Vợ Ơi, Theo Anh Về Nhà!

Vợ Ơi, Theo Anh Về Nhà!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324604

Bình chọn: 8.5.00/10/460 lượt.

n xuống nước, chầm chậm bơi ra xa. Phong cảnh dưới nước

rất đẹp, khiến người ta có cảm giác tim đập nhanh hơn. Đây là vùng nước

biển trong xanh nhất mà tôi từng nhìn thấy, ngâm mình trong nước thế này khiến người ta cảm thấy bản thân tinh khiết và thanh thản hơn rất

nhiều.

Ở dưới nước thỉnh thoảng có những đàn cá bơi qua, tôi cũng chẳng biết là cá gì, bọn chúng đa số có màu sắc sặc sỡ, rất đẹp mắt. Có vài con cá còn rất to gan, dám bơi qua người tôi, nhìn thẳng vào mắt

tôi rồi ngoảnh mặt làm ngơ. Tôi giơ ngón tay muốn chạm vào da bụng nó

nhưng nó lại tránh đi rất nhanh, thật là một đám sinh vật đáng yêu. Lòng ham chơi của tôi tăng thêm, muốn bơi đến chỗ xa hơn.

Bơi một

lát, liền nhìn thấy rạn san hô có nhiều màu sắc lạ lẫm, vô vàn hình dạng khiến người ta nhìn thấy phải thốt lên. Thế giới tự nhiên thật là kỳ

diệu.

Bởi trong rạn sân hô chơi một lúc, đoán là sắp đến giờ nước triều rút, tôi mới quyến luyến không nỡ rời đi. Ngày mai nhất định còn

đến chơi, rạn san hô này tôi vẫn chưa xem đủ.

Khi tôi quay lại khách

sạn, Giang Ly đã quay lại rồi, anh ta đang ở trong phòng lên mạng. Cảm

thấy anh ta chắc chắn là đi lặn đến mức chán ngấy, cho nên sớm đã thu

binh rồi. Nghĩ đến đây, tôi đắc ý, thế là lấy máy tính ra, nhét thẻ nhớ

máy ảnh vào, khoe những tấm ảnh vừa mới chụp dưới nước với anh ta.

Giang Ly nhìn máy tính của tôi một cái, giống như nhìn cà rốt, cải thảo vậy, mặt không chút cảm xúc.

Tôi cười: “Ngưỡng mộ thì nói thẳng ra đi, tôi rất hiếu kỳ không biết anh đã làm gì dưới nước?”

“Làm cái này.” Giang Ly nói rồi, chọn ra một tấm ảnh cho tôi xem. “Rạn san

hô này đẹp quá, dường như phát sáng! Còn có con cá này, đẹp.

Giang Ly ngồi bên cạnh giải thích: “Loại san hô này biết cử động.”

???

Giang Ly đẩy đầu của tôi ra, để tránh nước miếng của tôi chảy xuống bàn phím

máy tính của anh ta, sau đó nói: “Đây là san hô mềm, biết cử động.”

Kinh ngạc quá, lần đầu tiên tôi nghe nói trên thế giới này còn có san hô mềm, thật muốn tự mình đi xem xem!

Giang Ly đọc được suy nghĩ của tôi, nói một câu dập hết ý niệm: “Với tư chất

của cô, thì lấy chứng chỉ lăn vào chỗ nước sâu e là có khó khăn một

chút.”

Tôi bĩu môi, gạt bàn tay đang ấn chuột của anh ta ra, sau đó điều khiển chuột, xem anh ta có chụp được thứ gì đẹp nữa không.

Sau năm phút.

“Giang Ly, anh chỉ chụp mấy bức này thôi ư?” Tìm đi tìm lại, trong máy tính

của Giang Ly chỉ có mấy bức ảnh liên quan đến san hô mềm, chỉ chụp các

cụm san hô có hình dáng đẹp đẽ, đẹp thì đẹp thật, nhưng mà … ít quá!

