Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325793

Bình chọn: 10.00/10/579 lượt.

thân thể của Thượng Quan Hạo đột nhiên đông cứng lại, cho là Thượng Quan Hạo nghe được danh tiếng ‘bang Thiên Minh’ mà sợ, tâm lại từ từ để xuống.

Giương mắt xem một chút những người vẫn còn đứng bên cạnh người đó, thấy bọn họ ăn mặc hỗn loạn, không có đồng phục thống nhất, dĩ nhiên là nghĩ bọn họ chỉ là một đám côn đồ vô danh. Mặc dù bản lĩnh của bọn họ đều

sâu không lường được, nhưng từ trong đám Hắc đạo bò ra thì không đơn

giản?

Nhưng, coi như bọn họ lợi hại đến thế nào đi nữa? Thì trước mắt mà nói,

người đứng đầu bang Thiên Minh vẫn còn đứng ở chỗ này, dù là thối lui ra khỏi cái vòng này, thì tất cả mọi nơi không ai dám động đến bang Thiên

Minh, trừ phi người nọ không muốn sống.

- Bang Thiên Minh rất đáng gờm sao? - Thượng Quan Hạo từ từ ngẩng đầu

lên, khóe mắt co quắp lại, chậm rãi nói, thấy Minh Thiên vì nghe câu nói của anh mà đột nhiên có quắp lại, anh lại từ từ mở miệng - Khuyên ông. . . . . . Cút ngay, nếu không tôi sẽ lấy mạng các người ngay lập tức, tôi rất muốn xem ai khách khí với ai? - Thượng Quan Hạo cắn răng, từ trong

hàm răng nhảy ra mấy cái chữ, nhấc chân đi tới cạnh Minh Thiên.

Từ khi Trang Nghiêm tra được việc Duy Nhất đã ở trong bang Thiên Minh

bảy năm về trước, anh em bọn họ liền không nhịn được mà muốn tìm cái

người đàn ông đã bạc đãi Duy Nhất, chỉ là sợ Duy Nhất biết sẽ không tha

thứ cho bọn họ, nên bọn họ không dám động thủ. Nhưng bây giờ, anh thề,

tuyệt sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bang Thiên Minh..

Nhìn những bước chân đang đi tới của anh, cõi lòng Minh Thiên không khỏi trầm xuống, ánh mắt của người thanh niên này quá bén nhọn, ông chưa bao giờ nghĩ đến, có người nghe được danh tiếng ‘bang Thiên Minh’ lại hờ

hững như thế.

Xem ra, người như vậy tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản, mới vừa rồi ông quá khinh thường cậu ta rồi.

- Anh cả. . . . . . . - Vừa thấy động tác của Thượng Quan Hạo, Duy Nhất

lập tức biết anh đã nổi cơn giận rồi, vội vàng bắt lấy cánh tay của anh, nhìn anh lắc đầu một cái.

Cô biết, một khi Thượng Quan Hạo ra tay, không nhìn thấy máu sẽ không

thu tay về. Không muốn anh vì cô mà mang thêm phiền toái về sau, quan

trọng nhất là, cô không muốn làm cho Nhu Nhi thấy hình ảnh như vậy. Mặc

dù trước kia cô cũng trải qua không ít chuyện như thế, nhưng Nhu Nhi

không phải cô, không cần thiết để cho con bé thấy những thứ này. Cô

không muốn cho Nhu Nhi ngửi mùi máu tanh

Cảm thấy cánh tay mình bị kéo, Thượng Quan Hạo quay đầu lại nhìn về phía Duy Nhất, thấy trong mắt của cô tràn đầy van xin, vì vậy từ từ nhíu

mày.

Từ nhỏ đến lớn, đối với những yêu cầu của em gái, anh không bao giờ cự

tuyệt. Nhưng bây giờ, không phải là chuyện đơn giản như trước kia, người này lại muốn thương tổn cô, đây là điều anh không thể tha thứ

- Anh, con gái của em ở đây, anh biết trong lòng em đang suy nghĩ cái gì mà, đúng không?. - Duy Nhất nắm chặt tay của anh, chưa từng buông ra,

chỉ sợ anh đột nhiên xông tới. Bây giờ không phải là thời điểm thích

hợp.

Nhìn động tác của Duy Nhất, Thượng Quan Hạo thở dài một tiếng, nắm chặt

tay Duy Nhất, đè lửa giận trong lòng xuống, xoay người đi theo Duy Nhất

vào nhà.

- Chậm một chút, rốt cuộc cậu là ai? - Nhìn thấy Thượng Quan Hạo từ từ xoay người đi, Minh Thiên lên tiếng gọi anh lại.

- Thế nào? Muốn điều tra gia đình của tôi sao? Có bản lĩnh ông cứ tra

đi. - Thượng Quan Hạo buông tay Duy Nhất ra, xoay người cười lạnh. Người này vừa nhìn chính là người có thù tất phải trả, hỏi câu đó cũng chính

là mục đích như thế mà thôi?

- Hừ! - Minh Thiên hừ lạnh một tiếng, sau đó ngẩng đầu nói: - Cậu không

nói, sớm muộn cũng có một ngày, tôi sẽ điều tra ra thân phận của cậu,

chẳng qua tôi không muốn cùng cậu kết thù oán, chỉ cần cậu đừng nhúng

tay vào chuyện hôm nay, đem người phụ nữ kia giao cho tôi, vậy tôi sẽ

đảm bảo không tìm đến nhà cậu gây phiền toái.

- Phiền toái? Tôi lại rất thích xen vào việc người khác, muốn tìm tôi

gây phiền toái? Vậy thì tôi khuyên ông với bang Thiên Minh hãy cận thẩn

đi, tôi thật sự muốn biết ông có năng lực đụng đến chúng tôi hay không.

- Cậu. . . . . . , vậy chớ hối hận. - Thấy được Thượng Quan Hạo không

nhúc nhích chút nào, Minh Thiên từ từ nheo đôi mắt mang theo nguy hiểm

lại, khóe mắt co quắp, cho tới bây giờ ông chưa bao giờ rơi vào cảnh

chật vật như hôm nay.

- Yên tâm, tôi luôn suy nghĩ kỹ rồi mới nói, sẽ không hối hận đâu.

- Cậu. . . . được, chờ xem.

Minh Thiên cắn răng nói qua rồi chợt xoay người rời đi, từ trước khi xe hơi kịp chạy.

Người thanh niên này, ông sẽ ghi nhớ, bắt đầu từ hôm nay bọn họ sẽ có

thù không đội trời chung. Ngày sau, chờ ông tra được người thanh niên

này là ai, ông sẽ không xuống tay lưu tình. Hiện tại trên cái thế giới

này, trừ Minh Dạ Tuyệt ra thì chưa có người nào dám trắng trợn phản đối

ông như vậy, ông tuyệt sẽ không bỏ qua cho bọn họ.

Miễn cưỡng phất tay bảo những người áo đen rời đi, vừa thấy chủ nhân của mình đi, vội vàng bò từ dưới đất lên, ba chân bốn cẳng đem những người

anh em đang nằm dưới đất ném vào trong xe, trong chớp mắt đã biến mất

kh


Polly po-cket