy vào đây ! - Nói và chỉ về tấm
biển treo ở góc tường gần lối ra vào, bảo vệ cũng chỉ là người làm theo mệnh
lệnh.
Một tấm biển gần giống như lệnh truy nã, trong một thời gian ngắn như vầy đã có
nhiều hàng chữ được đánh máy và in ra giấy rồi dán xung quanh. Lạc Thiên thử ra
ngoài cổng, họ còn dán nhiều hơn. Anh đặc biệt chú ý tới dòng chữ : «
Bất kể bạn
là ai, chỉ cần bạn có tên Triệu Khả Vy xin mời cút ngay khỏi lãnh địa này !
». Không
có bức ảnh nào, cũng không có gì chứng minh đúng là cô nhưng Lạc Thiên đinh
ninh là thế. Rõ ràng tên chủ câu lạc bộ này khinh thường Cao Lạc Thiên đây mà,
dám cấm Cao thiếu phu nhân vào đây thì to gan lắm. Lạc Thiên nheo mắt giật tấm
áp phích đó, chẳng lẽ cô ta bị chúng đuổi đi, vì sao ư ? Theo anh có lẽ vì anh
quá cuốn hút, việc mang vợ theo đến chốn này làm các tình yêu buồn bực mà ra
về, thế là hộp đêm làm ăn thất bát, đành phải nghĩ ra quỷ kế không cho vợ anh
vào. Anh cười ha hả, thấy vậy tên Bự đứng gác cổng trêu đùa :
- Anh Thiên, có phải anh sung sướng khi quý phu nhân không được tới những nơi
ăn chơi của anh không ? Xem ra anh cũng sợ vợ lắm ! Có gì đâu, đàn ông không
phong lưu không phải đàn ông, vợ thì chỉ ở nhà nhóm bếp thôi ! - Gã Bự cứ ngỡ
nụ cười của Lạc Thiên là vì giải phóng khỏi sự ràng buộc khi chơi trò cô dâu
chú rể với phụ nữ, thông thường mấy anh chàng đa tình lắm gái theo hay gặp phải
mấy cô vợ sư tử Hà Đông lắm, gã vỗ vai Lạc Thiên như thể hiện sự đồng cảm. (Tên
này có mà chạy theo gái thì có !). Gã vừa nhận lệnh tuyệt đối không cho Triệu
Khả Vy ra vào nơi đây, đồng thời mới biết cô ta là vợ chưa cưới của cậu hai họ
Cao. Vì là lệnh của Vũ Tổng nên tưởng ông chủ muốn tạo không khí thoải mái cho
cậu hai Lạc Thiên.
Một lí do duy nhất khiến Vũ Gia Minh không cho Khả Vy bước vào đây là bởi anh
ưa sạch sẽ, không tiếp thị dân, tốt nhất là tránh càng xa càng tốt.
- Tầm bậy ! - Lạc Thiên đang tự đắc với bản thân lại bị gán hai chữ « sợ vợ »,
nhớ lại lần gặp tên chí phèo Tú hôm đó lòng không tránh khỏi sự ngức ngáy, vợ
không sợ chồng thì thôi, việc gì anh phải sợ cô ta, được rồi chờ xem. - Anh đây
không bao giờ có khái niệm sợ sệt bất cứ cái gì, mà chú có thấy cô ta ra ngoài
này không ?
- Đấy, không sợ mà hỏi han à ? Có, bà chằn đã ra khỏi phạm vi hoạt động của
chúng tôi !
Lạc Thiên huých tay vào gã, tức tối bỏ đi. Gã đã dùng từ « bà chằn », ý châm
chọc anh « yếu đuối » trước vợ. Người ta chỉ dùng từ đó để nói mụ vợ bà la sát
hành hạ chồng không ra gì.
Cô ta đã ra khỏi, cũng khá lắm, mình đuổi là đi luôn ! Anh bực vì điều đó chứ
không thấy hay ho gì, cũng khó chịu bởi ngay cả tên bảo vệ còn nghĩ anh như thế
thì những kẻ khác sẽ nghĩ thế nào. Đã thế sau ngày mai anh ở luôn tại vũ trường
cho thiên hạ biết, Cao Lạc Thiên này vốn coi vợ bằng vung nồi.
Về tới nhà, Cao phu nhân quan sát anh, chỉ cần ngửi nhiều mùi nước hoa trộn lẫn
toát ra từ cơ thể là đoán ngay anh đã ở đâu, bà vẫn biết tính anh vốn lăng
nhăng di truyền từ người cha nhưng cũng chính anh là người hợp tính ông ta nhất
và là điều quan trọng để ông ta còn yêu thương cái gia đình này.
- Quản gia ! Con cáo Khả… à… Triệu Khả Vy đâu rồi ?
Lần đầu tiên thấy anh nhắc tới tên phụ nữ trước mặt người lớn trong nhà ngoại
trừ Nhược Lam và Lạc Nhã hay các người đồng cấp là phái yếu trong công việc,
tuy biết cô không người thân thích nhưng anh không chắc cô sẽ về nhà mình. Đồng
hồ đã qua mười một giờ, con gái không nên ở bên ngoài khi về đêm.
- Con bé ở trên phòng, có việc gì vậy ? Nếu không con cũng đi ngủ sớm để mai
còn tiếp khách ! - bà Cao trả lời thay để lão Tôn giấu tệp giấy xuống dưới mặt
bàn, đặt tờ tạp chí kinh doanh phủ lên, chờ Lạc Thiên lên lầu mới tiếp tục đem
ra đọc. Đúng là Triệu Đông Kỳ không làm thất vọng, kịch bản sắp tới cho đôi vợ
chồng tân hôn đúng là chỉ anh ta mới nghĩ ra, hoàn hảo, rất hợp lí.
Lạc Thiên định lên phòng mình ở tầng ba nhưng nghĩ thế nào dừng lại trước cầu
thang, rẽ trái tìm đến phòng của khách trong nhà, lưỡng lự một lát có nên gõ
cửa hay không.
Khả Vy ngồi trong phòng, cô đang… chụp ảnh tự sướng. Trước khi tết tóc se duyên
với người ta cũng cần lưu giữ cho mình một thời vàng son rong chơi la cà.
- Mu…oa ! - Làm một điệu chu mỏ đậm chất 9X, cái kiểu chụp ảnh trong nhà vệ
sinh ánh đèn mờ ảo tung chảo không lẫn đi đâu được của con gái đang được cô áp
dụng triệt để. Dung lượng trong thẻ nhớ hào phóng cho cô quay cả video, nào là
tự giới thiệu bản thân, nói về tâm trạng hiện thời của mình như thế nào hay đến
các ước mơ thuở nhỏ cô đều diễn thuyết mạch lạc. Sau khi coi lại thì xóa hết,
lí do là : dở hơi