Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328211

Bình chọn: 9.00/10/821 lượt.

giữ giấy như trẻ con ôm gấu nhồi bông cô đã phì cười dữ dội, dù

giữ ý về phòng nhưng anh vẫn nghe thấy tiếng cười châm biếm ấy. Nhưng còn may

là cô không nghĩ tới lí do anh xông vô phòng.

- Giữ lời hứa ! Đồ ăn của anh đây ! - Khả Vy tập nói câu này một hồi mới phát

ra âm thanh không lẫn tạp âm mỉa mai, coi như chẳng có gì xảy ra đêm qua.

Lạc Thiên thắc mắc lời hứa nào ở đây nhưng không dám hỏi, anh ngoan ngoãn như

một con mèo đến giờ ăn thì tự biết phải làm gì.

- Thôi ăn đi ! Tôi biết anh… khó tiêu, tại đồ ăn hôm qua nóng quá ha, dùng

nhiều giấy thế không tốt đâu ! - Nhưng Khả Vy không muốn bỏ lỡ cơ hội chọc quê

thiếu gia.

- Con Cáo kia !... Cô ăn nói hàm hồ gì vậy,… hệ tiêu hóa của tôi rất tốt, chỉ

là…

- Chỉ là sao ?

Lần này là lỗi tại anh tự đi bới móc chuyện của mình, anh gạt phăng đi :

- Bảo cô làm đồ nhắm cho tôi tối qua chứ bây giờ thì cần gì ! - Anh đẩy đĩa lạc

sang bên khác, ngó lơ chúng.

- Thì trong tin nhắn tôi viết như thế đây thây,… chồng à, có phải anh tưởng tôi

làm ngay cho anh không ? Sau đó đợi lâu quá không thấy nên tính đạp cửa phòng

tôi tra hỏi hả ? Ha ha, đồ thùng nước gạo ! - Trò chơi thuở bé, hễ để chỉ trích

ai đó tham ăn sẽ bị gán là thùng nước gạo, Khả Vy đưa tay lên che miệng cười.

- … - Lạc Thiên bị nói chúng tim đen, đau khổ thừa nhận trong thâm tâm nhưng

lại không muốn bị lên lớp, anh quay trở lại chủ đề muôn thuở - Thật ra… anh

nghĩ chúng ta không cần thiết phải chia phòng ! - Anh bình thản gắp đồ ăn.

Như một tiếng sét đánh ngang tai, lần đầu tiên Khả Vy nghe từ miệng chính

Lạc Thiên xưng « anh » với cô trước mặt chỉ hai người, cô nín thở dừng toàn bộ

hoạt động. Gã lại nghĩ ra cái gì khác ?

- Dầu sao chúng ta đã nên vợ nên chồng, cũng đã trải qua… - Lạc Thiên quyết

định bạo miệng, đã đến lúc cho Cáo nhà e sợ thợ săn rồi - đêm tân hôn, trách

nhiệm thuộc về anh, thiết nghĩ chuyện đã lỡ, hai đứa mình chẳng cần phải ngăn

cách nữa, hôm qua anh sang phòng em cốt để thực hiện nghĩa vụ của người chồng !

- đôi mắt anh dần dần đưa lên nhìn Khả Vy, sáng như ông Mặt trời, chói lòa kẻ

khác.

- … Anh giỡn hoài, chúng ta chỉ là vợ chồng hờ thôi mà !

Lạc Thiên đếm được năm giọt mồ hôi nóng hổi xuất phát từ vầng trán Khả Vy, xem

cô ta sợ xanh mặt kìa, chiếc bát trên tay rung phải đến bảy độ richter, khà

khà, cô giễu tôi hay bị tôi giễu lại đây.

- Vậy thì sao chứ ? Trên danh nghĩa em đã là của anh rồi ! Mà đã là của anh thì

anh có quyền chiếm hữu !

