giống như là mới vừa rồi cô đã đứng ở chỗ này
nghe lén.
Người kia là ai?
Từ lúc nào Minh Dạ Tuyệt đã tìm một cô gái nóng bỏng thế đến làm thư ký của mình, trong lòng dâng lên
một chút khó hiểu, bước chân vội vã của cô, không giống như đi qua nơi
này một cách đơn giản, cụ thể là giống như sợ hãi bị phát hiện vội vàng
rời đi.
Xem ra, nơi này cũng không yên tĩnh đâu, về sau cậu cần phải chú ý sự tồn tại của những người kia thêm một chút.
Minh Dạ Tuyệt sa sút tinh thần, đặt mông ngồi xuống ghế, nghĩ tới những lời Minh Dạ Phạm nói mà trở nên mất thần.
Anh yêu cô? Thật yêu?
Có lẽ vậy!
Cho đến bây giờ anh chưa từng gặp qua cô gái nào phiền toái như vậy, cũng
chưa từng có hình bóng cô gái nào ở trong đầu anh cả ngày lẫn đêm như
thế, chẳng lẽ. . . . . . đây chính là yêu?
Nhớ tới lời Minh Dạ
Phạm nói, bên cạnh cô đã có người đàn ông rất ưu tú, anh nên cho phép cô đi tìm hạnh phúc sao, tim của anh đột nhiên có chút phiền não.
Cúi đầu nhìn vào chút
cảm giác cô đơn đang hiện hữu nhạt nhòa nơi ngực trái, nơi đó giống như
đang cất cao giọng nói gì đó, anh yêu cô, yêu đến đã không thể mất cô.
Đưa tay nhẹ nhàng bịt lồng ngực đang đập mạnh mẽ, trong mắt bắn ra một
ánh sáng kiên định.
Không, nếu như anh đã biết mình đã yêu ai đó, làm sao có thể để cô dễ dàng đi tìm hạnh phúc mới như thế, cô nhất định phải là của anh, vô luận đó là đồ đần năm đó, hay là Duy Nhất của hiện
tại, cũng nhất định là của anh.
Nếu người đã thuộc về anh, dĩ nhiên không thể thuộc về người khác.
Nghĩ tới đây, anh đột nhiên đứng lên, không trì hoãn nữa, di chuyển hai chân, lập tức đi ra ngoài.
Đúng, không thể kéo dài nữa, nếu lại buông ra, cô thật sự sẽ trở thành người
phụ nữ của người khác. Anh không thể ngồi mà đợi chết, anh sẽ không trơ
mắt nhìn cô và người đàn ông khác nói đùa, cũng không thể tưởng tượng
thân thể của cô lại bị người đàn ông khác ôm lấy, nghĩ đến những thứ
kia, là anh lại kích động đến nổi điên.
- Tổng giám đốc Minh -
Phương Lập Được đang ngồi ở bên ngoài phòng làm việc của anh để xử lý
công việc, vừa nhìn thấy anh vội vã bước ra ngoài, cho là lại xảy ra
chuyện gì.
- Hiện tại tôi có chuyện phải đi, có chuyện gì trực
tiếp đi tìm giám đốc Phạm. - Minh Dạ Tuyệt vừa nói, vừa đi, bước chân
không thèm dừng lại. Dĩ nhiên cũng không chú ý đến sắc mặt tái nhợt của
cô gái đứng bên cạnh.
Chỉ thấy cô gái kia vừa thấy anh bước vào thang máy, lập tức xoay người chạy về phía cầu thang.
Trái tim Minh Dạ Tuyệt đang bị nhiễu loạn chỉ cố suy nghĩ về Duy Nhất, cũng
không có chú ý tới việc thang máy mà anh mới vừa vào sau lưng lại có
thêm một cô gái, trong mắt của cô có cả yêu và oán giận.
"Chi,
két" Ở bãi đỗ xe, tiếng xe hơi chói tay đột nhiên vang lên, phát ra
không ngừng vọng về, ngay sau đó một chiếc xe hơi màu đen vọt ra rồi
biến mất, xe hơi màu đen mới vừa đi ra ngoài không bao lâu, từ bãi đỗ xe lại vọt ra thêm một chiếc xe hơi màu đỏ, cố gắng đuổi theo chiếc xe hơi màu đen.
"Két" tiếng thắng xe chói tai vang lên vang lên không
ngừng trên con đường nhỏ, làm cho những chú chim nhỏ đậu trên cành cũng
phải kinh sợ. Chiếc kia xe hơi màu đen, mang theo chút bụi mù dừng lại.
Cách đó không xa một chiếc xe hơi màu đỏ đang đuổi theo xe anh.
Hạ kính xe xuống, nhìn cửa nhà khép chặt, thân thể Minh Dạ Tuyệt hơi ngữa
về phía sau, nương đến chỗ ngồi tài xế, bây giờ còn chưa là giờ tan giờ
học, cô vẫn chưa về, nên anh không thể làm gì ngoài đợi chờ. Mặc dù anh
rất muốn gặp cô, nhưng nghĩ đến mỗi khi anh xuất hiện tại cửa trường
học, trên mặt cô lại hiện lên tia phòng bị, tim của anh lại căng lên
không lý do.
Nếu như, anh chỉ ở nơi này đợi cô, trong lòng cô sẽ ít phòng bị hơn một chút?
Xe hơi màu đen bất động, cách đó không xa xe thể thao màu đỏ cũng bất động.
Hạ Thanh Lịch ngồi trên xe cứ nhìn chằm chằm chiếc xe hơi đen ngoài trước, trong mắt lóe nhất tia oán hận.→Tịnh Yên®LêQuýĐôn←Tại sao anh lại chạy
đến nơi này, cô vốn tưởng rằng, hai tháng rồi anh chưa từng đến nơi này, chính là đại biểu anh đã bỏ cô gái kia, thật không nghĩ đến, chỉ bởi vì một vài câu nói của Minh Dạ Phạm, anh lại lần nữa đến nơi này. Lần này
trong mắt anh mang theo sự nghiêm túc và không buông tha, dường như anh
luôn xem cô là người ngoài.
Đều do Minh Dạ Phạm, nếu không phải
là anh xen vào việc của người khác, có lẽ chuyện này đã qua đi rồi, thời gian dài, Minh Dạ Tuyệt sẽ từ từ cách xa cô ta, quên cô ta, từ đó sẽ
trở lại bên cạnh cô. Ngàn sai vạn sai đều là Minh Dạ Phạm, dĩ nhiên còn
có mẹ con kia, nếu không có họ tồn tại, Minh Dạ Tuyệt đã yêu cô rồi, làm sao còn có thể chạy đến đây?
Nghĩ được như vậy, trong mắt cô
càng trở nên hung ác gấp bội, cô tuyệt sẽ không bỏ qua cho bọn họ, tất
cả những người giựt giây cho Minh Dạ Tuyệt, khiến Minh Dạ Tuyệt để ý
người khác, cô đều không bỏ qua.
Chờ xem, sớm muộn cũng có một ngày, cô sẽ cho bọn họ trả giá đắc
Ngày mùa thu, nắng gắt chiếu lên trên người, cô lại không có cảm giác giống
nhau, mặc cho bị ánh mặt trời nóng bức chiếu rọi, thế mà da thịt trắng
noãn lại cao ngạo tỏa nắng