nh thường mà nhảy dữ dội.
Thật sao? Anh yêu cô sao? Chuyện bắt đầu từ khi nào? Tại sao chính anh cũng không biết?
- Đúng, anh yêu cô ấy, đừng để cho chuyện năm đó che mắt anh nữa, trên
thế giới này không phải tất cả phụ nữ đều giống nhau, cô gái tốt rất
nhiều, cô ấy chấp nhận ở bên cạnh anh bảy năm trong sự lạnh nhạt đủ hiểu là từ đầu cô ấy đối với anh có tâm hay không, là anh không biết nắm
chặt người trong lòng, nếu như có thể, bắt đầu từ bây giờ hãy học cách
quý trọng đi!
- Anh. . . . . . Có thể không? - Minh Dạ Tuyệt ngẩng đầu hỏi, trong lòng có chút không chắc chắn.
Hiện tại cô chán ghét anh như vậy, còn có thể trở lại bên cạnh anh sao?
- Không biết - Nhìn ánh mắt có chút mờ mịt của anh, Minh Dạ Phạm cười nhạt nói.
Anh rốt cuộc có nhận rõ cảm giác trong lòng mình không?
- Không biết? - Minh Dạ Tuyệt sững sờ, đây là chuyện gì vậy?
Nếu không biết, vậy còn ở chỗ này nói gì? Cậu ta dám cho anh một câu trả lời như thế sao.
- Đúng vậy, tình yêu là một đồ vật rất khó nói chính xác? Nếu như anh nỗ
lực, có lẽ sẽ thành công, nhưng nếu như anh không nỗ lực cứu vãn tình
thế, vậy thì chắc chắn sẽ không có kết quả tốt. Tất cả mọi việc đều phải xem tình cảm trong lòng anh sâu nặng đến thế nào, có thể thay thế được
hay không. Nếu như nói, lòng của anh còn chút do dự, chỉ có thể nói, anh yêu cô ấy chưa đủ sâu, thì cứu vãn tình thế là không cần thiết, bởi vì
trong lòng của anh, cô ấy không phải là quá quan trọng. Nếu là như vậy,
vậy thì anh hãy mau sớm chết tâm với cô ấy đi, thả cô ấy đi tìm kiếm một hạnh phúc khác! Bên cạnh cô ấy, đã xuất hiện một người đàn ông rất ưu
tú rồi, anh không cấp được tình cảm ấy cho cô thì hãy để cho người đàn
ông khác mang lại hạnh phúc cho cô ấy. Là đàn ông nên rộng lượng một
chút, thả người mà anh chẳng quí trọng gì, cho người khác cơ hội cũng là cho anh một cơ hội. Năm đó anh đã khiến cho đồ đần tổn thương rất
nhiều, mười năm sau, anh lại đả thương cô ấy đến bảy năm, thả cô ấy, cứ
xem như là bồi thường cho cô ấy đi! Đừng cho cuộc đời của cô ấy thêm
nhiều chướng ngại vật nữa.
- Anh nói xem đúng không? - Sau khi
nghe nói những lời này, Minh Dạ Tuyệt đang ngồi ngay ngắn ở trên ghế
ngồi, ‘vọt’ đứng lên, trong mắt toát ra ánh lửa.
Cậu ta đang nói
cái gì vậy? Tự nhiên lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy, cậu ta mong đợi
cô rời khỏi anh như thế sao? Cậu hy vọng có người đàn ông khác tiến vào
cuộc sống của cô sao?
- Em chỉ đang nói những lời cần phải nói,
chuyện phải làm mà thôi, cảm giác của anh đối với cô ấy, là đoạt lấy,
lại là yêu, chỉ có chính anh không rõ, nếu như anh chỉ thuần túy muốn
đoạt lấy cô ấy, hãy buông tay cô ấy ra như thế sẽ tốt hơn? Như vậy con
gái của anh sẽ có nhiều cha kế, sẽ khiến cho con gái anh gặp nhiều đau
lòng hơn, cháu gái của em sẽ rất cô đơn đó, đúng không? Anh cả? - Minh
Dạ Phạm nhún nhún vai nói, mang trên mặt một nụ cười khó đoán.
Cậu biết nếu cậu nói như thế, nhất định sẽ chọc giận Minh Dạ Tuyệt, có thể
vào lúc này không nên chọc giận anh, nhưng chỉ có anh mới biết loại cảm
giác sắp mất đi người thân?
- Cậu. . . . . . , đi ra ngoài cho
anh. - Bị em trai nói làm anh nổi nóng, Minh Dạ Tuyệt chợt giơ ngón tay
lên, chỉ thẳng vào lỗ mũi cậu, quát.
Lời nói kia, để cho anh
không cầm được hoảng hốt, không biết tại sao, vừa nghĩ tới trong cuộc
sống sau này sẽ không có sự tồn tại của cô, tim của anh lại đột nhiên
đau nhói, không yên lòng. Vừa nghĩ tới con gái của anh có thể sẽ có thêm một người ba khác, anh liền không nhịn được sự kích động đang hủy diệt
lý trí của anh.
- Được, được, em đi, anh đừng dùng cái dáng vẻ
này với em. - Nhìn cặp mắt đầy tia máu của anh cả, Minh Dạ Phạm vội vàng lui về phía sau, thối lui đến bên cửa, rồi như nhớ ra cái gì đó, cả gan quay đầu lại nói: - Đúng rồi, quên nói cho anh biết một chuyện, hôm nay em thấy được cái người tên Đông Phương Dực và Duy Nhất cũng là kẻ đang
lên trong thương trường, hơn nữa, bọn họ xem ra giống như rất thân mật,
Duy Nhất dường như có chút cảm giác với Đông Phương Dực đó. - Thấy anh
nghe lời nói của mình, sắc mặt càng lúc càng âm trầm, thấy anh tức giận
còn đổ thêm mấy câu: - A, còn nữa, nếu như anh chỉ muốn đoạt lấy một
người, em thấy anh chỉ tràn ngập ham muốn giữ lấy, hơn nữa hận không
giấu cô ấy đi làm của riêng, để cho cô ấy vĩnh viễn không ra ngoài.
Nhưng nếu như yêu một người, vậy anh nên dùng tâm để nghĩ cho cô ấy. Cái người này quá đần, em biết nếu như em không nói cho anh biết... anh
vĩnh viễn sẽ không biết, nhắc nhở anh buông xuống, nên phân rõ những cảm giác trong lòng mình.
- Đi ra ngoài. - Minh Dạ Tuyệt chợt từ
trên bàn nắm lên lấy một món đồ cũng không nhìn nó là gì, liền trực tiếp ném nó đến đầu người kia.
Minh Dạ Phạm vừa nhìn thấy động tác
của anh, vội vàng đóng cửa lại, ngay sau đó bên trong liền truyền đến
"bốp" tiếng một vật nặng nề bị ném vào cửa rồi rơi xuống đất.
-
Haizzz. . . . . . - Minh Dạ Phạm thở ra một hơi, lắc đầu một cái, xoay
người lại chuẩn bị rời đi, vừa mới chuyển thân qua, anh liền thấy một cô gái đang vội vã rời đi,