Này thì nháy mắt cười duyên, ta sẽ cho cô biết thế nào là tột cùng của nỗi sợ

hãi, can tội cười đểu và không phục vụ ẩm thực cho chồng. Lạc Thiên cởi bỏ hai

chiếc cúc ngực, khiến cổ áo phanh rộng, triển lãm cho người đối diện xem tẹt

ga.

- Này này, tôi là của tôi ! - Khả Vy rợn tóc gáy, da gà nổi hẳn lên, răng va

vào nhau tạo thành thứ âm thanh hỗn loạn, hình như cổng vẫn đang khóa, làm sao

đây. Cách xưng hô của Lạc Thiên không bình thường như hai người chênh nhau sáu

tuổi, nó có phần mặn nồng như một đôi tình nhân thật sự.

- Em à, em phải biết cách chiều chuộng chồng chứ ! - Lạc Thiên thích thú tỳ

mạnh tay lên bàn chiếm thế thượng phong, vươn người sát hơn, cách cô chừng nửa

mét khiến chiếc áo hờ hững giữ chức năng trang trí.

- Anh… tôi cấm anh lại gần tôi đấy !

- Sao đâu em, chúng ta đã là phu thê, phải rồi, nhắc mới nhớ, cha mẹ anh mong

có cháu bế lắm rồi, Trần Hùng, Tuấn Kiệt còn chuẩn bị quà cho con của chúng ta

từ trước, không thể để phụ lòng họ.

- Không ! - Khả Vy đặt tay trước ngực, trước mặt cô giống như một con sói không

hơn không kém. - Lạc Thiên à, anh tỉnh lại đi ! Chúng ta kết hôn là để li dị,

anh còn Nhược Lam, hai người là của nhau !

- Hầy hầy, Nhược Lam nào ở đây, anh chẳng có Nhược Lam nào hết, anh chỉ biết

mỗi Khả Vy thôi ! Nào, lại đây, đến bên anh ! - Lạc Thiên theo đà đứng dậy vươn

tay, con Cáo kia dễ nạt quá mức.

- Anh đừng lại gần… anh mà lại gần tôi sẽ… đánh chết anh đấy !

Có một điều chắc chắn đúng, rằng : trong con ngươi Lạc Thiên lúc này duy chỉ

mang hình hài cô, vì vậy có thể coi là anh nói thật lòng mình. Khả Vy cũng

chẳng hơn, đôi mắt cô chẳng thể rời khỏi chính anh.



- Ha ha ha ha ha !!!!

Lạc Thiên cười đến nỗi chảy cả nước mắt, nhìn con Cáo bé nhỏ thu lu giữ chặt cổ

áo mắc cỡ. Anh đứng cười một lúc lâu rồi đường hoàng chỉnh lại trang phục.

- Hic hic... huhu hu hu uuuuu...

Nước mắt trực chào dần dần lăn trên gò má Khả Vy, cô khóc nức nở. Tự mình ngã

bệt xuống sàn nhà, thút thít giọt ngắn giọt dài, cô sợ mọi thứ ở nơi đây, sợ

mọi điều xa lạ từ con người kia. Tại sao số phận nghiệt ngã thế, tại sao ngay

từ tấm bé đã bắt cô phải đơn độc giữa kiếp người bao la. Cô chưa từng được nếm

mùi sữa mẹ, cũng chưa được cha chăm ẵm. Nếu có chăng chỉ là ngậm bình sữa pha

chất dinh dưỡng nhân tạo, chăng chỉ là các xơ già bế bồng, một người trông

nhiều cháu bé, bé quấy nhiều được bế tay, bé ngoan nằm võng. Xơ không đủ tay

đành dùng chân phe phẩy vòng tuần hoàn của tấm vải cột hai đầu và để trũng một

chỗ cho hai bé xoay đầu nằm chung.

Còn nhớ một lần, Khả Vy bé ch


Duck hunt