g tráng. Duy trì mức lửa tối đa. Chừng ba mươi giây có dấu
hiệu sôi dầu, anh khom người dàn trải miếng trứng đều quanh diện tích rán. Sực
nhớ ra quên chưa cho súp, đưa mắt về ba đối tượng, dè chừng rồi đứng chắn tầm
nhìn, rón rén cầm lọ gia vị. Tại các hạt súp li ti cứ bơi trong dầu ăn nên đổ
nhiều cho chắc ăn.
- Bộp ! Bộp ! Bộp ! Bộp !
- Ui cha ! Mặt của tôi !
Khi sáu con mắt quay lại thì Lạc Thiên đã ôm trầm lấy dung nhan của mình. Tiếng
xèo xèo của chảo trứng vang lên sôi động làm nhạc nền cho không khí. Chả là tay
Lạc Thiên mỗi lần đập vỏ đều có nước, rơi xuống bát trứng, nay gặp dầu ở nhiệt
độ cao chúng bắn lên như tên lửa. Anh tìm mọi cách hất nước lạnh lên mặt, dát
và xót đồng hành trên làn da bị tổn thương. Tuấn Kiệt ngồi ngoài chạy tới định
tắt bếp nhưng dầu bắn ra nhiều quá, né mọi đường mà chưa thể thò tay khóa bếp.
Trong giây phút đó, Trần Hùng nhanh nhẩu đoảng cửi áo sơ mi phủi ngay lên.
Chiếc áo chuyển màu trong giây lát, từ màu trắng trở thành ánh vàng, « ôm ấp »
thức ăn ở dưới. Được cái dòng « nham thạch » tạm thời bưng bít.
Khả Vy chỉ kịp thốt lên một tiếng « Ối giời ơi ! » chào thua.
- Đáng lẽ ra nên khóa van ga thay vì tắt bếp !
Trần Hùng và Tuấn Kiệt đi đến ngạc nhiên trước một phương thức quá đơn giản.
Bình ga nằm bên dưới, gần với nồi thịt hơn nên sẽ tránh bị bắn dầu. Cả thêm Lạc
Thiên ồ lên một tiếng cảm thán vang trời, thán phục trước sự thông minh của
phái yếu. Tuy nhiên việc đã lỡ, không thể lùi lại thời điểm xảy ra sự cố. Hiện
tại chỉ nắm bắt được mùi khét lẹt khinh khủng.
- Khóa van lại nhanh ! - Tuấn Kiệt, Lạc Thiên và Trần Hùng vội vàng cúi xuống,
người này nắm tay người kia, chẳng biết ai là người nắm được van của bình ga.
Ba bàn tay chắc nịch nhiệt tình muốn ngăn chặn mùi khét. Khổ nỗi ngược chiều
kim đồng hồ là đóng ga, họ nhầm mất rồi.
Khả Vy thở dài, nhẹ nhàng nhấn ngón trỏ vào bếp. Ba anh chàng phá lên cười
tưởng mình đã tắt được rồi. Đâu còn bị bắn nữa mà phải cần kíp khóa van, tắt
trực tiếp trên bếp có phải hơn không. Chiếc áo của Trần Hùng vừa rồi bắt cháy,
phừng lên với mùi khét lẹt của sợi cotton, cộng thêm dầu ăn quá là nguy hiểm.
Do đó ta có thể đưa ra kết luận : Đừng để ba kẻ đàn ông không có kiến thức về
nội trợ vào bếp.
Mất chừng mười phút không khí lọc trong lành. Trần Hùng là người bị mất của nhưng
bình an nhất, còn Lạc Thiên và Tuấn Kiệt thì người đi thay của. Đặc biệt là Lạc
Thiên, mặt anh nổi lên một vài chỗ đỏ do bỏng nhẹ.
