t, lại nhìn người bên cạnh một chút, từ từ bò lên ghế vậy, đối với bé cái ghế này có hơi cao à.
- Ông chủ, bà chủ khỏe.
Duy Nhất mới vừa leo lên ghế, liền nghe thấy những giọng nói cung kính của
người giúp việc truyền từ ngoài cửa vào, hình như là người chủ thật sự
của nơi này tới.
Thời điểm Minh Dạ Tuyệt cùng Minh Dạ Phạm nghe thấy những âm thanh kia đều đứng lên, đợi người đàn ông đi vào.
Duy Nhất thấy mọi người đều đứng lên, lập tức lại từ trên ghế bước xuống,
trong lòng có chút thấp thỏm, bé không biết người tới là ai. Khi thấy nụ cười của Minh Dạ Phạm, thì bé càng hoang mang hơn.
Từ cửa, ba
người đang bước vào, một người đàn ông, một người phụ nữ, còn có một
người con gái hình như bằng tuổi với hai anh em Minh Dạ Tuyệt. Người đàn ông kia rất giống Minh Dạ Tuyệt, trên mặt không có một nụ cười, lạnh
như nước đá, nhìn sơ qua chẳng giống người tốt cho lắm. Đi theo bên cạnh ông ta là một người phụ nữ trang điểm lộng lẫy, còn người đang kéo cánh tay của người phụ nữ ấy chính là một cô gái có vẻ khá kêu ngạo .
- Ba tốt, dì khỏe. - Minh Dạ Phạm nhàn nhạt lên tiếng, mắt không nhìn vào bất cứ ai ở phía trước. Còn Minh Dạ Tuyệt thì không hề nói gì, thậm chí ngay cả ngẩng đầu nhìn một cái cũng không thèm, chỉ đưa gương mặt không biểu cảm nhìn xuống bàn chờ bọn họ ngồi xuống.
- Cô ấy là ai? -
Cô gái kia nhìn người đứng bên cạnh Minh Dạ Tuyệt, đôi lông mày liền
nhíu lại, đôi môi hơi mím, xem ra rất tức giận.
Minh Dạ Tuyệt
không có ý muốn trả lời câu hỏi của cô ấy, ngay sau khi người đàn ông đã vào và ngồi xuống thì anh cũng ngồi xuống theo.
Duy Nhất khiếp
sợ nhìn người đan ông kia một chút, thấy cặp mắt ông nhìn chằm chằm bé,
mặc dù ông không lên tiếng nhưng trong mắt bắn ra một tia sáng lạnh lẽo, làm cho bé phải rùng mình một cái. Trong nháy mắt Duy Nhất cảm thấy cả
người rét run, vội vàng cúi đầu, không dám nhìn ông nữa. Người kia xem
ra thật là dọa người, so với anh trai bên cạnh còn dọa người hơn.
- Ngồi xuống!. - Minh Dạ Tuyệt nghiêng đầu nhìn một chút thấy Duy Nhất vẫn còn ngơ ngác đứng đó, lạnh giọng ra lệnh.
- Dạ. - Nghe được tiếng anh nói, lúc này Duy Nhất mới chầm chậm hướng chiếc ghế cao mà bò lên.
- Ai cho mày ngồi đó. - Đang lúc Duy Nhất vừa định leo lên thì ghế ngồi
trỗng rỗng, đột nhiên bên tai truyền đến giọng nói của một người cô gái, ngay sau đó bé có cảm giác như thân thể mình bị ai đó đẩy ra, không còn ngồi vững, thân thể lập tức mất đi thăng bằng, liền ngã nhào xuống. Duy Nhất kêu khẽ một
tiếng, vô cùng sợ hãi vội vàng nhắm mắt lại, nín thở chờ sự đau đớn ập
tới, nhưng sau một lúc lâu, trên người của bé vẫn không có cảm giác đau
đớn kia, ngược lại trên mặt còn có một loại cảm giác mềm mại, truyền tới bên tai những tiếng “thình thịch”, giống như là trái tim đang đập của
người nào đó. Bé nghi ngờ mở mắt ra, liền nhìn thấy trước mắt bé là một
bộ ngực rộng lớn đang phập phồng lên xuống.
- Anh ơi.- Duy Nhất đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn anh, khẽ gọi một tiếng. Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Minh Dạ Tuyệt nghe tiếng thét của Duy Nhất, trong chớp mắt liền ra tay cứu
bé, tốc độ nhanh làm cho người ta không thấy rõ động tác của anh.
Minh Dạ Tuyệt không để ý đến vẻ kinh ngạc của Duy Nhất, gương mắt lạnh lùng nhìn về phía cô gái đối diện.
Cô ta là không muốn sống sao? Lại dám ở trước mặt anh động người của anh.
- Mày đứng lên cho tao. - Cô gái nũng nịu quát lớn, lúc thấy Duy Nhất
đang chôn mình trong lồng ngực của Minh Dạ Tuyệt, đưa tay ra, muốn đem
bé kéo ra khỏi ngực của anh.
Những năm gần đây, anh không cho bất luận kẻ nào ngồi cạnh mình, dĩ nhiên cũng bao gồm cả cô. Cô vẫn cho là
cái vị trí kia sớm muộn cũng có một ngày sẽ thuộc về cô, lại không nghĩ
rằng, hôm nay vừa tới liền nhìn thấy cô bé chết tiệt không biết từ đâu
tới lại ngồi ở cái vị trí mà từ lâu cô đã mơ ước, thật là khiến cô tức
chết mà.
- Trở về vị trí của cô. - Minh Dạ Tuyệt ôm người trong
ngực quay lại tránh sự đụng chạm của cô ta, động tác nhanh chóng tuyệt
đẹp. Nhưng lời nói của anh, lại tuyệt không đẹp như thế, âm thanh lạnh
khốc như băng tuyết giữa mùa hè, làm cho người ta muốn đến gần rồi lại
sợ tổn thương do giá rét.
- Con nhỏ đó là ai? Tại sao ngồi ở bên
cạnh anh? Lại nói, đây là phòng ăn của dòng họ Minh chúng ta, chỉ có
người họ Minh mới có tư cách ngồi ở chỗ này, đây không phải là chỗ ai
cũng có thể vào, con nhỏ đó không có tư cách. - Nguyễn Kiều Nhi chỉ vào
Duy Nhất, nói với một khí thế hùng hồn, ngực cô vì tức giận mà đập thật
nhanh.
Nếu như vị trí này không thuộc về cô, cũng không thể thuộc về con nhỏ đáng chết kia.
- Thật sao? Nếu nơi này chỉ có người của dòng họ Minh mới có thể đi vào,
như vậy, tại sao cô lại đứng ở chỗ này? - Minh Dạ Tuyệt khóe miệng hơi
nhếch lên, trên mặt mang một tia giễu cợt.
- Em. . . . . . - Nguyễn Kiều Nhi nổi nóng nhìn anh, nhưng không cách nào phản bác. Bởi vì cô quả thật cũng không mang họ Minh.
Minh Dạ Tuyệt nhìn cô một cái, không thèm để ý tới cô bởi không muốn tức
giận vì cô, ôm Duy Nhất đang trong lồng ngực thả xuống trên đùi của anh, mộ