xong bài tập mới có thể chơi, từ từ cô và Nhu nhi cũng dưỡng thành thói quen này.
Nhu Nhi thật ra thì rất
thông minh, đa số thời gian không cần cô phải quan tâm, ngay cả lúc cô
bận rộn nên lơ là một chút, tự cô bé cũng xoay sở tốt mọi việc. Coi như
thỉnh thoảng gặp phải vài vấn đề khó hiểu, bé cũng sẽ cố gắng dùng
phương thức nhẹ nhàng để tìm hiểu, thường thường chính bé cũng có thể
giải quyết ổn.
Trong phòng rất an tĩnh, trừ Nhu Nhi và Duy Nhất
nói chuyện, lâu lâu lại lật sách, thì cũng không có thêm bất kỳ âm thanh nào nữa, nếu không phải là đôi lần cô tình cờ ngẩng đầu lên nhìn thấy
người đàn ông đang ngồi ở ghế Salon, cô sẽ cho rằng chỉ có hai mẹ con cô ở nhà như bình thường.
- A, rốt cuộc cũng làm xong. Mẹ! hôm nay
chúng ta ăn cái gì ạ? - Thời gian chậm rãi qua đi, rốt cuộc Nhu Nhi cũng đã làm xong bài tập, bé vui mừng nhảy từ trên ghế xuống dưới đất, vừa
dọn dẹp quyển sách vừa hỏi mẹ mình.
- Thế Nhu Nhi muốn ăn cái gì. - Nhìn khuôn mặt tươi cười của con gái, Duy Nhất xoay người đi tới nhà
bếp, lại thấy người đàn ông từ khi bắt đầu vào nhà đến giờ vẫn không lên tiếng. Hôm nay anh yên lặng đến khác thường, không có lửa giận ngút
trời cũng không có làm cho người ta tức giận, cứ ngồi yên lặng như thế,
kinh ngạc nhìn họ, an tĩnh đến để cho cô thiếu chút nữa quên đi sự tồn
tại của anh.
- Anh. . . . . . Định ăn cơm ở đây luôn sao? - Nhìn
anh cứ nhìn bọn họ, trong mắt lóe lên tia mê man và chút gì đó rất khác
lạ, Duy Nhất từ từ hỏi.
Nghe được cô đột nhiên lại nói chuyện với mình, Minh Dạ Tuyệt ngẩng đầu kinh ngạc nhìn cô, không nghĩ tới cô lại
hỏi anh như thế, anh cho rằng cô sẽ muốn đuổi anh về.
- Thời gian ăn cơm tối cũng sắp đến rồi, nếu như không muốn ở chỗ này ăn, xin mời
trở về cho! - Nhìn bộ dạng ngẩn ra của anh, Duy Nhất không nhịn được mà
nhăn mày lại, hôm nay người đàn ông này rất khác thường, vẫn là cô nên
cẩn thận một chút thì hơn.
- Ừ. - Minh Dạ Tuyệt vội vàng gật đầu một cái, anh không ngờ cô sẽ cho anh ở lại ăn cơm.
- À? Có ý tứ gì? - Nhìn anh không kịp chờ đợi gật đầu, Duy Nhất có chút
hồ đồ, anh ‘ừ’ là có ý gì? Là muốn ăn ở chỗ này, hay là muốn trở về?
- Được, nếu như em không cảm thấy phiền toái, anh muốn ở lại đây ăn cơm. - Minh Dạ Tuyệt từ từ giải thích, trong mắt nhiều hơn một tia chờ mong.
Hả? Chỉ vì cô không cử tuyệt mà trở nên dịu dàng đến như vậy sao, đây là thái độ trước nay chưa từng có.
Cô cũng có cảm giác đối với anh chứ?
- Nha. - Thấy anh trở nên khách khí như thế, Duy Nhất không nhịn được mà
nhăn mày lại, người này sao thế, từ khi nào anh trở nên khách khí như
vậy rồi hả?
- Mẹ, con giúp mẹ. - Lúc này thì Nhu Nhi cũng chạy
tới, liếc mắt nhìn Minh Dạ Tuyệt cũng không có nói gì, trong mắt lại lóe chút phòng bị, theo Duy Nhất đi vào trong bếp.
Nhìn theo bóng dáng rời đi của hai người, ánh mắt Minh Dạ Tuyệt cũng bám theo đuôi họ
Đuổi theo, anh không biết, anh chưa bao giờ có đuổi theo một người nào cả,
cũng không biết cái gì gọi là theo đuổi. Trước kia anh chỉ biết không từ mọi đoạn, nhưng hiện tại anh không dám dùng chiêu thức đó, vì anh sợ mẹ con các cô sẽ xa cách anh hơn.
Tạm thời mà nói, điều anh làm tốt nhất cũng chỉ là đứng nhìn bọn họ, chỉ cần mỗi ngày tới nơi này nhìn
họ, biết cuộc sống của cô vẫn như trước kia, không có người đàn ông nào
bên cạnh là tốt. Thời gian dài, khi anh đã bắt đầu dung nhập vào cuộc
sống của cô, thì cô sẽ quyết định trở về bên cạnh anh chứ?
Ngoài
dự đoán, lần này bọn họ dùng cơm cực kỳ an tĩnh, cực kỳ bình thản, sau
khi Minh Dạ Tuyệt ăn cơm no, liền chủ động rời đi, cái gì cũng không
dặn, không yêu cầu, cả buổi tối cũng không lên tiếng. Nhưng anh cứ đi
như thế, ngược lại khiến Duy Nhất không thích ứng
Anh làm sao thế?
Cau mày nhìn ánh đèn xe đang chạy trên đường, Duy Nhất xoay người đóng cửa lại, trở về phòng.
Trước kia anh rất hay phản đối những lời nói của cô. Hôm nay cô nói gì, anh
liền làm cái đó, chẳng có sự tức giận khó nhịn hay là nét mặt không đồng ý.
Cô nằm ở trên giường nhìn trần nhà, thật lâu cũng không thể ngủ được.
Hôm nay, các phản ứng của Minh Dạ Tuyệt làm cho cô suy nghĩ không thông. Đến tột cùng là anh muốn làm gì?
Từ ngày đó về sau, tất cả mọi chuyện không ngừng biến hóa, làm cho cô có chút không biết phải theo ai.
Ngày thứ nhất, bởi vì trên mặt anh có chút gì đó rất cô đơn, trong ánh mắt
lại bôi thêm tia hy vọng, cô nói nỡ nói ra lời cự tuyệt, mà để cho anh ở lại, nhưng sau khi ăn cơm xong, anh sẽ rất tự giác rời đi.
Ngày
thứ hai, lúc cô trở lại, anh lại ở cổng lớn chờ cô, điều này làm cho cô
không nhịn được mà nhăn mày lại, trong lòng có chút hoài nghi, nhưng anh cũng giống như ngày thứ nhất, lẳng lặng ngồi ở trên ghế sa lon, điều
này làm cho cô càng thêm không giải thích được.
Ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm, trên căn bản ngày nào anh cũng đến đây trình
diện. Điều này làm cho cô không nhịn được bắt đầu hoài nghi, anh đang
làm cái gì, nhưng mỗi ngày anh đều tới nơi này, cũng không có bất kỳ lời nói thừa thải hay động tác dư thừa nào, để cho cô nghĩ sẽ đuổi anh