Giang Ly gật đầu thừa nhân: “Những thứ khác đều không có gì đáng chụp.”

Tôi: “Đùa gì chứ, trong chỗ nước sâu nhất định có rất nhiều thứ hay, khó khăn lắm mới đến được một lần, cơ hội hiếm có”.

Giang Ly lại nhìn lướt qua màn hình máy tính của tôi, nói: “Chụp ảnh quý hồ

tinh bất quý hồ đa, làm một đống rác mang về thì có ý nghĩa gì chứ.”

Tôi phẫn nộ, anh mới là rác rưởi! Bờ biển trên hòn đảo

nhỏ của chúng tôi ở rất đẹp, đi bộ ở đây, rất thú vị. Tôi chậm rãi đi

dọc bờ biển, nheo mắt hưởng thụ làn gió mang theo mùi vị của biển khẽ ùa đến, đột nhiên nhớ lại ước mơ bán chuối tiêu ở Maldives, xem ra đó đích xác là lựa chọn không tồi. Thật đáng tiếc, đáng tiếc quá, nghe nói hơn

hai nghìn hòn đảo nhỏ đẹp đẽ này sẽ bị nước biển nhấn chìm, ngẫm ra thật khiến người ta buồn bã.

Da của tôi mẫn cảm với ánh nắng mặt

trời, rất dễ bắt nắng nên đã bôi kem chống nắng, nhưng để bảo vệ tốt hơn nữa, hôm nay tôi mặc tươi đối nhiều. Bên dưới là chiếc quần ngố, bên

trên áo phông. Ăn mặc kiểu này ở bãi biển, tuy có chút quái dị, nhưng

thực sự hữu dụng. Chiếc áo phông rộng kia là chiếc áo tôi thích nhất,

bởi vì không phải nó đáng giá bao nhiêu tiền, mà chiếc áo phông kia là

trong lần sinh nhật hai mươi lăm của tôi, Hạp Tử tặng tôi, cô ấy tự mình thiết kế sau đó tìm người đặt may. Mặt trước của chiếc áo là phù hiệu

có chút kỳ quái, theo như Hạp Tử nói, đều là các phù hiệu cổ xưa của các nền văn minh lớn trên thế giới, có thể trừ tà. Mặt sau thì dùng bút

lông viết bốn chữ lớn “Ngôn Tiếu Yến Yến”, còn có mấy câu thơ. Tuy không hiểu thư pháp, nhưng khi nhìn mấy chữ viết bằng bút lông này, thấy rất

vừa mắt. Theo như Hạp Tử dặn dò, những chữ đó là cô ấy đặc biệt mời một

nhà thư pháp nổi tiếng viết. Tôi không tin lời của Hạp Tử, nhưng điều

này không làm ảnh hưởng đến niềm yêu thích cái áo này của tôi, đồng thời nó cũng khiến tôi phải ngưỡng mộ thẩm mỹ của Hạp Tử.

Ở chỗ khiến người ta vui vẻ thế này, ánh mặt trời cũng khiến người ta vui vẻ, mặc

trang phục thoải mái thế này, không còn gì thích hợp hơn.

Tôi

đang thong thả đi bộ trên bãi cát, đột nhiên có người từ phía sau vỗ một cái vào vai tôi. Tôi cho rằng là Giang Ly, đang ngạc nhiên sao anh ta

lại đột nhiên để ý đến tôi thế này, khi quay người lại thì phát hiện,

trước mặt là một người đàn ông xa lạ.

Anh là là người châu Á, tóc tương đối dài, có mấy lọn nhuộm vàng. Tuy tôi ghét kiểu tóc của anh ta, nhưng không thể không thừa nhận, khuôn mặt anh ta thật sự không tồi,

ngũ quan rất đẹp, hơn nữa khóe mắt dường nh


Teya Salat