Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325970

Bình chọn: 8.00/10/597 lượt.

đi,

cứ mỗi khi nhìn đến cặp mắt của anh thì cô lại ngậm miệng.

Nhìn

anh mỗi ngày tới nơi này, mới đầu trong lòng Duy Nhất có xuất hiện tia

phòng bị, dần dần không quá để ý đến anh. Nhưng anh có chỗ nào đó không

đúng, anh nấu cơm không có phần của anh, anh cũng không mở miệng nói gì, chỉ đang đợi cô và Nhu Nhi ăn no rồi chuẩn bị đi ngủ, anh sẽ tự động

rời đi.

Tám ngày, mười ngày, nửa tháng, một tháng, hai tháng chậm rãi qua đi, trừ chủ nhật cô sẽ đem Nhu Nhi về vườn hoa hai ngày ra,

ngày ngày anh đều đứng ở cửa đợi cô. Cho đến khi mùa thu thổi qua, mùa

đông mang theo những cơn gió Đông Bắc thổi đến, anh vẫn kiên trì như cũ, sau khi anh được vào nhà thì vẫn lặng lẽ nhìn cô, thỉnh thoảng sẽ hỏi

mấy câu, rồi thì đợi đến lúc bọn họ chuẩn bị đi ngủ sẽ rời đi.

Anh không nói cái gì cả, cũng không hỏi cái gì, chỉ lặng lẽ nhìn bọn họ như vậy, theo chuyển động ánh mắt của cô và Nhu Nhi, hơn nữa ánh mắt kia

càng ngày càng cay hơn, càng ngày càng khiến cô khó bỏ được

Từ

từ, Nhu Nhi cũng không đề phòng anh giống như trước đây, theo thời gian

chậm rãi qua đi, Nhu Nhi nhìn thấy anh sẽ chào hỏi, mỗi khi Nhu Nhi

hướng về anh chào hỏi thì anh sẽ mỉm cười nhìn Nhu Nhi, trong mắt nhiều

hơn một phần dịu dàng, giống như giọng nói của Nhu Nhi là thứ tốt đẹp

nhất trên đời này vậy.

- Rốt cuộc anh muốn làm cái gì? -Cho đến

một hôm, Duy Nhất không nhịn được, khi anh lần nữa trở về nhà là lúc bầu trời đã đen như mực.

Anh không nói một lời, để cho cô không rõ

cảm xúc của anh, rốt cuộc anh có mục đích gì. Cứ mãi lấy lý do nhớ Nhu

Nhi mà đến đây cả chiều rồi, thế mà đến đây rồi lại không nói gì cả

- Không có gì, em đừng lo lắng anh sẽ không dẫn Nhu Nhi đi đâu. - Minh Dạ Tuyệt quay đầu lại nhìn cô, nhẹ nhàng nói ra.

- Anh lại ở đây. . . . . .

- Em cũng không cần lo lắng anh sẽ ép buộc em làm cái gì, hoặc có mục

đích gì. Coi như trước kia hay hiện tại anh cũng không làm như vậy. Em

yên tâm. Anh chỉ muốn thấy mẹ con em mà thôi. - Minh Dạ Tuyệt đột nhiên

cắt đứt lời của cô, trong mắt mang theo một phần kiên quyết chờ đợi,

đáng tiếc vì hai người đang đứng giữa trời đêm nên Duy Nhất trong nhìn

thấy ý vị sâu xa trong đôi mắt anh.

- Anh. . . . . .

-

Trời rất tối rồi, mau vào nhà đi! - Minh Dạ Tuyệt lần nữa ngắt lời cô,

xoay người anh đi tới xe hơi, sau khi ngồi lên xe hơi rồi thì xoay lại

nhìn cô đang đứng ngây ngô há hốc miệng, anh cười nhạt một tiếng, quay

đầu lại khởi động xe, đảo mắt rời đi.

Duy Nhất nhìn chiếc xe trong nháy mắt đã biến mất trong đêm, xoay người đi vào, thuận tay đóng cửa chính lại.

Anh nói, sẽ không đoạt lại Nhu Nhi của cô, cũng không ép buột cô làm điều

gì cả? Lại càng không có mục đích gì? Vậy tại sao ngày ngày anh đều đến

đây?

Trải qua mấy ngày nay, mỗi đêm anh điều tới nơi này, cho đến khi ăn xong cơm tối xong rồi rời đi ra, quả thật cũng không có làm cái

gì. Vậy tất cả những điều anh làm là vì lý do gì? Chẳng lẽ chỉ đơn giản là anh đến đây nhìn cuộc sống của bọn họ thôi sao? Nhưng nếu quả thật

anh đến đây chỉ vì lý do đơn giản như thế, thì nó không phù hợp với tính cách của anh!

Thôi đi, tùy anh đi, chỉ cần anh đừng mang theo

cái suy nghĩ muốn đưa Nhu Nhi đi là tốt rồi, những thứ khác, anh muốn

như thế nào thì làm như thế đó đi, cô cũng không sao cả.

Cô cho

là cuộc sống sau này có lẽ sẽ trôi qua trong bình yên như thế, nhưng cho đến có một ngày xảy ra một chuyện, cô mới biết, thì ra tất cả cũng chỉ

do cô đơn phương nghĩ mà thôi, chuyện căn bản không đơn giản như cô

nghĩ, mà sự kiện cũng làm cho quan hệ giữa cô và anh cải thiện tốt lên

không ít, cứ như hai người bắt đầu quay lại điểm xuất phát. Thậm chí còn tốt hơn trước khi ly hôn rất nhiều.

Mấy ngày sau.

Gần

tối, Duy Nhất lái xe chở Nhu Nhi sắp về đến cửa, xa xa liền thấy trước

cửa nhà cô có một một chiếc limousine đậu đó. Cô hồ nghi nhăn mày lại,

đó không phải là chiếc xe màu đen của Minh Dạ Tuyệt. Nếu không phải là

Minh Dạ Tuyệt, vậy thì là ai tới nơi này, mấy người anh trai của cô vô

cùng ghét những loại xe thể hiện sự giàu sang như thế, xe của bọn họ đều là hàng trong nước, chưa bao giờ biết lái những loại xe đắt tiền chỉ

thích hợp trưng bày trong viện bảo tàng mà thôi.

Từ từ xuống xe, Duy Nhất dẫn Nhu Nhi đi về phía cửa, có lẽ, chỉ là ai đó tạm dừng xe ở đây mà thôi.

"Cạch" Họ mới vừa đi tới, khi thấy Duy Nhất dẫn con đi về phía mình, rồi lựa

lúc Duy Nhất không hề phòng bị mà ra tay. Duy Nhất nghe tiếng mở cửa xe

bên cạnh bị người ta mở ra, nhanh chóng kéo Nhu Nhi vào trong lòng mình, chỉ kém vài centimet nữa là đã đụng phải người Nhu Nhi.

Duy Nhất nhẹ nhàng kéo Nhu Nhi đến bên cạnh mình, giương mắt căm tức nhìn bọn

họ, thế mà bọn họ vẫn cứ ngồi trong xe không có ý định ra ngoài.

Người này cũng quá phận rồi? Đem xe dừng ở trước cửa nhà cô, cô không sao cả, nhưng loại này làm cho cô vô cùng tức giận.

- Thế nào? Thấy choáng? Chưa từng thấy xe sang trọng như vậy sao? - Một

giọng nói kiều mị mang theo chút giễu cợt truyền từ trong xe ra ngoài. Nghe được giọng nói

kia, Duy Nhất có chút sững sờ, vội


Old school Easter eggs.