ng cần về nhà mẹ đẻ nữa. Tôi lại bắt đầu
hoài nghi rốt cuộc tôi có phải là con gái ruột của bà không.
Sau
khi mẹ tôi đi, tôi nằm trên giường, nhắm chặt mắt, xác nhận một sự thực
khiến tôi muốn cười trên sự đau khổ của người khác: Giang Ly có phải là … bị mẹ tôi trêu ghẹo rồi không? Đầu óc mơ hồ của tôi đột nhiên vô cùng
tỉnh táo, trong đầu hiện ra câu nói này: “Anh hùng không hỏi đường ra,
lưu manh không hỏi tuổi tác…”
Đúng lúc tôi đang suy nghĩ lung tung thì giọng nói mát mẻ của Giang Ly đột nhiên vang lên: “Cô muốn giả vờ ngủ đến khi nào?”
Tôi mở mắt: “Làm sao anh biết được tôi ngủ giả?”
Giang Ly trả lời: “Tay của tôi sắp bị cô làm đứt rồi.”
Tôi hất tay anh ta ra, tranh luận: “Ai bảo anh tóm tay tôi trước.”
Giang Ly: “Tôi chỉ tóm tay cô một chút, sau đó thì bị cô tóm lấy không buông.”
Tôi không phục, lườm anh ta một cái, chế nhạo nói: “Một người đàn ông, sao tay lại không săn chắc như vậy chứ!”
Giang Ly không chịu yếu thế: “Nhìn không ra một cô gái quá lao lực còn có thể có sức lực lớn như thế này, cô thật là Kinh Kong chuyển thế chẳng trách không có ai lấy cô:”
Tôi: “…”
Được thôi, tôi thừa nhận, đấu khẩu không phải là điểm mạnh của tôi.
Lúc này, Giang Ly lại nhắc đến một nghi vấn khác của anh ta: “Tôi vẫn chưa
hiểu, rõ ràng là chẳng làm gì cả, sao cô có thể đến mức lao lực như
vậy?”
Tôi đành cúi thấp đầu, không có khí thế nói: “Tôi không dám ngủ một mình.”
Giang Ly sững lại một chút, sau đó vô cùng đểu cáng, thấp giọng cười he he,
tâm trạng rất tốt. Tôi đành trừng mắt nhìn anh ta, không biết nói gì.
Khi từ bệnh viện đi về nhà, đã đến giờ ăn tối rồi, Giang Ly vẫn coi là có
chút lương tâm, không bắt tôi làm cơm cho anh ta ăn, mà gọi cơm ở bên
ngoài, vì điểm này, sự tức giận của tôi đối với anh ta cũng tiêu tan hơn một nửa.
Nhưng mà tôi thực sự ghét ban đêm, ban đêm người ta cần phải ngủ, mà tôi không ngủ được. Tôi nằm trên giường, đang suy nghĩ xem tôi có nên đi đến bác sĩ tâm lý khám không, lúc này, bên ngoài truyền
đến tiếng gõ cửa.
Giang Ly đứng bên ngoài phòng ngủ của tôi, hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi từ đầu đến chân nói: “Có hứng thú ngủ
cùng giường với tôi không?”
Tôi đứng đần ra ở cửa, không biết nói gì.
Giang Ly quay người muốn đi: “Không muốn thì bỏ đi.”
Tôi ở phía sau gọi anh ta lại: “Anh có điều kiện gì?” Tôi không tin anh ta lại có lòng tốt thế này, chủ động thế này.
Giang Ly quay người lại, cong khóe môi, nói: “Không ngờ cô cũng có lúc thông minh đó.”
Tôi dựa vào cửa, trưng ra tư thế đàm phán, nói: “Nói đi, đừng vòng vo nữa.”
Giang Ly nhanh nhẹn đáp: “Cô nấu cơm, làm việc nhà cho tôi.”
“Thỏa thuận xong.” Tôi đáp rất dứt khoát, tuy bất luận thế nào đây cũng là
một điều kiện không bình đẳng nhưng tôi thực sự không muốn sáng tạo ra
kỳ tích một người chết vì buồn ngủ.
Giang Ly khen ngợi tôi một câu: “Được đấy”
Tôi ôm chăn và gối, ảo não đi vào phòng ngủ của Giang Ly. Vốn dĩ tôi vẫn
đang suy nghĩ chuyện vạch ranh giới trên giường, nhưng khi nhìn thấy
giường của Giang Ly, tôi phát hiện ra tôi đã lo lắng thừa thãi rồi. Trời ơi, giường của anh ta to gấp đôi cái giường đôi của tôi!
Tôi cắn
răng cắn lợi trải chăn, bày gối, sau đó nằm xuống giường. Tuy bên cạnh
có một người đàn ông nhưng với người đàn ông có khuynh hướng giới tính
giống tôi thế này thì cũng rất yên tâm.
Trời ơi, lần này rất nhanh tôi đã chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, ăn sáng xong, tôi lại mở máy tính. Vừa mới đăng nhập lên QQ,
liên phát hiện ra Người hẹn sau hoàng hôn để lại cho tôi mấy tin nhắn,
đều là gửi lúc nửa đêm, chất vấn tôi vì sao không lên mạng. Tôi không
nói gì, nếu không phải là đi vào đường cùng, ai nửa đêm nửa hôm lại ở
cùng một chiếc máy tính?
Nhưng vì hai đêm trước anh ta luôn ở
cùng tôi, tôi cũng không tiện nói lời quá khích với anh ta, chỉ trả lời: “Tôi phải ngủ chứ.”
Vốn cho rằng Người hẹn sau hoàng hôn hôm qua thức đêm, lúc này chắc ngủ rồi, ai biết được, chẳng mấy chốc, anh ta
đột nhiên trả lời: “Chồng của cô khôi phục thể lực rồi à?”
Ngôn Tiểu Yến Yến: “…”
Ngôn Tiểu Yến Yến là tên trên mạng của tôi. Người hẹn sau hoàng hôn có tài
khoản QQ và tài khoản trong trò chơi giống nhau, tôi thường gọi anh ta
là Hoàng Hôn.
Ngôn Tiểu Yến Yến: “Anh không cần ngủ sao?”
Người hẹn sau hoàng hôn: “Có cảm động không?”
Ngôn Tiếu Yến Yến: “Nếu như buồn nôn cũng coi là một loại cảm động.”
Người hẹn sau hoàng hôn: “Nói đi, bọn cô có phải là còn muốn hưởng tuần trăng mật không? Chồng của cô có được không…”
Ngôn Tiếu Yến Yến: “Liên quan gì đến anh chứ.”
Người hẹn sau hoàng hôn: “Vậy, bọn cơ đi đâu hưởng tuần trăng mật?”
Tôi do dự một chút, trả lời nói: “Maldives, nghe nói mấy chục năm nữa hòn
đão đó sẽ bị nước nhấn chìm, bây giờ phải nhanh chóng đi.” Dù gì
Maldives có nhiều đảo như vậy, anh ta cũng không thể biết tôi muốn đi
hòn nào.
Người hẹn sau hoàng hôn: “Trùng hợp vậy, tôi cũng muốn đi Maldives nghỉ.”
Ngôn Tiếu Yến Yến: “Anh đang nói chuyện phiếm ư? Tôi thấy anh ngày nào chả nghỉ.”
Người hẹn sau hoàng hôn: “Ý gì chứ?”
Ngôn Tiếu Yến Yến: “Anh là một đại