ông cẩn thận bị
dầm mưa rồi. - Duy Nhất vô hồn nói xong, sau đó ngửa đầu nhìn Minh Dạ
Phạm, nói tiếp: -Anh ơi, anh nói, bây giờ em có phải là đang nằm mơ
không? Bằng không, làm sao em thấy anh Tuyệt nằm trên giường một mình?
Tại sao trên người anh lại đầy máu vậy?
Duy Nhất nhẹ nhàng cười, nước mắt theo má của bé rơi xuống trên tay Minh Dạ Phạm, làm tay của
anh nóng lên, làm trái tim của anh đau nhói.
- Đúng, em đang nằm
mơ, trong mơ có mưa rơi, em không khóc. Anh Tuyệt của em không có nằm ở
trên giường, trên người anh ta không có máu, em chỉ là đang nằm mơ
thôi.- Minh Dạ Phạm nhẹ nhàng đem đầu bé ấn vào ngực mình, không để cho
bé nhìn lại người trên giường, nếu bé nói là đang nằm mơ, vậy coi như là ở nằm mơ đi!
Anh không có thấy bé khóc, cho tới bây giờ Tuyệt
nói bé là cô nhóc thích khóc, anh còn cười, nếu để cho anh nhìn thấy thì tốt, anh muốn xem lúc bé khóc bộ dạng sẽ ra sau. Nhưng là bây giờ, anh
không muốn xem thứ kia, bởi vì những thứ kia từ trong mắt bé chảy ra như những viên chân trâu trong suốt, làm trái tim anh đau đớn.
Anh
tình nguyện, để mình không nhìn thấy những thứ này. Anh tình nguyện,
vĩnh viễn cũng không muốn nhìn thấy nước mắt của bé rơi. - Ngu ngốc, đồ đần!
Lúc Duy Nhất sắp tin tưởng những điều Minh Dạ Phạm nói, bên tai truyền tới
một giọng nói khàn khàn, dù âm thanh rất nhỏ nhưng đủ làm cho những
người trong phòng đều nghe được, khiến cho thân thể bé lại trở nên cứng
ngắc. Hi vọng những điều bé nghe là lầm, như vậy bé có thể thuyết phục
chính mình chỉ là mộng.
Minh Dạ Phạm nghe được giọng nói kia,
liền quay đầu nhìn người đang nằm trên giường, chỉ thấy người đó nhắm
chặt hai mắt, tay vô lực vung lên, giống như là muốn bắt cái gì. Khóe
môi hơi nhúc nhích, một mực la “ngu ngốc”.
Cúi đầu xem một chút
Duy Nhất đang nằm trong ngực mình, quay đầu lại nhìn người trên giường.
Minh Dạ Phạm thở dài một cái, anh biết, cái người Tuyệt luôn miệng chửi
ngu ngốc lúc này chính là người đứng ở trước mặt anh. Vốn là anh còn
muốn đem Duy Nhất đến nghỉ ngơi ở một nơi khác, đợi ngày mai Minh Dạ
Tuyệt ổn định hơn một chút, mới để cho bé tới đây, khi đó bé cũng sẽ
không quá sợ nữa. Nhưng hiện tại xem ra không được rồi.
Tuyệt,
trong cơn hôn mê vẫn nghĩ tới sự tồn tại của bé, vậy anh chẳng thể mang
Duy Nhất đi, thà để cho bé khóc thút thít ở đây, như vậy cũng không
khiến cho người nằm trên giường lo lắng thêm. Hiện tại anh chỉ có thể
chọn người nằm trên giường mà thôi.
- Duy Nhất, anh Tuyệt đang
gọi em đó, chúng ta qua đó với anh Tuyệt có được không? - Minh Dạ Phạm
buông lỏng người trong ngực ra, nhẹ nhàng nâng mặt của bé lên, dịu dàng
hỏi.
- Dạ. - Duy Nhất gật đầu một cái, nếu anh Tuyệt gọi bé, bé đương nhiên là muốn ở bên cạnh anh.
- Đừng sợ, giống như em nói, em là đang nằm mơ. Hiện tại anh Tuyệt của em bị thương, em sẽ chăm sóc thật tốt cho anh ấy, đúng không? - Minh Dạ
Phạm nhẹ nhàng hỏi. Anh cũng không muốn để cho bé thấy Minh Dạ Tuyệt bị
thương, nhưng hiện tại không có lựa chọn nào khác. Một người vừa cứu
anh từ trong nguy hiểm và việc làm một đứa bé sợ máu tanh, anh chỉ có
thể lựa chọn người trước mặt.
Anh luôn cho rằng, trong lòng Tuyệt bé và mọi người không giống nhau, bằng không sẽ không khiến bé ở bên
cạnh anh hơn một năm như vậy. Trong một năm nay, Tuyệt từ từ biết cười
cũng bởi vì bé. Thường xuyên nổi giận cũng bởi vì bé. Như vậy, hiện tại
anh bị thương cũng cần có bé, bé nhất định phải ở bên cạnh anh.
- Em sẽ chăm sóc anh ấy ạ. - Duy nhất trịnh trọng gật đầu một cái, bé đương nhiên có thể chăm sóc anh rồi.
- Ừ. - Minh Dạ Phạm nhìn một chút vẻ mặt kiên quyết của bé, dắt tay nhỏ của bé, cùng với bé đi đến bên giường của Tuyệt.
Duy Nhất nhìn người nằm trên giường mặt trắng bệch, môi anh khẽ giương lên nhưng khô khốc, không có một chút sức sống nào.
Nhìn anh như thế, lòng của bé đột nhiên lại đau đớn, tay nhè nhẹ lau mặt của anh. Cảm giác lạnh lẽo lập tức theo lòng bàn tay vọt ra toàn thân thể.
Mặt của anh thật mát, so với trước kia bất cứ chỗ nào trên cơ thể anh cũng
lạnh, có phải anh cũng giống như mẹ của bé muốn rời bỏ bé hay không?
Không... không được như thế.
Bởi vì cảm nhận được sự lạnh lẽo ấy, Duy Nhất rốt cuộc cũng xác định tất cả không phải là mộng, mộng nào chân thật đến như vậy?
- Em. . . . . . sẽ chăm sóc thật tốt anh ấy chứ?
Minh Dạ Phạm nhìn tay run rẩy của bé, mặt mày trắng bệch giống như người
trên giường, trong lòng có chút lo lắng. Nhưng bây giờ anh lại không thể để cho bé rời đi. Bởi vì lúc tay bé chạm vào mặt Minh Dạ Tuyệt, anh
nhìn thấy vẻ mặt đang căng thẳng của Tuyệt từ từ buông lỏng, khóe môi
thậm chí lộ ra một nụ cười. . . . Cũng vì lý do này, anh càng không cho
bé rời đi.
Thật ra thì lo lắng của anh là dư thừa, hiện tại coi như muốn mang Duy Nhất đi chỗ khác, chắc chắn bé cũng sẽ không chịu rời đi.
Duy Nhất nhìn mặt mũi tái nhợt của anh, sững sờ một lúc lâu, mới thận trọng thu hồi cánh tay đang chạm vào mặt anh, động tác kia nhẹ nhàng giống
như là sợ không cẩn thận sẽ đánh thức anh vậy.
- Ngu ngốc, trở
