Old school Swatch Watches
Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327342

Bình chọn: 9.00/10/734 lượt.

ình có thể chứ?!

Đầu óc nhất thời xúc động, ta dùng bộ dáng nói giỡn, thử thăm dò đưa ra yêu cầu không có khả năng.

Không ngờ, Nam Cung Minh cư nhiên sảng khoái gật đầu:“Hảo, chờ thêm

vài năm, muội lớn lên, ta sẽ cho muội một bộ đồ cưới siêu thể diện trở

về! Hơn nữa có Nam Cung gia chúng ta cho muội làm chỗ dựa, gả cho ai

cũng không sợ bị khi dễ.”

Ta sợ ngây người, qua vài giây sau mới lắp bắp hỏi:“Ngươi…… Ngươi không phải …… nói giỡn phải không?”

Nam Cung Minh tỏ ra rất có phong phạm của đại nhân sờ sờ đầu của ta,

khẳng định nói:“Tuyệt không nói đùa! Nhưng mà muội phải gọi ta là ca ca! Nếu không ca ca mặc kệ muội.”

“Kêu! Ta đương nhiên kêu!” Mặc kệ là Minh ca ca hay là hảo ca ca, ghê tởm hơn nữa ta cũng kêu!

Má ơi, này tiểu cầm thú không phải cũng xuyên qua đi? Như thế nào

tuyệt không giống trong nguyên tác, vừa thiện lương vừa đáng yêu, thoạt

nhìn chính là người tốt mười phần a!

Ánh rạng đông hy vọng lại một lần nữa sáng lên, ta cảm thấy não giống như bị vé số trúng năm trăm vạn đập vào, cả người cao hứng vựng hồ hồ .

Nam Cung Minh thuận thế kéo tay của ta qua, để vào trong lòng, khép

lại áo chồn bạc, tựa đầu vào vai của ta, nhẹ giọng khẩn cầu:“Đừng ly

khai, để ta ôm nàng một cái giống như mới trước đây……”

Ta dừng giãy dụa, lẳng lặng đứng dưới tuyết, nhìn một đóa hoa mai

mỏng manh bị gió lạnh thổi, nhẹ nhàng lặng yên không tiếng động rơi trên mái tóc đen mềm mại của hắn.

Không biết qua bao lâu, hắn rốt cục buông tay ra, thay ta sửa sang

mái tóc lại một chút, lại thử độ ấm trên tay ta một chút, rốt cục đi ba

bước lại quay đầu nhìn ta sau đó đi mất.

Lúc trở về, ta hưng phấn mà nhảy .

Đi đến trong phòng đốt lò sưởi, bỗng nhiên nhớ tới……

Trong nguyên tác,…… hình như Lâm Lạc Nhi chính là Nam Cung Minh nghĩa muội a? Bọn họ lại……

Lời nói của Tiểu cầm thú, là thật tâm sao?

Ta…… Ta không phải bị lừa chứ?

================================================

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đừng đứng…… bên trái bên phải lựa

chọn, Quất Hoa chỉ là vui đùa mà thôi, đứng bên kia kỳ thật cũng không

hội ảnh hưởng kết thúc từ sớm đã định ra , nhiều lắm ta chỉ điều chỉnh

một chút. Không nghĩ tới mọi người tích cựcnhư vậy, rất sợ bị người ta

nói có yếu bình hiềm nghi, nhắn lại chấm điểm toàn bằng đại gia nhóm tự

nguyện,0 phân cùng ý kiến đúng trọng tâm phụ phân đồng dạng hoan nghênh, hiện tại nổi bật lãng tiêm , tác giả càng phải cẩn thận làm người, giữ

mình trong sạch, nếu vì việc này bị kháp, Quất Hoa sẽ chết không sáng

mắt =_=b

Ngụy càng sửa chữa tác giả thông cáo, các vị chớ trách……

Bất quá thuận tiện nhắc tới, xem qua Quất Hoa văn đều biết nói, tuy

rằng là 1V1, nhưng nam xứng có nhân khí cũng đủ cao dưới ngòi bút Quất

Hoa nhiều lắm bị ngược ngược một chút, nhân khí không đủ mới có thể

thành vật hi sinh, cho nên yên tâm đứng thành hàng, đứng sai đội cũng

không cần thực lo lắng, sẽ không để các bạn quá thương tâm tiếc nuối .

Kỳ thật có một số chuyện không phải không hiểu, mà là không dám suy nghĩ, chỉ sợ càng nghĩ đến càng khổ tâm.

Thạch Thạch rất giống phụ thân, là một nam nhân thành thật, kết hôn

với hắn ở nhà làm ruộng sống là tốt lắm , đời này mặc dù không đến mức

khoái nhạc, nhưng cũng sẽ không phải chịu dày vò.

Mà nay, tâm nguyện của ta vốn là bồi dưỡng hắn làm vị hôn phu tương lai hoàn toàn đã chết.

Hắn gia nhập vào hắc vệ, xác suất ta trở thành thê tử thủ tiết rất

cao. Còn một chuyện nữa Tiểu cầm thú đã chú ý đến ta, còn thể hiện hứng

thú rõ ràng ra bên ngoài, trên tay hắn còn giữ giấy bán mình của ta, nắm trong tay quyền sinh sát, nếu hắn không cho ta thoát nô tịch lập gia

đình, cho dù ta có to gan lớn mật, chủ động cùng Thạch Thạch lưỡng tình

tương duyệt, hứa hẹn cả đời, cũng trốn không thoát ngũ chỉ sơn của hắn.

Hắn thậm chí còn có thể phái Thạch Thạch đi làm công việc nguy hiểm

nhất, lấy mạng của hắn thật dễ dàng.

Thạch Thạch không phải mèo, chỉ có một cái mạng nhỏ, ta có thể không

cần để ý an nguy của chính mình đi mạo hiểm, cũng không thể cố ý hại

hắn.

Không còn lựa chọn nào khác, chỉ còn một con đường đào vong.

Để được vào Tàng Thư Các làm việc, ta nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng

cắn răng, chịu nhục chủ động lấy lòng Tiểu cầm thú, gặp hắn liền không

công nở nụ cười. Mùa đông đã đến, tuyết từ thiên không rơi xuống, vừa

nhẹ vừa nhuyễn, trắng xoá một vùng, phủ toàn bộ ngọn núi, dưới mái hiên

nơi nơi đều là đọng những khối băng bén nhọn giống như lưỡi kiếm, thường thường phải kêu người phá xuống.

Đối với người phải sống ở đây, cái này không phải cảnh đẹp, là dày vò.

Ngâm tay trong nước đá rửa chén rửa rau, tay chân ta vốn mềm mại hơn

người khác, da tay nhanh chóng nứt đỏ, vừa ngứa vừa đau, sưng như mười

củ cà rốt, đem ra ngoài có thể cho thỏ ăn. Nhưng mà muốn sống vẫn phải

tiếp tục, làm người mới, còn phải gánh luôn một phần việc của đại a đầu và bà tử.

Thạch Thạch cầm tay của ta lật tới lật lui nhìn mấy lần, không nói

gì, chỉ có điều ngày hôm sau đưa tới cho ta một đôi bao tay thật dày,

bắt buộc ta lập tức mang vào. Còn đem lại hai bình rượu mạ