XtGem Forum catalog
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326051

Bình chọn: 8.00/10/605 lượt.

a, cô thở nhẹ ra một hơi, sau đó không để lại dấu vết xoay người đối mặt

với cái người đàn ông lạnh lẽo kia.

Cô vẫn không hiểu, tại sao

người trong bang Thiên Minh lại có thành kiến với cô như vậy, nhưng bây

giờ ông lại giống như xem cô là bạn bè. Mặc dù xem ra ông rất dung túng

mẹ con Lâm Lệ, nhưng đến thời khắc mấu chốt thật sự, ông cũng không muốn bảo vệ mẹ con Lâm Lệ, tựa như mới vừa rồi, cô động thủ đánh Lâm Lệ, thế nhưng ông lại thủy chung thờ ơ, không hề có dáng vẻ muốn báo thù giúp

Lâm Lệ. Việc này đối với cô có chút kỳ quái

- Được, vậy tôi sẽ

nói tóm tắt, hôm nay tôi đến đây là muốn đem nó đi. Giao nó cho tôi! -

mặt Minh Thiên không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì, nói xong, đưa ngón tay

hướng về phía lưng Duy Nhất, muốn bắt Nhu Nhi

Nghe ông nói như thế, Duy Nhất vô cùng kinh

ngạc, mặc dù cô biết bọn họ đến đây không có chuyện gì tốt cả, nhưng cô

không ngờ tới, mục đích của bọn họ lại là Nhu Nhi.

Đang lúc này,

cô cảm thấy bàn tay nhỏ bé của Nhu Nhi đang nắm chặt bàn tay cô có chút

run rẫy, cúi đầu xem xét, chỉ thấy trong đôi mắt chưa từng lộ ra một tia lo sợ của Nhu Nhi lại ngập tràn lo lắng, ánh mắt kiên định giống như

đang nói sẽ không rời khỏi cô.

Duy Nhất nhìn ánh mắt của Nhu Nhi, khẽ mỉm cười, bày tỏ không có việc gì, cô sẽ không để cho bất cứ kẻ nào được phép mang Nhu Nhi rời khỏi cô, ai cũng không được.

- Thế

nào? Có vấn đề gì không? - Thấy cô nảy giờ không có nói gì, Minh Thiên

cau mày hỏi cô một lần nữa, giống như đây chỉ là một chuyện rất đơn giản mà thôi.

- Ông. . . . . . Tại sao muốn mang con bé đi? - Lần nữa cầm thật chặt tay Nhu Nhi, cho bé một phần an tâm, Duy Nhất giương mắt

lạnh lùng nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, từ từ hỏi.

-

Vốn là tôi là nghĩ, con gái đối với bang Thiên Minh mà nói, cũng không

có ích lợi gì, sau khi ly hôn cô muốn mang con bé đi đâu tôi cũng không

quản, nhưng bây giờ, sự tồn tại của con bé có chút trở ngại cho sự phát

triển của bang hội, đã như vậy, là con cháu của nhà họ Minh, phải thực

hiện nghĩa vụ của nhà họ Minh. - Minh Thiên nhìn vẻ mặt càng ngày càng

khó coi của Duy Nhất, nhàn nhạt nói qua.

Nhớ tới mấy ngày trước,

thế nhưng Minh Dạ Tuyệt cự tuyệt sắp xếp của ông, không chịu kết hôn lần nữa, còn nói cái gì, ông đã có mấy đứa con, ông không cần anh thừa kế.

Điều này làm cho ông không thể tiếp nhận, nhưng ông cũng biết dù Minh Dạ Tuyệt cố chấp đến cỡ nào, chỉ cần là bắt Nhu Nhi ra mặt ép buột, vậy

thì Minh Dạ Tuyệt sẽ làm theo. Từ nhỏ đến lớn anh chưa từng cử tuyệt

ông.

- Nghĩa vụ? Xin lỗi, con gái của tôi không có nghĩa vụ gì

với các người cả, chuyện của nhà họ Minh không có liên quan đến con gái

tôi. - Duy Nhất chăm chú nhìn người trước mắt, kiên định mà nói ra.

Con gái của cô tuyệt sẽ không trở thành vật hy sinh, cô tuyệt đối sẽ không có phép xảy ra những chuyện như vậy.

- Vậy tôi sẽ nói cho cô biết, chỉ cần nó mang họ Minh nó sẽ có nghĩa vụ

của mình. Hôm nay tôi tới đây không phải là muốn biết đáp án của cô,

cũng không phải là xin ý kiến của cô, mặc kệ cô có đồng ý hay không, hôm nay tôi sẽ mang nó đi. Minh Thiên cúi đầu

nhìn cô gái nhỏ với đôi mắt màu đen mở to, trong mắt mang theo tia phòng bị, cũng không lên tiếng nói lời nào. Có một đứa con cứng đầu cứng cổ,

ông đã mệt mỏi lắm rồi, về phần người khác, ông sẽ không xuống tay lưu

tình

- Nếu như mà tôi không đồng ý, ông cho rằng ông có thể mang

con bé đi sao? - Mắt Duy Nhất dần dần híp lại, thân thể từ từ trở nên

căng thẳng, toàn thân phóng ra một trạng thái phòng bị.

- Ha ha,

hôm nay tôi đi đến đây, tự nhiên sẽ chuẩn bị tất cả. - Minh Thiên nhìn

cô cười lạnh mấy tiếng, từ từ đưa ra hai lên, vỗ “bạch bạch” mất tiếng,

sau lưng Duy Nhất có một tiếng “két” vang lên, rồi thì cửa lớn được mở

ra, ngay sau đó mấy tiếng “bạch bạch” nữa, hơn mười tên áo đen vọt ra,

trong nháy mắt đã bao vây cả Duy Nhất và Nhu Nhi.

Nhìn những

người áo đen đột nhiên lao đến, Duy Nhất kinh ngạc hô vội một tiếng, sau đó đem Nhu Nhi bảo vệ trước lồng ngực, mắt phòng bị nhìn những người

đó, toàn thân ra sức chờ hành động. May là mới vừa rồi cô không để cho

Nhu Nhi đi vào nhà trước, bằng không cô không cách nào có thể bảo vệ

tuyệt đối cho Nhu Nhi

- Thế nào? Giật mình? Minh Thiên ngắm vẻ mặt căng thẳng của Duy Nhất, nhẹ

nhàng cười một tiếng nói: - Không nghĩ tới tôi sẽ dẫn nhiều người đến

đây vậy sao?

Nghe lời nói của ông, Duy Nhất xoay người cẩn thận

nhìn xung quanh, thấy mấy người áo đen kia mặc dù vây quanh cô, nhưng

không có bất kỳ động tác gì, trong lòng lập tức hiểu, bọn họ nhất định

là đợi nghe lệnh của Minh Thiên, vì vậy đảo mắt nhìn về phía cái người

đang chăm chú nhìn cô.

- Mang nhiều người như vậy, không cảm thấy có chút quá hơi làm to chuyện rồi sao? -Cô nhìn ông rồi nhàn nhạt nói

ra, tay lặng lẽ đưa vào trong túi, lục lọi điện thoại di động nhấn một

phím thông báo. Sau đó mặt không biến sắc nhẹ nhàng buông lỏng tay ra.

- Không, làm sao lại làm to chuyện chứ? Chẳng phải công phu của cô ấy

giỏi sao, làm sao tôi dám xem thường năng lực của cô. - Minh T