u phải làm như thế, anh tình nguyện không cần cô.
Anh không muốn nhìn Duy Nhất giống như ngày bé, người cũng không giống
người. Duy Nhất như vậy làm cho người ta đau lòng.Duy Nhất cũng có mặt
khác của mình, nhưng mặt khác ấy của cô chỉ có anh em bọn họ biết. Mặc
dù cô chưa từng thật sự giết ai, nhưng nếu người đó thật sự đụng đến
người trong lòng cô, anh tin tưởng, Duy Nhất tuyệt đối sẽ làm cho người
kia sống không bằng chết.
Duy Nhất như vậy, cô là như vậy, gặp một lần là tốt rồi, anh không muốn
nhìn việc đó xảy ra lần thứ hai. Nếu có lần thứ hai thật sự, anh sẽ
khiến cho người dám làm Duy Nhất thành ra như thế chia thành trăm mảnh.
Yêu một người không phải là mong cho người đó hạnh phúc hay sao? Nếu như anh không thể cấp cho cô hạnh phúc mà cô muốn, tối thiểu anh cũng sẽ
không để cho cô đau khổ, anh chỉ muốn cô sống vui vẻ, bình yên,coi như
chỉ ở bên cạnh nhìn cô hạnh phúc cũng được rồi. Anh quyết không cho
phép, có người phá hư nụ cười mà cô vất vả lắm mới lấy lại được.
Vừa vào trong nhà, Duy Nhất đã để cho Quan Thượng Hạo đưa Nhu Nhi đến
phòng khách, còn cô và Minh Dạ Tuyệt đã đi vào đó là phòng sách – nơi mà trước kia cô không cho phép anh vào.
- Chúng ta nói chuyện một chút được không. - Đóng cửa lại, Duy Nhất lập tức xoay người nói với Minh Dạ Tuyệt
- Được, em cứ nói. - Minh Dạ Tuyệt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, trong lòng có chút chần chờ, không biết cô sẽ nói những lời gì
- Về sau anh không nên đến đây nữa! - Thấy anh chỉ nhìn chằm chằm vào
mình như thế, Duy Nhất cúi đầu trầm mặc hồi lâu sau mới lên tiếng.
Cô cũng không biết mình phải nói như thế nào? Phát giác gần đây chỉ cần
nhìn anh là cô không biết phải nói gì, để cho đến lúc anh rời đi cũng
không dám mở miệng, nhưng bây giờ vì Nhu Nhi, cô không thể làm như vậy.
Cô biết, chuyện Minh Thiên tới đây ngày hôm nay, anh hoàn toàn không
biết. Trước kia khi còn ở bên cạnh Minh Thiên,cô cũng biết một số chuyện đã xảy ra, cô cũng không ngu ngốc cho là anh bảo Minh Thiên đến đây.
Nhưng, sự xuất hiện của anh sẽ uy hiếp đến an toàn của Nhu Nhi, như vậy
cô nhất định phải khống chế những tình huống có thể xảy ra.
- Tại sao? - Vừa nghe những lời cô nói..., lòng của Minh Dạ Tuyệt lập
tức căng thẳng, anh tiến về trước vài bước, đi tới trước mặt cô, ánh mắt quấn lấy ánh mắt của cô, trên mặt cũng không có sự bình thản nữa.
Mấy ngày nay, những chuyện anh làm còn chưa đủ sao? Tại sao cô vẫn suy
nghĩ đến việc sẽ rời xa anh? Chẳng lẽ cô không có cảm giác với anh sao,
anh đã hối hận rồi kia mà? Chẳng lẽ cô không biết là những hành động của anh là muốn nhận lỗi với cô sao?
- Tại sao? Chẳng lẽ anh còn không biết? - Duy Nhất chợt ngẩng đầu, đưa
ánh mắt căm tức nhìn người đàn ông trước mắt, hạ thấp giọng quát.
Cô không muốn để cho người bên ngoài biết cô đang tức giận, nếu không,
cô chắc chắn Thượng Quan Hạo đang đứng ở bên ngoài sẽ lập tức xông vào.
Hiện tại cô không còn muốn xung đột nữa.
- Anh nói rồi, chỉ cần em rời đi với anh một đoạn thời gian thôi, em sẽ
an toàn. - Nhìn ánh mắt của cô, Minh Dạ Tuyệt chợt bắt được vài suy nghĩ trong đầu của cô nên cắn răng nghiến lợi nói. Sau khi ly hôn, hai người trợn mắt nhìn nhau rất nhiều lần, nên anh đã sớm có sức miễn dịch rồi.
Nhẫn nại của anh cũng là có hạn, anh không chắc chắn nếu như cô tiếp tục cự tuyệt, anh sẽ làm ra loại chuyện gì.
- An toàn? Thật sao? Thật sự sẽ an toàn sao? Không phải tôi đã từng ở
chỗ mà anh bảo rất an toàn sao. Bị người ta tìm đến cửa, thiếu chút nữa
đã làm Nhu Nhi bị thương. - Duy Nhất cười nhạo một tiếng, đối với những
chuyện ngày trước, đúng là cô không thể bỏ được. Anh bảo nơi đó an toàn
sao? Thật buồn cười. Những chuyện trước kia rõ mồn một trong đầu cô.
- Lời này của em có ý gì? - Nhìn trong mắt cô có một tia khác thường,
khóe miệng cô nở ra một nụ cười khi dễ, Minh Dạ Tuyệt cau mày cao giọng
hỏi.
- Có ý tứ gì? - Nhìn bộ dáng của anh, Duy Nhất hừ lạnh một tiếng rồi nói:
- Nếu như anh không mau quên đến vậy, vậy hẳn là còn nhớ rõ việc vì sao chúng ta ly hôn chứ? Người phụ nữ của anh đến cửa, tìm Nhu Nhi, gây tổn thương cho con bé, anh cho rằng cái nơi đó là an toàn sao? Tôi lại cho
rằng chỗ đó càng nguy hiểm hơn.
- Anh. . . . . . Khi đó chỉ là một lúc sơ sót, anh sẽ không để cho những chuyện như thế xảy ra một lần nữa. Hơn nữa, cô ta không phải là người
phụ nữ của anh.
- Đủ rồi, chớ vì sai lầm mà tìm lý do bào chữa, cũng không cần nói cho
em biết, đến năng lực bảo vệ mẹ con tôi cũng không có, anh thân là bang
chủ bang Thiên Minh thế mà chuyện gì cũng không biết cả? Nếu như anh
không có năng lực như vậy, vậy tôi lại càng không có lý do để ở chỗ anh, trước kia thì thôi đi.
Chuyện xảy ra ngày hôm nay cũng đủ chứng tỏ anh đã làm cho tôi và Nhu
Nhi rơi vào phiền toái như thế nào rồi. Anh đường đường là bang chủ bang Thiên Minh, nếu như anh thật tâm muốn bảo vệ chúng tôi, đó là chuyện vô cùng dễ dàng, tôi không tin người khác có cơ hội dễ dàng ra tay như thế đâu.
- Anh. . . . . . . - Minh Dạ Tuyệt bị lời nói của cô..., làm cho á khẩu không t