chợt quay đầu lại, không muốn để cho cô nhìn thấy
trong dôi mắt của anh đã xuất hiện một giọt nóng ướt át, lúc này anh
cũng không muốn nhìn thấy Duy Nhất. Anh sợ nhất là nhìn thấy sự thống
hận trong đôi mắt cô.
Nhưng chỉ cần cô có thể ở lại bên cạnh anh, về sau cô muốn như thế nào,
anh đều nhận. Nếu như, cô muốn hận, vậy anh sẽ tiếp nhận toàn bộ.
- Ký tên - Minh Dạ Tuyệt đem phần của mình điền xong, ánh mắt lại không dám nhìn vào ánh mắt của cô gái bên cạnh.
- Tôi không ký. - Liếc nhìn chữ viết rồng bay phượng múa trên tờ giấy, Duy Nhất quay đầu lại, vẫn không chịu cầm bút ký.
- Chẳng lẽ cô không phải biết, điều này không còn phụ thuộc vào cô nữa
rồi sao? - Minh Dạ Tuyệt thấy cô quật cường như thế, đến nhìn cũng không thèm liếc mắt nhìn tờ giấy trên bàn, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, đưa
tay cầm lấy chiếc bút lên, nhét vào trong tay cô, thấy cô vẫn không chịu động bút, vì vậy bàn tay nắm tay của cô, mặc kệ cô đang giãy giụa, nắm
tay của cô viết vài đường lên tờ giấy.
- Được rồi, được rồi. - Mới vừa thấy cô ký tên xong thì cái người cục
trưởng kia, vội vàng cầm lấy tờ giấy, đưa cho cái người nhân viên đang
đứng chờ, bảo anh ta vội vàng hoàn thành thủ tục.
Từ đầu đến cuối, tay Minh Dạ Tuyệt cũng không buông cô ra, cho đến khi hai tờ giấy đã nằm trên bàn, mới thả tay cô xuống.
Vẻ mặt của người nhân viên kia đầy oán giận, uốn éo đưa tờ giấy đến,
liếc mắt, cúi đầu nhìn cấp trên, sau đó xoay người sang chỗ khác, chỉ
chốc lát sau liền lấy từ bên trong ra hai tờ giấy màu đỏ, từ đầu đến
cuối cũng không thèm nhìn đến Minh Dạ Tuyệt.
- Được rồi, đây là hôn thú của hai người.
- Không có lễ phép, mau nói xin lỗi cậu Minh đi. - Cái người cục trưởng
kia thấy giọng điệu của nhân viên mình như thế, vội vàng cầm hai tờ hôn
thú đến, đưa cho Minh Dạ Tuyệt bằng hai tay, cười mỉm nói: - Cậu ta
không hiểu chuyện, xin cậu Minh đại nhân đại lượng không chấp lỗi người
dưới, đừng để ý nhiều. Thành thật xin lỗi.
Minh Dạ Tuyệt nhận lấy hai tờ giấy màu đỏ, cúi đầu xem một chút, rồi lại quay sang nhìn vẻ mặt đầy oán hận của Duy Nhất, nhanh chóng đặt hai tờ
giấy vào trong túi áo của mình, không để ý đến cái người đàn ông đang
khom lưng cúi đầu, ôm lấy Duy Nhất rời khỏi.
- Ai.... tiểu thư - Lúc bọn hắn sắp xoay người đi, cái người đã làm thủ
tục kết hôn cho bọn họ liền vì chuyện làm thủ tục kết hôn mà không cam
nên đột nhiên mở miệng.
Nghe được giọng nói kia, Duy Nhất lập tức dừng bước, đưa đôi mắt nghi
ngờ nhìn về phái anh, chỉ thấy anh đang đưa đôi mắt khinh bỉ nhìn Minh
Dạ Tuyệt, sau đó dịu dàng nở một nụ cười nói với Duy Nhất: - Về sau, nếu như anh ấy có hành vi bạo lực đối với cô, không cần sợ, chỉ cần cô báo
cảnh sát - họ sẽ đến xử lý; nếu muốn ly hôn, người khác không muốn vì cô mà phân xử thì hãy đến tìm tôi, tôi nhất định sẽ vì cô mà giải quyết ổn thỏa việc này. Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp cô, không cần sợ. -
Người kia nói xong, sau đó nặng nề gật đầu với cô một cái.
- Ách.... Ha ha. - Nghe lời của anh, mới đầu Duy Nhất có chút sững sờ
sau đó cười khan nhìn thân thể hơi căng thẳng của người đàn ông bên
cạnh. Cảm giác những lời này là đang muốn nói cho anh nghe, một màn hiện tại hình như rất quen thuộc.
- Trước kia cậu có nói những lời này với ai chưa? - Đang lúc Duy Nhất
cau mày suy nghĩ gì đó, người đàn ông đang căng thẳng đột nhiên lạnh
lùng lên tiếng.
- À? Làm sao anh biết? Trước kia tôi đã nói với một đôi! - Người nọ sững sờ, nói theo trực giác.
- Là bảy năm trước phải không? - Minh Dạ Tuyệt lần nữa lên tiếng hỏi, nói xong có chút cắn răng nghiến lợi.
Người này quả thực là tìm đến cái chết mà, bảy năm trước rủa anh ly hôn, nên bây giờ anh phải kết hôn lần nữa, con mẹ nó, quả thực không muốn
sống. - Ừ, hình như là, ah? Làm sao anh biết? - Người nọ suy nghĩ một chút,
sao đó hỏi đầy hoài nghi. Có lẽ do thần kinh không ổn định nên anh ta
chẳng thể nhìn thấy gương mặt sớm đã tối sầm của Minh Dạ Tuyệt.
- Shit, - nghe xong lời của anh, Minh Dạ Tuyệt mắng một tiếng, trong
lòng dấy lên ngọn lửa rất to, chân vừa cất bước đã muốn dạy dỗ người
khác, cũng phát hiện Duy Nhất đang được ôm trong tay cũng không còn giãy giụa nữa.
- Ách. . . . . . , anh định. . . . . . Làm gì? Đây là xã hội có pháp
trị, đánh người là phạm pháp. - Mắt thấy dáng vẻ như hung thần độc ác
của Minh Dạ Tuyệt, người nọ không nhịn được lùi lại một bước, nói một
cách phô trương.
Hiện tại nhiều người như vậy, anh cũng không tin Minh Dạ Tuyệt dám làm thế với anh.
- Cậu. . . . . . - Minh Dạ Tuyệt nhấc một ngón tay, chỉ về phía người
đó, ánh mắt trợn lên đầy sắc bén, vì sợ nên thân thể người kia không
khỏi co rúm lại, lại kiên cường nhìn về phía anh như cũ.
- Minh. . . . . . Minh tiên sinh, xin cậu đại nhân không chấp lỗi người
nhỏ, người lớn đừng chấp lỗi người nhỏ. - Vị cục trưởng kia vừa nhìn
thấy bộ dạng đó của Minh Dạ Tuyệt, vội vàng cúi đầu khom lưng xin lỗi
anh, khóe mắt hung hăng nhìn về phía người nhân viên kia.
Nếu không phải vì anh ta, hôm nay anh cũng sẽ không ở chỗ này ăn nói khép nép, để mất