Teya Salat
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325893

Bình chọn: 7.00/10/589 lượt.

ệc, đúng thật vẫn là không có thói quen với

mùi lạ, nhưng mùi vị quen thuộc kia lại sớm biến mất khỏi thế giới của

anh, anh nghĩ muốn tìm lại không tìm được.

- Anh. . . . . . -

Người tiến vào không phải là người khác, chính là người vừa nhận chức

giám đốc của tập đoàn Minh Thị - Minh Dạ Phạm.

- Ừ. - Minh Dạ Tuyệt ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái, cúi đầu tiếp tục nhìn tài liệu trên bàn.

- Anh, anh khỏe không? - Minh Dạ Phạm đi tới bên cạnh anh, lo lắng hỏi.

Mấy tháng này, anh càng ngày càng trầm mặc, càng ngày càng không thích

nói chuyện, trước kia mặc dù anh cũng không nói chuyện nhiều, nhưng dầu

gì cũng sẽ nói với người thân một hai câu. Nhưng bây giờ, đến nói mấy

chữ anh cũng không thèm nói ra, thật không biết, về sau anh sẽ sống như

thế nào nữa.

- Ừ - Minh Dạ Tuyệt ‘ừ’ một tiếng, bày tỏ mình không có việc gì. Nhưng không ngẩng đầu lên.

- Anh hối hận sao?

- Hối hận? - Nghe được câu nói kia, động tác tay của Minh Dạ Tuyệt bỗng dừng lại.

Hối hận sao? Hiện tại anh muốn gọi họ trở lại rồi bên cạnh anh, nhưng anh

lại sợ ánh mặt phòng bị của mẹ con họ, cái này gọi là hối hận sao? Anh

không biết.

- Nếu anh sự thật để ý đến cô ấy như vậy, tại sao không chủ động theo đuổi cô ấy trở về?

- Đuổi trở về? - Minh Dạ Tuyệt mê hoặc ngẩng đầu nhìn Minh Dạ Phạm đang đứng trước bàn làm việc của anh.

Cậu ta đang nói. . . . . . theo đuổi sao? - Đúng vậy, nếu như quan tâm cô ấy như vậy, thì hãy đem cô ấy trở về đi.

- Quan tâm? - Minh Dạ Tuyệt nhẹ nhàng tái diễn lời của anh, anh rất quan tâm cô ấy sao?

Chưa bao giờ anh nghĩ đến vấn đề này, cũng chưa từng nghiêm túc nghĩ tới tại sao mình lại nhớ thương cô. Vì sao trong đầu anh lại luôn xuất hiện

bóng dáng của cô, không thấy được cô, trong lòng anh sẽ có cảm giác rất

khó chịu?

- Đúng vậy, quan tâm, anh đang quan tâm đến cô ấy. Nếu

như không quan tâm, thì sao bây giờ đến làm việc anh cũng cảm thấy phiền lòng, càng ngày càng trở nên trầm mặc không phải sao? Đây hết thảy là

bởi vì cô ấy? - Minh Dạ Phạm chậm rãi nói, mắt chăm chú nhìn anh, nghiêm túc quan sát từng biểu hiện trên gương mặt anh.

Anh nhìn trước

nhìn sau, tất cả đều biểu lộ triệt để, từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, làm

sao cậu lại không biết vẻ mặt này của anh có ý gì.

- Bởi vì cô. . . . . . - Có người nói với anh thế, để cho lòng Minh Dạ Tuyệt đột nhiên giật mình.

Đúng vậy tất cả những việc này đều bởi vì cô ta, ngày ngày trong đầu anh đều là bóng dáng của cô ta. Bây giờ đã thay đổi, không có cô bên cạnh, anh

liền cảm thấy trong lòng thiếu đi cái gì đó. Đây chính là cảm giác quan

tâm một người hả?

- Đúng vậy, bởi vì cô ấy. - Minh Dạ Phạm gật

đầu khẳng định một cái, hít sâu một hơi rồi tiếp tục nói: - Anh sẽ chấp

nhận bị một người ngoài đánh động tâm can sao? Anh sẽ chịu vị một người

ngoài mà trở thành bàng quan vô hồn sao? Anh sẽ bởi vì một người ngoài

là để cho cõi lòng như bị lửa đốt hay sao? Anh sẽ vì thấy một cô gái anh không yêu nở một nụ cười với người đàn ông khác mà giấu cô đi sao? Mặc

dù anh thấy cô ấy đều sẽ không nhịn được nổi giận, nhưng đến sau cùng

quay đầu, đều không nhịn được dừng lại, không phải sao?

Nhìn

Minh Dạ Tuyệt nghe lời của cậu mà chân mày càng nhíu chặt, trên mặt toát ra vẻ không được tự nhiên. Trên mặt Minh Dạ Phạm lộ ra nụ cười nhất

mạt, xem ra anh đã mở ra chút xíu tình cảm rồi.

- Em nói là. . . . . . - Sau hồi lâu, Minh Dạ Tuyệt đột nhiên ngẩng đầu lên, chần chờ nhìn người đàn ông đang nở nụ cười rực rỡ khi đứng trước mặt mình, thoáng

qua trong mắt ý tứ khiếp sợ, ý tứ của cậu ta chẳng lẽ là. . . . . . .

- Đúng, anh yêu cô ấy, trên người cô ấy có một hơi thở ấm áp, em nghĩ anh cũng sớm biết, đây là điều anh đang thiếu phải không? Anh đã yêu mến cô ấy từ đầu rồi. Mặc dù anh vẫn không thừa nhận, nhưng hành động của anh

đã thay anh làm ra quyết định đó, không phải sao? Từ khi nào mà chỉ vì

một cô gái anh lại dừng chuyện anh muốn làm lại. Có phải thời điểm không thấy cô ấy, anh mới không tự chủ mà thỏa hiệp không? - Minh Dạ Phạm

nhìn anh, nhẹ nhàng thở dài.

Chính là trên người cô gái kia xuất

hiện một tia ấm áp và chút đau lòng, mới có thể để cho anh không nhịn

được bắt đầu vì cô mà động lòng, vì cô mà đau lòng. Cậu biết, năm đó nếu hai người tiếp tục ở chung, cậu sẽ không nhịn được yêu cô. Vì vậy, cậu

tự mình tìm dịp đi vùi lấp tình cảm ấy, mới phiêu bạt một đoạn thời

gian, vì ở bên cạnh cô và Minh Dạ Tuyệt đã có thêm một sinh mệnh nữa,

nhanh chóng rời đi để cậu không còn nhớ thương người đã đưa ra lựa chọn

của mình. Cậu hiểu được, mình không có khả năng tranh giành người phụ nữ của anh trai mình, cũng biết một khi Minh Dạ Tuyệt yêu một cô gái nào,

tương lai cô ấy sẽ là cô gái hạnh phúc nhất thế gian. Cho nên cậu mới sẽ yên tâm rời đi nhiều năm như vậy, để cho tình yêu vừa khởi động trong

tim mình chết đi. Chỉ là, cậu không ngờ, qua nhiều năm như vậy, Minh Dạ

Tuyệt vẫn chưa nhận rõ tâm mình, điều này làm cho cậu không nhịn được mà cảm thấy mình thật bất lực.

- Yêu. . . . . . cô? - Minh Dạ Tuyệt nhỏ giọng nói ra. Tâm vì một chữ vô cùng bì