Khả Vy đem đồ y tế ra, lấy bông gòn tẩm thuốc mỡ. Xấu hổ kèm theo, Lạc Thiên từ
chối không để cô sơ cứu, đặt chiếc gương lên bàn mà tự xử. Nhất định không nhờ
ai hết.
- Để em rải thuốc cho ! - Vẫn còn một nạn nhân nữa, Tuấn Kiệt bị thương ở tay,
Khả Vy ân cần tránh để cho anh bị đau.
Ngay cả rắc thuốc đàn ông cũng vụng về, Khả Vy vừa động tay vào là Tuấn Kiệt
bớt xót hẳn, không hề nhăn nhó như quả táo tàu ai kia. Khả Vy xắn cao tay áo
anh lên, mỗi lần chấm bông đều mang cảm giác dễ chịu. Nhìn vết bỏng y như bị
ong chích, tuýp thuốc sẽ có tác dụng làm dịu vết thương và chóng liền.
- Cảm ơn em nhé ! - Tuấn Kiệt cười cười, chắc hè này phải mặc áo dài tay nhiều
nhiều rồi.
- Không có gì ! Anh chỉ cần chú ý vệ sinh chỗ bỏng và bôi thuốc thường xuyên là
sẽ khỏi thôi ! À, anh Hùng, để em lấy áo của anh Thiên đưa cho anh mặc !
- Ừ ! Phiền Khả Vy nhiều ! - Trần Hùng mang áo may ô, anh dùng tạm chiếc áo
khác của bạn. Anh hơn cô bốn tuổi nhưng vẫn thường gọi chị dâu cho thân thiết.
- E hèm ! - Tuấn Kiệt húng hắng ho, anh giả bộ kêu đau để chiếm lấy sự quan tâm
của vợ bạn. Hết rồi lại đến Trần Hùng, họ thi nhau tiếp chuyện Khả Vy, để ai
kia ra rìa.
Lạc Thiên ngồi một mình một góc, soi gương và lẩm bẩm một mình. Đúng là đồ dở
hơi, chồng bị thương không lo lại đi chăm kẻ khỏe mạnh. Hai tên kia cũng vô ý
vừa thôi chứ, mình bị đau nhất mà không thèm hỏi han. Còn nữa, rõ ràng mình mới
là người thân mà cô ta lại ngồi giữa hai tên hám sắc kia à ?
- Trần Hùng ! Lấy cho anh ly nước !
- Em đang thiếu năng lượng đây ! Anh tự đi mà làm !
- Tuấn Kiệt !
- Cậu còn thiếu tôi một bữa cơm đấy ! - Không giúp là không giúp, Tuấn Kiệt trở
lại với câu chuyện của mình. Anh và Trần Hùng muốn xem tên bạn chí cốt này chọn
vợ hay chọn bạn.
Đời nào con Cáo lấy nước cho mình chứ, Lạc Thiên không đòi hỏi thêm. Buồn bực
kinh khủng, ba con người kia đang cười đùa hớn hở, không ai thèm để mắt tới
anh.
Nghĩ cũng thấy thương, Trần Hùng dừng cuộc chơi tại đây :
- Thôi thôi, giả chị dâu về cho Lạc Thiên này ! Nói chuyện với chị dâu chán
chết đi, cứ tý tý lại quay sang nhìn chồng chẳng vui tẹo nào ! Còn món thịt
nữa, anh Tuấn Kiệt, chúng ta vào bếp coi xem thế nào !
Hai người đứng dậy khiến lớp đệm trên ghế sofa lún xuống. Lạc Thiên ngồi đầu
ghế lấy gương che mặt, lấp ló nhìn người đối diện. Trông anh lúc này kém hoàn
hảo quá, thì ra con Cáo cũng biết chừng mực đấy.
- Đưa bông đây tôi bôi thuốc cho ! - Khả Vy đứng dậy đi vòng qua bàn sang ngồi
cạnh, môi mím lại vì khuôn mặt tồi tội của chồng. - Đồ hấp, cái mặt qua
