Polaroid
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325912

Bình chọn: 9.5.00/10/591 lượt.

ỏi nơi này.

- Anh, bảo những người anh em đi chung nghỉ ngơi đi! - Thấy Minh Thiên

và những người áo đen đã rời đi, Duy Nhất dắt tay Nhu Nhi, mỉm cười nhìn Thượng Quan Hạo và những người đang đứng bên cạnh cô.

- Được - Thượng Quan Hạo hiểu ý mà gật đầu một cái, xoay người nói với

những người anh em của mình: “Các anh em, cám ơn hôm nay đã đến đây trợ

giúp tôi, tôi cảm ơn rất nhiều.”

- Không có gì đâu, đây là điều chúng tôi cần phải làm, ngài nói như vậy

đã quá nghiêm trọng, ngày khác, nếu có chuyện gì cần cứ mở miệng, chúng

tôi tuyệt đối giúp cho trót - Một người đứng ra đại diện lên tiếng.

- Sau này sẽ làm phiền các anh em, trong lúc vội vàng, các anh em có thể chạy đến đây đúng lúc như thế khẳng định rất mệt mỏi? Mời các anh em về nhà tôi nghỉ ngơi một chút.

- Đồng thời những anh em nào bị thương, thì cứ đi băng bó lại, nghỉ ngơi đi, đừng làm gì cả, nếu nơi này đã không có chuyện gì rồi, vậy chúng

tôi cáo từ trước.

- Được, các vị đi thong thả, xin thay tôi nói là cảm ơn đến ông, nói rằng hôm nào Thượng Quan tôi sẽ đến chào ông ấy.

- Được, tôi nhất định sẽ truyền lại lời của mọi người. Xin dừng bước. -

Cái người dẫn đầu nói xong, gật đầu chào Duy Nhất một cái, sau đó xoay

người rời đi.

Nhìn những người biến mất, trong nháy mắt cũng không còn dấu tích của xe hơi, Thượng Quan Hạo lập tức xoay người đối mặt với Duy Nhất, tức giận

tràn đầy trong đáy mắt.

- Nha đầu chết tiệt kia, anh nói cho em biết, bắt đầu từ hôm nay không

cho em ở nơi này nữa, em quay về nhà lớn đi có được không. - Như sấm

vang dội, khiến cho Duy Nhất kinh hãi, cổ không khỏi co rụt lại.

- Ách…… Duy Nhất cười khan, lập tức lùi lại một bước, cô cũng biết anh

sẽ biến thành như vậy, người anh này cũng quá khi rống lên rồi, lần sau

nói gì cũng không gọi anh đâu.

Nhu Nhi nhìn thấy dáng vẻ của mẹ, lập tức tiến lên một bước, trên môi nở ra một nụ cười sáng lạn, đón nhận ánh mắt âm trầm của Thượng Quan Hạo,

tay nhỏ bé kéo lấy bàn tay của anh.

Thấy Duy Nhất chỉ cười không lên tiếng, lửa giận trong lòng Thượng Quan

Hạo càng dâng lên, đang muốn xông lên phía trước dạy dỗ cô một trận, đột nhiên lại dừng lại vì anh nhìn thấy Nhu Nhi đang đứng ở trước Duy Nhất, đón nhận anh. Quan Hạo cúi đầu nhìn, thấy nụ cười ngọt ngào của Nhu

Nhi, trong đôi mắt thật to tràn đầy vẻ sùng bái.

- Cậu à, cậu thật lợi hại, về sau hãy dạy Nhu Nhi có được hay không?

- Ách……, - nghe được lời của Nhu Nhi, Thượng Quan Hạo sững sờ, nhìn nụ

cười ngọt ngào của Nhu Nhi thì từ từ nhăn mày lại, sau đó hỏi: “Mới vừa

rồi nhiều người như vậy, chẳng lẽ Nhu Nhi không sợ sao?”

- Không sợ, nếu như mà con biến thành một người lợi hại như cậu, về sau, con sẽ không bao giờ sợ người xấu nữa, chờ con trưởng thành, con có thể giống như cậu, sẽ bảo vệ mẹ mình! Cậu dạy con được chứ? Có được hay

không vậy? - Nhu Nhi chu miệng lên phe phẩy tay của anh, ra dáng nếu

không đạt mục đích không bỏ qua.

- Ách…… - Thượng Quan Hạo nhức đầu nhìn bóng nhỏ trước mặt, không biết trả lời như thế nào.

Anh vốn cho là đứa bé đáng yêu như thế, nhất định sẽ là một cô gái đơn

thuần và dễ thương, nhưng bây giờ xem ra, mẹ và bé rất giống nhau, nhất

định sẽ làm đầu anh bị thương, đồng thời cũng làm cho anh không thể mở

lời cự tuyệt.

Đang lúc này, cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng thắng xe

chói tai, mang theo nhiều tiếng thét chói tai nhanh chóng hướng tới bọn

họ. Cũng kinh động đến mấy người đang đứng bên đường, hai người lớn và

một đứa bé cùng nhau quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ven đường đột nhiên có

một chiếc xe hơi dừng lại, cửa xe ‘Bành’ một tiếng giống như là bị người đạp ra, ngay sau đó từ phía trên nhảy xuống một bóng người, khi Duy

Nhất thấy người đàn ông kia thì mặt lập tức cứng lại.

Anh còn tới đây làm gì?

- Các người không có sao chứ? - Minh Dạ Tuyệt vừa xuống xe, lập tức xông qua tới đây, mang theo hơi thở dồn dập. -Không có việc gì.- Duy Nhất nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của anh, trong lòng có chút cảm xúc không nói thành lời.

Cô không biết, anh đã sớm biết rõ những chuyện ngày hôm nay rồi hay

chưa? Nếu như không biết, tại sao anh lại vội vã chạy đến đây như thế,

nếu như mà biết rõ, tại sao bây giờ mới đến? Thời gian anh đến ngày hôm

nay muộn hơn những ngày khác rất nhiều, thật ra những chuyện xảy ra

trong ngày hôm nay anh có tham gia vào không?

-Haiz……., vậy thì tốt, chỉ là, nơi này dường như không còn an toàn nữa,

hay em hãy về nhà của anh đi! Em yên tâm, ở nơi đó sẽ không xảy ra

chuyện gì đâu. Em và Nhu Nhi có thể được an toàn tuyệt đối – Minh Dạ

Tuyệt thở ra một hơi, sau đó lại nói

Hôm nay vốn là anh có công việc gấp cần đi ra nước ngoài giải quyết, vội đến nỗi chẳng có thời gian, vội đến nỗi chẳng có thời gian nói cho cô

một tiếng, nhưng ngay khi ở cổng soát vé, anh nhận được điện thoại bảo

là ba anh đã cho người đến nhà tìm Duy Nhất, bọn họ cũng sắp đến đó, vì

vậy anh lập tức giao vé cho người kiểm soát, không nghĩ gì mà tức tốc

quay về, chỉ sợ xảy ra chuyện không hay. Khi anh nhìn thấy bọn họ an

toàn đứng cạnh anh, không hề có bất cứ ti