. . . . . - Lời của Minh Thiên còn chưa dứt, một giọng nỏi trong trẻo đột nhiên vang lên.
Chỉ thấy người đàn ông kia lập tức bỏ qua câu nói của Minh Thiên, xem như
ông không có ở đây, nhưng khi nghe được giọng nói quen thuộc thì cặp mắt trợn to, không hề để ý chút nào đến Minh Thiên, chợt quay đầu nhìn về
nơi phát ra giọng nói, nhưng anh chỉ thấy một đám người áo đen, cũng
không thấy được bóng dáng của chủ nhân giọng nói.
- Cút.- Thượng Quan Hạo rống giận với những người áo đen dám ngăn cản anh, đôi mắt vì tức giận mà bốc lên ngọn lửa rực rỡ.
Những người áo đen kia nhìn nhau một cái, thân thể lại tuyệt không hề động
đẩy, người nọ là cái gì mà bắt bọn họ nhường đường, bọn họ tự nhiên sẽ
không đi.
"Rầm" không đợi bọn họ phục hồi tinh thần lại, một
người áo đen đã ngã rầm xuống đất, chỉ thấy tay chân Thượng Quan Hạo
mang theo gió, lại nhấc một tay lên, nâng chân ra khiến cho một tên áo
đen nữa rơi xuống đất, lúc này những người đàn ông khác cũng xuống xe,
vừa thấy anh động thủ, lập tức hô hô lạp lạp chạy vọt đến. Theo tiếng
"rầm rầm" của vật thể rơi xuống đất, là những tiếng kêu rên thảm thiết,
trong nháy mắt, nơi này lại khôi phục vẻ yên tĩnh, những người áo đen
kia đều té xuống đất, vận khí tốt một chút vẫn còn có thể nằm trên mặt
đất kêu thảm thiết, vận khí không tốt đã sớm nhắm hai mắt không lên
tiếng. Đồng thời, cũng lộ ra bóng dáng mẹ con Duy Nhất đang bị bọn họ
bao vây.
- Nha đầu chết tiệt kia, anh đã nói nơi này không an
toàn, bảo em theo anh về nhà mà em không nghe lời, hiện tại thì tốt rồi? Mẹ nó! hôm nay anh không đến đây kịp, nếu hôm nay anh không đến thì làm thế nào? - Thượng Quan Hạo vừa nhìn thấy Duy Nhất không bị thương tích
gì lập tức rống lên trách mắng.
Đáng chết nha đầu này luôn làm cho anh lo lắng.
- Hắc hắc he he, đại ca, không phải là em vẫn bình an vô sự sao? Đừng lo
lắng mà! - Duy Nhất hơi mỉm cười nói, đưa tay nắm tay anh, không ngừng
quơ múa
- Đúng vậy, cậu rất lợi hại nha. - Nhu Nhi cũng sùng bái
kéo cánh tay còn lại của Thượng Quan Hạo, trong mắt mang theo ánh sáng
sùng bái. Thì ra người cậu này của bé cũng rất lợi hại!
- Cậu . . . . .
- Vị tiên sinh này, cậu có biết người cậu đánh là người nào không? Cậu đã phạm sai lầm lớn rồi đó. - Lúc ánh mắt của Thượng Quan Hạo nhu hòa hơn, chuẩn bị để qua, hôm nào khác sẽ dạy dỗ hai mẹ con cô, sau lưng đột
nhiên truyền đến một giọng nói không được hoan nghênh. - Hả? Phạm sai lầm? Ha ha ha. . . . . . - Thượng Quan Hạo liếc ông một
cái, đột nhiên lớn tiếng nở nụ cười, tiếng cười kia như tiếng sấm rền,
âm thanh dường như muốn đem đất trời và những người kia đánh cho thức
tỉnh. Thật lâu vẫn chưa ngừng nghỉ.
- Cậu cười cái gì? - Minh Thiên nhăn mày nhìn người đàn ông đang người kia.
Người này cũng hơi quá đáng khi không để ai vào mắt rồi, cho tới bây giờ, tôn nghiêm của ông chưa từng bị ai chà đạp như thế.
Thượng Quan Hạo từ từ dừng tiếng cười lại, mắt lạnh nhìn về phía ông:
"Lỗi? Lỗi của tôi chưa thu thập các người, thế mà còn dám đụng đến em
gái tôi, cho tới bây giờ tôi nghĩ các người đừng mong thấy ngày mai"
- Cậu dám, cậu có biết tôi là người nào không? Tôi cho rằng các người sẽ không bao giờ dám đắc tội với bang Thiên Minh đâu. Và cho đến bây giờ
chưa ai đắc tội với bang Thiên Minh mà được chết toàn thây? Nếu muốn giữ mạng sống, tốt nhất cậu nên cút ngay cho tôi - Nhìn Thượng Quan Hạo
khiến cho lửa giận trong lòng Minh Thiên khơi dậy ở mức cao nhất.
Từ nhỏ ba của ông chưa từng đặt ông vào trong mắt qua, đến việc trông
nom bang Thiên Minh cũng là do ba của ông trực tiếp giao thẳng cho Minh
Dạ Tuyệt, mà ông tuy là ba của người đứng đầu bang Thiên Minh nhưng
không phải là người thật sự nắm quyền thế trong bang. Huống chi kể từ
khi lão già kia chết, ông lại ở phía sau con trai của mình làm thủ hạ
của nó, vốn điều này cũng không đến nổi nào, ông cũng thích chủ nghĩa
hưởng thụ, cũng không muốn trông nom quá nhiều, chỉ muốn hưởng lợi nửa
đời sau. Nhưng bây giờ ông muốn làm chút chuyện, cũng phải thông qua sự
đồng ý của con trai, điều này làm cho mặt mũi của ông không biết đặt ở
chỗ nào? Ông vốn nghĩ nếu như Minh Dạ Tuyệt có con, ông sẽ bắt đứa bé về huấn luyện từ bé, nếu như thế thì tương lai bang Thiên Minh sẽ dần dần
rơi vào tay ông, như vậy tự nhiên sau này mọi người sẽ nghe ông, ông sẽ
trở thành người đứng đầu phía sau bức rèm.
Thật không nghĩ đến, kế hoạch của ông lại bị cô gái này phá hư. Điều này làm cho ông không hận cũng không được?
- Bang Thiên Minh? Ông nói là bang Thiên Minh sao? - Nghe ông nói như
thế, thân thể Thượng Quan Hạo đột nhiên dừng lại, chợt quay đầu nhìn về
phía Duy Nhất, muốn xác nhận lời của người đàn ông này nói có đúng hay
không. Thấy cô khẽ gật đầu, ánh mắt của Thượng Quan Hạo lập tức tối đi
rất nhiều, trên người đã dính vào một tia bén nhọn.
- Hiện tại biết chứ? Thức thời thì đừng nhúng tay vào chuyện này, bây
giờ cậu hãy lập tức mang người của cậu rời đi, tôi sẽ không so đo với
sai lầm của cậu, bằng không đừng tránh tôi không khách khí. Minh Thiên
nhìn
