a tổn thương nào, căng thẳng
vẫn luôn tồn tại trong long anh được thả lỏng hơn.
- Không, tôi sẽ không rời khỏi chỗ này, cũng sẽ không đến chỗ anh. Còn
nữa, nếu trong long anh còn nghĩ đến tôi và con, xin anh đừng đến đây
gây phiền phức cho tôi nữa, tôi mệt mỏi. Cũng mời anh khi nào trở về nói với ba anh một tiếng, Nhu Nhi vĩnh viễn sẽ ở bên cạnh tôi, muốn mang
Nhu Nhi đi, trừ khi tôi chết – Ánh mắt Duy Nhất cứ nhìn chằm chằm vào
người đàn ông trước mặt, cắn răng nghiến lợi nói.
Tất cả những chuyện xảy ra hôm nay giúp cô nhận rõ một chuyện, chỉ cần ở bên cạnh anh, cô và Nhu Nhi sẽ có thể gặp những chuyện không hay, cô
không muốn để Nhu Nhi trải qua giai đoạn khó khăn như coo lúc bé.
- Ông ta…..muốn mang Nhu Nhi đi? – Minh Dạ Tuyệt chần chờ hỏi, trong lòng có chút giật mình.
Anh biết hôm nay ba anh dẫn người đến nơi này, thật không nghĩ đến mục
đích của ông ta lại là Nhu Nhi, không phải ông ta rất ghét Nhu Nhi sao?
Tại sao hiện tại lại muốn mang con bé đi?
- Thế nào? Anh không biết sao? - Duy Nhất nhìn anh hỏi, trong lòng có
một tia dao động. - Đương nhiên tôi không biết, chỉ là, nếu như mục đích của ông ta là Nhu Nhi, vậy thì em càng không thể ở lại chỗ này, hiện
tại liền hãy đi theo anh. - Minh Dạ Tuyệt nói xong liền tiến lên một
bước, đưa tay chuẩn bị lôi kéo Duy Nhất rời đi. Từ đầu cho đến bây giờ
Thượng Quan Hạo vẫn đứng một bên, không ngừng quan sát nhất cử nhất động của Minh Dạ Tuyệt.Thì ra cậu ta chính là người đàn ông đã khiến cho Duy Nhất phải đau lòng. Anh vẫn cho là người đàn ông khiến cho Duy Nhất
phải chịu nhiều uất ức như thế là một nhân vật to lớn nào đó. Bây giờ
nhìn lại, người đàn ông cũng rất bình thường. Lúc anh đang quan sát
không ngừng đánh giá đối phương, đột nhiên thấy anh ta đưa tay định chụp tay Duy Nhất, chân khẽ động, cơ thể im lặng không tiếng động đứng chặn
giữa anh và Duy Nhất Đưa mắt nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện
trước mặt mình, Minh Dạ Tuyệt sững sờ, nhưng lại lập tức khôi phục vẻ
yên tĩnh, mắt lạnh quan sát người đàn ông ở trước mắt. Mới vừa rồi khi
xông đến đây là anh quá nóng lòng và lo lắng cho Duy Nhất, căn bản không hề chú ý đến những người xung quanh, chỉ là nhìn động tác thần tốc mới
vừa rồi của người đàn ông này, cũng biết người này tuyệt đối không đơn
giản, anh ta có quan hệ như thế nào với Duy Nhất?
- Cậu. . . . . . Là ai? - Minh Dạ Tuyệt quan sát người trước mắt, chần
chờ hỏi. - Tôi là ai không có quan hệ gì đến cậu, nhưng cô ấy nói không
muốn đi cùng cậu, vậy thì cậu không thể mang cô ấy đi. An toàn của Duy
Nhất đã có tôi bảo vệ, cũng không cần tới cậu quan tâm. - Thượng Quan
Hạo lạnh lùng nhìn thẳng người trước mắt, trong mắt nhiều hơn một tia
lạnh lùng. - Hả? Vậy tôi cũng nói cho anh biết, hôm nay tôi nhất định sẽ dẫn cô ấy đi. - Minh Dạ Tuyệt cũng không lui về phía sau, nhìn thẳng
vào người trước mặt, nói Anh đã bỏ qua một lần rồi sẽ không bỏ qua lần
nào nữa cả.
- Thật sao? Vậy phải xem cậu có qua được cửa ải của tôi. - Thượng Quan
Hạo chợt nâng quả đấm lên, hướng về phía Minh Dạ Tuyệt. Đối với cái đàn
ông dám khi dễ Duy Nhất này thì anh đã sớm không có cảm giác tốt, hiện
tại tốt rồi, bao nhiêu lần anh muốn dạy cậu ta mà không có cơ hội, hiện
tại đây chính là cơ hội lớn.
- Dừng tay - thấy Thượng Quan Hạo định ra tay, Duy Nhất vội vàng vọt
lên, một tay kéo Thượng Quan Hạo lại, ngăn cản động tác của anh: - Đại
ca, đừng như vậy, để cho em nói chuyện với anh ta một chút được không?
Nhận thấy Duy Nhất đang vọt lên trước, Thượng Quan Hạo lập tức dừng động tác lại, cau mày bất mãn nhìn về phía Duy Nhất:
- Nói chuyện gì với cậu ta? Trực tiếp đánh cậu ta một trận rồi đuổi về
nhà là xong, khi dễ em, quyết không thể bỏ qua đơn giản thế.
- Ách. . . . . . . - Duy Nhất trầm ngâm một chút, lại ngẩng đầu tiếp
tục nói: - Đại ca, hãy để cho em được nói chuyện rõ ràng với anh ấy, có
một số việc nếu như không nói rõ, sau này vẫn rất phiền toái, không phải sao? Cô biết tính khí của Thượng Quan Hạo, nhưng bây giờ không phải
thời điểm đánh nhau!
- Ách. . . . . . , được rồi!. - Thượng Quan Hạo giương mắt hung hăng
nhìn Minh Dạ Tuyệt, thói quen mà thôi, đúng là vẫn không cự tuyệt được
yêu cầu của Duy Nhất, bất đắc dĩ gật đầu một cái. - Vào đi! Chúng ta nói chuyện rõ ràng đã.
- Nhìn thấy Thượng Quan Hạo đã gật đầu đồng ý, trái tim của Duy Nhất
chầm chậm để xuống, xoay người nói một câu với Minh Dạ Tuyệt xong liền
nhẫn Nhu Nhi vào trong nhà. Dù sao đứng ở trên đường cái nói chuyện cũng không thích hợp cho lắm, vẫn là vào trong nhà nói chuyện sẽ tốt hơn.
Thượng Quan Hạo thấy Duy Nhất đã đi vào, quay đầu hung hăng trợn mắt
nhìn Minh Dạ Tuyệt một cái, sau đó cũng theo Duy Nhất vào trong nhà.
Minh Dạ Tuyệt cau mày đi theo sau lưng của bọn họ, vừa đi vừa nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng nhiều hơn một tia nghi hoặc.
Tại sao anh ta lại nhìn anh như vậy? Anh có đắc tội với anh ta hay sao?
Tại sao Duy Nhất lại gọi anh ta là đại ca? Anh ta có quan hệ gì với Duy
Nhất? Tại sao nhiều năm không gặp như vậy, bên cạnh Duy Nhất
