hiên cười
nói, mang theo một phần tự đắc.
- Làm sao ông biết? - Duy nhất âm thầm sợ hãi, chợt nhìn ông.
Chuyện của cô trừ nhà họ Thượng Quan biết ra, không có ai biết, làm sao ông ta lại biết?
- Ha ha, chỉ cần cô động thủ một lần, tôi làm sao lại không biết? Mặc dù
tôi vẫn không điều tra ra được thân phận của cô, nhưng một mình tôi cũng khó thắng nổi công phu của cô, thế thì làm sao tôi dám xem thường?
Trong lòng Duy Nhất vô cùng bất ngờ, trong đầu nhanh chóng xẹt qua việc cô
từng động thủ trước mặt Minh Dạ Tuyệt, mới nhớ tới việc dường như cha
con bọn họ nằm vùng dò thám hành động của cô, ông ta biết những thứ này
thì không có gì lạ cả
- Mỗi hành động của nó, tôi đều biết, chỉ
cần là người bên cạnh nó, nếu như phát sanh biến hóa, tôi tự dưng sẽ cho người điều tra kỹ. - Minh Thiên nhìn chằm chằm Duy Nhất, một chữ một
câu nói, trong mắt nhiều hơn một phần độc ác, thân phận của cô là một
câu đố, tra xét lâu như vậy, trừ biết cô là con gái của Hách Chấn Tân
ra, hoàn toàn không có bất kỳ tin tức nào về cô, nhưng, càng như vậy,
ông lại càng phải cẩn thận, quyết không để cho cô gái này tồn tại trên
đời. Thấy cô chỉ là nhìn ông trầm mặc không lên tiếng, vì vậy Minh Thiên từ từ mở miệng:
-Khuyên cô không nên quá cố chấp, nên sớm giao nó cho tôi, như vậy tôi còn có thể bỏ qua, cô cũng sẽ không chịu quá nhiều tội.
- Hả? Thật sao? Nếu như đến việc bảo vệ con gái của mình mà tôi cũng
không làm được, vậy còn tính là mẹ ư?. Lại nói hình như ông không phải
là người có quyền quyết định sống chết của ai đó? Hơn nữa đứa bé này
thuộc quyền nuôi dưỡng của tôi, ông lấy thân phận gì để bắt nó?
- Quyền nuôi dưỡng? Ha ha. - Minh Thiên cười lạnh một tiếng nhìn Duy
Nhất: - Những thứ đó chỉ là do các người tự thỏa thuận với nhau mà thôi, đối với tôi mà nói đây chẳng qua chỉ là một tờ giấy, tôi nói như thế
nào chính là như thế đó, tôi chính là luật pháp, cô không được phép nói
không.
- Thật sao? Vậy thì thật xin lỗi, người có quyền tranh
giành quyền nuôi dưỡng con cái với tôi chỉ có Minh Dạ Tuyệt, về phần
ông, không có tư cách. Nếu như muốn Nhu Nhi trở về, ông hãy bảo con trai của ông đến đây nói chuyện với tôi. - Nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của Minh
Thiên, Duy Nhất xoay đầu nhìn qua ven đường.
Một người từ khi
cháu gái mình ra đời còn chưa đến thăm cháu gái một lần, còn có tư cách
đến đây nói chuyện với cô sao? Nếu như Minh Dạ Tuyệt có loại ý nghĩ này, muốn đem Nhu Nhi giao cho Minh Thiên, cô bảo đảm, từ giây phút này trở
đi, cô vĩnh viễn sẽ không để cho anh thấy mặt Nhu Nhi nữa.
- Ha
ha ha. . . . . . - Minh Thiên khinh miệt nhìn Duy Nhất bằng một con mắt, đột nhiên nở một nụ cười, sau hồi lâu mới chậm rãi dừng lại, trong mắt
nhiều hơn một tia khi dễ - Cô đang cố trì hoãn thời gian đó sao? Muốn
đợi Tuyệt tới nơi này cứu người? Tôi cho cô biết, hôm nay nó sẽ không
tới đây đâu, mà cô cũng ngoan ngoãn giao đứa bé này cho tôi đi, sau đó
nhanh chóng rời khỏi cái thành phố này, không cần xuất hiện ở chỗ này
nữa, nếu không, cô sẽ không gánh nổi hậu quả đâu.
- Có ý tứ gì? - Duy Nhất chợt ngẩng đầu nhìn, trong nội tâm là hồi hộp mong chờ.
Anh có ý gì đâu? Chẳng lẽ Minh Dạ Tuyệt bày mưu tính kế bảo ông làm như thế sao? Nếu quả thật đúng như vậy, trải qua mấy ngày nay anh im lặng không lên tiếng xem như là dời binh? Nếu quả thật như lời nói, vậy thì lòng
dạ của anh cũng quá sâu.
- Có ý tứ gì? Ý tứ chính là nó là con
trai tôi, nếu quả như gặp phải chuyện gì, nó đương nhiên phải phục tùng
tôi, cô cho rằng nó sẽ vì cô mà phản đối tôi sao? Hôm nay nó biết tôi sẽ tới đây, nhưng không có xuất hiện, chẳng phải rất rõ ràng rồi sao?
Khuyên cô đừng từ chối vô vị như thế.
- Thật sao? Chưa chắc đâu! - Duy Nhất cau mày, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, đột nhiên cảm thấy một góc tối nào đó được khơi thông, vì vậy giương mắt nhàn nhạt nhìn sự giễu cợt trong giọng nói của ông ta. Chuyện trước kia còn rõ mồn một
trước mắt, Minh Dạ Tuyệt làm sao lại có thể dễ dàng nghe người khác điều khiển như thế? Cô không tin Minh Dạ Tuyệt sẽ nghe ông ra lệnh, nhưng
hôm nay anh không có tới nơi này, nên chuyện này có chút kỳ hoặc.
- Cô. . . . . . , hừ, hiện tại cũng không có ai cứu mạng cô, mạng của cô
đang nằm trong tay tôi, tôi sẽ để cho cô xem một chút hậu quả của việc
làm trái với ý tôi là như thế nào. - Nghe được lời của cô..., trái tim
Minh Thiên đột nhiên xông lên một cơn lửa giận, lời của cô nói trúng tâm sự của ông, rồi lại làm phiền thân phận của ông. Cố đè hỏa giận trong
đầu xuống, hung hăng nhìn chằm chằm cô, chân lui về sau, đôi tay vung
mạnh lên, trầm giọng ra lệnh cho những người áo đen kia: - Mang đứa bé
kia đi, khiến cô gái này biến mất khỏi cõi đời này. Nếu để cho tôi còn
thấy bóng dáng của cô ta, vậy các cậu sẽ biến mất ở cõi đời này.
- Chậm một chút, ông nhất định phải làm như thế sao? - Duy Nhất nhấc một
tay lên, đưa mắt nhìn thẳng người đàn ông kia, nói ra từng chữ một.
Âm thanh nhẹ nhàng, không có một tia sức nặng nào. Nhưng ai biết rõ cô sẽ
biết, đây là lúc cô tức giận nhất, cũng là thời điểm