ư luôn mang nét cười. Người
như thế này, đứng dưới ánh mặt trời, ánh mặt trời cũng vì anh ta mà thêm rực rỡ.
Tôi nhất thời cảm thấy mê lực của tôi thực sự không nhỏ, lại có anh chàng đẹp trai thế này chủ động đến bắt chuyện. Thế là tự
nhiên mím môi lại hướng đến anh ta, đang muốn nói thì anh ta mở lời
trước rồi.
Anh ta hơi nghiêng đầu một chút, lông mày nhướn lên, tặng tôi một cái cười mỉm mê người, sau đó nói: “Kẻ ngu?”
Hai chữ “Kẻ ngu” nói ra rõ ràng khác thường, hơn nữa là giọng điệu nghi vấn.
Tôi cảm thấy bực tức, tôi trêu anh ta sao? Sao vừa nhìn thấy đã mắng người
ta là kẻ ngu! Bất kỳ cô gái bình thường nào bị người lạ mặt gọi là kẻ
ngu đều không thể chấp nhận nổi! Huống hồ đối phương là một anh chàng
đẹp trai, không thể tha thứ!
Thế là tôi cảm thấy trước mắt này
thật thiếu giáo dục, đối với loại người như thế này tôi thực sự không
muốn để ý, đành quay người bỏ đi. Trong lòng thầm nói: Người bại não
trong thiên hạ nhiều như thế này, mỗi người đều phải mắng một lượt,
chẳng phải sẽ mệt chết sao.
Ai ngờ tên kia không biết tốt xấu, đầu óc chẳng linh hoạt gì, lại còn đuổi theo, ở phía sau lưng tôi nói: “Cô là kẻ ngu?”
Tôi không thể nhịn được nữa rồi, quay người lại, lớn tiếng chửi: “Anh mới
chính là kẻ ngu, cả nhà anh là kẻ ngu! Cảm phiền anh biến đi cho tôi
nhờ, nếu không thì tôi sẽ đánh cho anh đến mức không thể tự làm được
việc gì nữa!”
Người kia sau khi bị chửi, đột nhiên cười hì hì nói: “Quả nhiên là Kẻ ngu.”
Bây giờ tôi tám mươi phần trăm có thể xác định người trước mặt này bị tâm
thần, vì vậy chẳng thèm để ý đến anh ta nữa, quay người tiếp tục đi về
phía trước.
Kẻ tâm thần kia đột nhiên hét phía sau tôi: “Cô ở
trong Hiệp khách hành chẳng phải tên tên là “Quan Phương kẻ ngu chơi
game sao?”
Tôi đột nhiên dừng bước, không thể tin được, quay lại nhìn anh ta.
Người này, anh ta biết tôi là Quan Phương kẻ ngu chơi game? Tôi nhanh chóng
liên tường đến mấy ngày trước hình như Người hẹn sau hoàng hôn nói anh
ta muốn cùng con trai và con dâu đến Maldives, vậy người trước mặt này
chẳng lẽ chính là … con trai của Người hẹn sau hoàng hôn sao? Người hẹn
sau hoàng hôn cũng thật là, cái gì cũng nói với con trai anh ta là sao,
hại tôi bị mất giá trước mặt anh chàng đẹp trai.
Nhưng mà … nhưng mà tất cả .. khéo quá nhỉ?
Tuy khéo nhưng không phải tôi không tin. Tôi suy trái suy phải, nghĩ trước
nghĩ sau, cuối cùng đi đến trước mặt anh chàng đẹp trai, nhìn kỹ anh ta
một chút, lắc đầu thở dài nói: “Đại thúc dung tục Người hẹn sau hoàng
hôn kia, sao mà lại sinh ra một đứa con đẹp như thế này? Thuyết di
truyền thật không đáng tin…”
Anh chàng đẹp trai trước mặt đột
nhiên phát cuồng, kêu lên thảm thiết: “Nói bao nhiêu lần rồi, tôi là anh chàng đẹp trai, tinh lực dồi dào, mê lực vô biên!”
“Ai da! Anh
sao mà lại học bố mình nói những lời như thế này…” Tôi cố làm ra điệu
cười nhẹ nhàng, nhưng trong lòng thấp thoáng khó chịu, lời của người này và gã đàn ông Người hẹn sau hoàng hôn dung tục kia giống hệt nhau…
Anh ta gãi gãi đầu, nổi giận nói: “Tôi chính là Người hẹn sau hoàng hôn!
Bây giờ tôi còn chưa có con! Nhưng tôi cũng không để ý chuyện cô muốn
giúp tôi sinh con đâu!”
Tôi vỗ vỗ đầu, sau đó lùi hai bước nói: “Anh làm gì mà nói lớn tiếng như thế, lẽ nào là chột dạ…”
Người hẹn sau hoàng hôn nhìn tôi một cái, nói: “Cô bắt tôi phải đem hết những chuyện xấu cô làm trong bang hội nói ra cô mới tin sao?”
“Khụ khụ, cái đó thì không cần, tôi tin, tôi tin.” Tôi xua tay, cuối cùng khất phục dưới vẻ dâm uy của anh ta.
Tâm trạng của Người hẹn sau hoàng hôn tốt hơn một chút, trên mặt lại treo
nụ cười, nói: “Cô còn ngốc hơn một chút so với tưởng tượng của tôi.”
Tôi cảm thấy việc này chẳng phải là bởi vì tôi ngốc, Người hẹn sau hoàng
hôn nghĩ oan cho tôi rồi. Chủ yếu là hình tượng người này trong mắt tôi
đã rất thâm căn cố đế rồi, anh ta chính là một đại thúc trung niên dung
tục, thích đùa bỡn với con gái trên mạng, loại người này trên mạng rất
hay gặp. Người hẹn sau hoàng hôn ở trước mặt này, và Người hẹn sau hoàng hôn trong tưởng tượng của tôi khác xa nhau, hình tượng đó hoàn toàn
không phù hợp với tiêu chuẩn, tôi không tin tưởng là chuyện có thể hiểu
được.
Nghĩ đến đây, tôi thầm tha thứ cho chính mình.
Người hẹn sau hoàng hôn nói một câu làm gián đoạn suy nghĩ của tôi: “Ngây ra cái gì, vào quán bar ngồi một chút nhé.”
Tuy tôi và Người hẹn sau hoàng hôn lần đầu tiên gặp mặt, nhưng tốt xấu gì
cũng coi là đã từng quen biết, thế là tôi gật đầu đồng ý. Dù gì bây giờ
tôi cũng rất nhàn rỗi, Giang Ly lại không hạ mình đến chơi cùng tôi.
Lúc này, Người hẹn sau hoàng hôn gọi một người đẹp châu Á thân hình bốc lửa ở cách đó không xa đến, hôn cô ta một cái, sau đó nói: “Anh và một
người bạn ôn lại chuyện xưa, em tự chơi trước đi.”
Mỹ nữ kia nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, có lẽ xác định tôi không thể tạo ra sự uy hiếp gì, thế là hôn đáp lại Người hẹn sau hoàng hôn một cái, yên tâm
rời đi.
Trong lòng tôi tự nhiên sinh ra một cảm giác thất bại.
Người hẹn sau hoàng hôn nhìn bóng l