o, muốn cứu Duy Nhất ra khỏi tay của anh, nhưng vừa đến bên cạnh bọn
họ, chỉ thấy Minh Dạ Tuyệt đột nhiên dừng bước, đi nhanh tới bên cạnh,
anh lập tức bị một màn trước mắt làm cho sợ ngây người.
Chỉ thấy môi Duy Nhất dừng lại trên cổ tay Minh Dạ Tuyệt, một dòng máu
đỏ tươi đang từ trong tay Minh Dạ Tuyệt đi qua đôi môi của cô, chảy
xuống đất, mà Minh Dạ Tuyệt cũng chỉ đứng đó nhìn người trước mặt, không nhúc nhích, giống như là không cảm giác được đau đớn trên người, trên
mặt còn là nụ cười thật tươi. . . . . . Cười?
Đó là cười à? Mang theo tình yêu say đắm, nồng nàn áy náy, cùng kiên
quyết không bao giờ buông tha. Đến tột cùng thì anh là người đàn ông như thế nào!
Sau hồi lâu, thấy người bên cạnh từ đầu đến cuối vẫn không buông tay cô
ra, cũng không có bất kỳ âm thanh gì, cho đến khi miệng cô có chút ê ẩm, anh vẫn không buông tay. Duy Nhất hoài nghi từ từ buông lỏng hàm răng
ra, khi thấy cổ tay trước mắt bị cô cắn máu thịt be bét thì lòng của cô
run lên, bị sợ đến lập tức buông tay anh ra, ngẩng đầu nhìn lên, liền
đối mặt với cặp mắt mang nhiều bi thương của Minh Dạ Tuyệt.
- Anh. . . . . . . - Nhìn anh như vậy, Duy Nhất run rẩy nói không ra lời.
- Nếu như. . . . . . , em cảm thấy làm như vậy có thể khiến cho lòng em
dễ chịu hơn, vậy em hãy cắn đi, anh sẽ không buông tay, vĩnh viễn cũng
không buông. - Minh Dạ Tuyệt quan sát gương mặt dần thay đổi thành trắng bệch của cô, đưa tay nhẹ nhàng lau mặt cô, tâm, đau quá. Thật lâu trước kia đã là như vậy, chỉ vì, sợ sẽ nhìn thấy bộ dạng ghét bỏ của cô, cho
nên vẫn không dám làm như vậy. Vừa nãy để cho cô thấy bộ dạng hung ác
của anh, hù dọa cô sao? Sao mặt cô lại trở nên trắng bệch như thế.
- Anh. . . . . . , tại sao không buông tôi ra? - Cảm thấy trên mặt người kia lạnh lẽo không cảm xúc, Duy Nhất chợt hoàn hồn, ngơ ngác hỏi, rõ
ràng chỉ cần anh buông tay, thì sẽ không bị thương như vậy, tại sao anh
lại không buông tay?
- Không thả, vĩnh viễn cũng không thả em đi. - Minh Dạ Tuyệt chỉ buồn bã nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng có chút run rẩy.
Nếu như có thể buông tay dễ dàng như lời nói
vậy, anh đã sớm buông tay. Nhưng anh vẫn không thể nào buông tay được.
Không biết tại sao, thấy anh như vậy, Duy Nhất đột nhiên không biết nên
nói gì, anh làm thế nào vậy? Tại sao đột nhiên biến thành như thế này?
Anh vĩnh viễn sẽ không để ý, là có ý gì?
Thấy cô còn ngơ ngác nhìn mình, trong mắt tràn đầy mê man, Minh Dạ Tuyệt cười khổ sở một tiếng, đưa tay lần nữa cầm tay của cô, nhấc chân đi về
phía trước.
Anh không dám nói yêu, sợ cô lại giống như những cô gái khác lợi dụng
tình yêu của anh, để cho anh không yên tâm. Cũng sợ cô sẽ nói, cô không
yêu anh. Hiện tại có lẽ cô rất hận anh? Nhưng dù là hận anh, anh cũng sẽ không buông tay, sẽ không bao giờ buông tay nữa. Anh chỉ muốn đoạt lấy
chút vật thuộc về anh, mặc kệ cô thương anh hay cô hận anh thì anh vẫn
muốn cô.
- Này..... - Đột nhiên bị anh lôi đi về phía trước, Duy Nhất kêu lên một tiếng lại muốn tránh thoát, nhưng nhìn thấy cổ tay đang chảy máu tươi
của anh thì không dám dùng lực mạnh để tránh thoát, chỉ có thể mặc cho
anh dắt mình đi về phía trước.
Đông Phương Dực cô đơn nhìn bong dáng hai người dần xa thì chán nản cười một tiếng, sau đó xoay người đi tới bên cạnh xe hơi của mình.
Anh đã nhìn ra nếu thật sự Duy Nhất muốn tránh thoát Minh Dạ Tuyệt như
lời cô nói thì nhất định sẽ thoát được. Nhưng cô lại không muốn tránh
thoát, mặc kệ là nguyên nhân gì, cũng đã đi khắp nơi nói rõ rồi, trong
lòng của cô vẫn còn người đàn ông kia. Như vậy, anh có tham dự vào cũng
không còn ý nghĩ gì nữa rồi.
Không ngờ, lần đầu tiên động lòng, lần đầu tiên trong lòng anh lưu lại
bóng dáng của một cô gái, thế nhưng trái tim của người kia đã sớm thuộc
về người khác. Vậy cũng xem như may mắn rồi, ít nhất, anh còn chưa đến
độ không thể khống chế được cảm xúc của mình. Ít nhất, hiện tại anh còn
có thể là một phần trong cuộc sống của cô, ít nhất, anh không giống như
những người đàn ông khác, để cho cô sớm phải rót vào tận xương tủy.
- Này, rốt cuộc anh muốn mang tôi đến nơi nào? - Duy Nhất tức giận trợn trừng mắt nhìn người đàn ông đang lái xe, gầm lên.
Không hiểu nổi, hôm nay anh làm sao thế.
- Dẫn em đi đến nơi có thể trả em về quyền quản lý của anh - Minh Dạ
Tuyệt quay đầu lại nhìn cô gái đang tức giận bên cạnh một chút, quay đầu lần nữa nhìn thẳng về phía trước.
Mặc kệ cô muốn tránh thoát sự trói buôc của anh như thế nào, anh cũng
muốn trói cô ở bên cạnh mình, nếu như bây giờ cô đã không còn thương anh nữa, như vậy sẽ đổi thành anh thương cô!
- Cái gì? - Duy Nhất nghe xong sửng sốt. Cái gì gọi là nơi trả cô về
quyền quản lý của anh? Vậy nơi đó là nơi nào? Có thể để cho anh quyền
quản lý cô?
Minh Dạ Tuyệt chỉ nhìn thẳng về phía trước không trả lời câu hỏi của cô, cũng không nói gì nữa. Chỉ lẳng lặng lái xe, cũng không quản vết thường trên tay còn những tia máu màu đỏ đang chay ra. Giống như đó không phải là tay anh vậy.
Nhìn gò má cứng ngắc của anh, thấy anh không trả lời mình, Duy Nhất tức
g
