Old school Easter eggs.
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325153

Bình chọn: 8.5.00/10/515 lượt.

t cánh tay vẫn ôm chặt hông của bé để đề phòng bé sẽ té xuống.

- Anh. . . . . . - Nguyễn Kiều Nhi nhìn động tác của anh, trong lòng như

bị ngọn lửa thiêu đốt, mấy bước đi tới bên cạnh Minh Dạ Tuyệt, đưa tay

lại hướng Duy Nhất bắt đi. Nhưng không nghĩ vừa đi được nửa đường liền

bị người cản lại.

- Á. . . . . . , đau! - Nguyễn Kiều Nhi quen

được chiều chuộng nhìn người đang nắm lấy tay mình, làm nũng, kêu đau.

Nhưng quả thật, trên cổ tay truyền tới một trận đau nhức, làm cho mặt cô trở nên trắng bệch.

- Nhớ kỹ thân phận của cô, chuyện của tôi

còn chưa tới phiên cô để ý. - Minh Dạ Tuyệt dùng thêm chút sức lực trên

cánh tay kia, càng khiến Nguyễn Kiều Nhi kêu la thảm thiết.

Trong mắt Kiều Nhi rưng rưng, dùng sức vùng ra, lại phát hiện mỗi khi cô giãy giụa thì cổ tay càng đau hơn, không thể làm gì khác hơn là ngẩng đầu,

lên tiếng cầu cứu một người phụ nữ khác đang ngồi trong phòng ăn.

- Mẹ. . . . . . , mẹ xem anh ấy kìa, lại đi vì một người không rõ lai lịch mà đối với con như vậy.

- Tuyệt, em ấy dù sao cũng là em gái của con, con buông tay em ấy ra đi,

đưa đứa bé kia đi ra ngoài, chúng ta ngồi lại ăn cơm thật ngon, được

không? - Nhìn con gái mình bị uất ức, Lâm Lệ quay đầu lại nhìn người đàn ông bên cạnh, thấy ông không nhúc nhích, giống như là không nhìn thấy

chuyện đang xảy ra ở đây, không thể làm gì khác hơn là tự mở miệng nói.

- Thật sao? Em gái? Cô ta với tôi có cùng máu mủ sao? - Minh Dạ Tuyệt cười nhạo một tiếng, nhìn người phụ nữ kia.

- Cậu. . . . . . , mặc kệ nói thế nào, Kiều Nhi trên danh nghĩa cũng là

em gái cậu, cậu vì một cô gái không biết lai lịch mà trách cứ em gái

mình chính là cậu không đúng, cậu buông tay Kiều Nhi ra, mang đứa bé kia đi ra ngoài. - Lâm Lệ nhìn Duy Nhất trong ngực Minh Dạ Tuyệt, lửa giận

trong lòng càng thêm cao, từ ngày bà bước vào nơi đây, anh chưa từng đặt bà ở trong mắt, bây giờ là càng ngày càng quá mức.

- Anh ơi, để em ra ngoài đi ạ! - Duy Nhất không yên lòng, ngẩng đầu nhìn anh, bé không muốn bọn họ bởi vì bé mà tranh cãi.

Nói xong cũng muốn từ trên đùi anh đi xuống, nhưng không nghĩ tay trái của

anh lại dùng lực, khiến thân thể của bé vẫn ở lại trên đùi anh, bên hông tay càng chặt hơn.

- Anh ơi. . . . . - Duy Nhất nghi ngờ nhìn anh, không biết tại sao anh không buông bé ra.

Minh Dạ Tuyệt cúi đầu nhìn về phía bé, nhìn thấy dáng vẻ hoảng sợ không biết làm sao của bé, vì vậy bỏ tay Kiều Nhi xuống, đưa tay nhẹ nhàng lên mặt của bé, vỗ về và an ủi bé.

- Cứ ngoan ngoãn ngồi ở đây, nơi này ngoại trừ tôi ra, không có ai có thể đuổi cô đi cả.

Sau khi Minh Dạ Tuyệt nói xong lại ngẩng đầu nhìn về phía hai người phụ nữ kia, trong mắt tràn đầy khinh thường.

- Vâng, em nghe lời anh ạ.

Bé giật mình, nhìn động tác trên tay của anh, nghe lời nói của anh, hài

lòng cười. Xem ra anh đối với bé vẫn còn có chút yêu thương, đang lúc bé định mỉm cười, thì bị lời nói tiếp theo của Minh Dạ Tuyệt làm thiếu

chút nhảy dựng lên.

- Người nào khiến Nguyễn Kiều Nhi đi ra

ngoài, tôi liền để cho cô bé đi ra ngoài theo, như vậy mới công bằng

không phải sao? - Minh Dạ Tuyệt nhìn cái miệng đó há to của cô ta, trong lòng không ngừng cười lạnh.

Cô ta thật sự cho rằng anh dễ nói chuyện thế này sao? Cô sai lầm rồi.

Để cho anh vui vẻ ăn cơm lại không làm, vậy thì được, anh thật muốn xem rốt cuộc là ai định đoạt mọi chuyện nơi đây.

- Con nhỏ đó có tư cách gì ngồi ở chỗ này?

- Cô ấy. . . . . . là người của ta, tư cách này đủ chưa?

- Anh. . . . . .

- Đủ rồi, ăn cơm, sáng sớm cũng không làm cho người ta tịnh tâm gì cả. -

Minh Thiên liếc mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh, trầm giọng nói.

Tuyệt, không phải là mang một đứa bé tới thôi sao? Thế mà mẹ con các cô sao cứ phải hô to gọi nhỏ? Mặc dù nói như thế, nhưng mắt của ông cũng không

nhịn được nhìn về phía người trong ngực Minh Dạ Tuyệt, không biết cô bé

này rốt cuộc có cái gì đặc biệt, tự nhiên khiến người căm ghét phụ nữ

như con trai ông lại vẫn cho bé ở bên cạnh.

Sau khi nghe tiếng quát của ông chủ, trong phòng ăn lại hoàn toàn yên tĩnh như cũ.

Duy Nhất lặng lẽ ngẩng đầu nhìn chung quanh một vòng, chỉ thấy tất cả mọi

người đều đang nhìn bé, có ánh mắt tìm tòi nghiêm cứu; có ánh mắt đố kỵ, khinh ghét; còn có những ánh mắt tràn ngập nụ cười bí ẩn. Nó khiến cho

bé bị dọa đến hoảng sợ, vội vàng cúi đầu xuống, trong lòng tự hỏi vì sao bọn họ đều nhìn bé như vậy?

- Mau ăn cơm.

Duy Nhất nghe

được tiếng nhắc nhở bên tai, mới phát hiện ra trên tay mình không biết

lúc nào đã có thêm một đôi đũa, cùng một chén cơm và dĩa thức ăn.

- Ở chỗ này, thức ăn đều phải dùng đũa gắp. - lúc bé ngơ ngác, bên tai

lại truyền tới một giọng nói. Ngẩng đầu liền nhìn thấy trước mặt đã sẵn

mâm thức ăn, phía trên là rất nhiều món ăn, mà ánh mắt của mỗi người vẫn đang ngó chừng bé, giống như bé là động vật quý hiếm vậy.

Duy

Nhất trong lòng run sợ, cúi đầu ăn cơm của mình, lại không dám ngẩng

đầu, cơm nhai ở trong miệng cũng không biết là hương vị gì.

Run

run rẩy rẩy thật vất vả mới ăn xong chén cơm của mình, khéo léo để đũa

xuống liền k