tin bé? Tại sao trong lòng anh lại muốn có bé? Trong
lòng anh nếu như không muốn cho bé ở lại, không muốn ngày ngày đều nhìn
thấy bóng dáng bé, có lẽ bây giờ trái tim của anh sẽ không bị thương như thế này.
Thương Tâm? Không, anh không có tâm, thì đâu có thương? Đây chẳng qua là vết thương mà thôi, người không có tâm như anh sao lại có cảm giác thương lòng được?
Minh Dạ Phạm nhìn anh mình đột
nhiên cười, có chút kinh sợ. Anh thế nào? Trong tiếng cười của anh có sự thất vọng cùng chua xót, người khác nghe không hiểu, nhưng anh hiểu
được. Anh ấy đang thất vọng cái gì? Đang chua xót cái gì?
Sau hồi lâu, Minh Dạ Tuyệt đột nhiên ngừng cười lại, chợt ngồi dậy xuống
giường. Có thể là bởi vì mất quá nhiều máu, nên khi anh đứng lên thân
thể có chút chao đảo, nhưng anh vẫn không có dừng lại, chăm chú nhìn
chằm chằm phía trước, từ từ đi tới.
- Anh định đi đâu? Anh bây
giờ vẫn không thể xuống giường. - Minh Dạ Phạm muốn đem anh trai mình
kéo về trên giường, lại bị anh vươn tay ra ngăn lại, bất đắc dĩ, không
thể làm gì khác hơn là đi phía sau anh.
Bộ ngực đang bị thương
của Minh Dạ Tuyệt bởi vì cử động của anh mà máu tươi lại bắt đầy rịn ra
ngoài băng gạc. Dưới ánh đèn nó đẹp đẻ đến đáng sợ. Nhưng anh lại giống
như chẳng hề cảm thấy đau đớn, chỉ từng bước, từng bước mà đi. Anh muốn
đi tìm cái người can đảm dám chạy trốn kia trở về, mặc dù anh đối với bé có tình cảm hơn với những người khác, nhưng không thể cứ như vậy để bé
chạy mất. Nếu như bị người khác biết chuyện này sẽ nghĩ anh như thế nào? Một người không có năng lực, ngay cả kẻ tôi tớ cũng quản không xong.
- Nhanh, Trương tẩu nhanh lên một chút a. -Duy Nhất đầu đầy mồ hôi lôi kéo tay dì Trương chạy vào đại sảnh.
- Được, dì biết rồi. - Dì Trương thở hổn hển nói, có thể là bởi vì bà đã
lâu không có rèn luyện đi bộ, đoạn đường chạy tới, bà đều không theo kịp tốc độ của Duy Nhất.
- Ôi . . . . . – Dì Trương nhìn người nằm trên mặt đất bị ánh đèn sáng ngời chiếu vào kêu lên.
Một đường chạy tới, bên ngoài là tối đen như mực, bà căn bản không có thấy
dáng vẻ của Duy Nhất. Hiện tại vừa đến đại sảnh, trong lúc vô tình thấy
Duy Nhất đi phía sau mình, trên mặt sàn bóng loáng liền lưu lại những
dấu chân nho nhỏ, dấu chân kia lại mang màu sắc đỏ tươi, nhìn kỹ mới
biết đó là máu.
- Chân con có sao không? Thế nào thành ra như vậy rồi hả ? - Dì Trương kéo Duy Nhất lại, cúi người kiểm tra chân của bé,
trên mặt chân tràn đầy vết thương, những đường tơ máu nhỏ không ngừng rỉ ra. Vậy hẳn là khi bé đi tìm bà, bị các bụi cỏ ven đường quẹt làm bị
thương? Nhìn bàn chân nhỏ thảm hại đến không đành lòng nhìn, cặp chân
kia để trần sẽ là như thế nào?.
- Dì Trương, con không sao, chúng ta tới nên lên lầu xem anh Tuyệt thế nào được không ạ. – Đang lúc dì
Trương đem tay đưa đến chân bé, Duy Nhất đột nhiên lui về phía sau hai
bước, tránh đi sự tiếp xúcc của bà, vội vàng kéo tay bà nói.
- Nhưng. . . . . . - Dì Trương đứng lên, đau lòng nhìn cái chân đầy máu trên mặt đất, cổ họng đau rát.
Tại sao đứa nhỏ này cũng không vì mình suy nghĩ một chút?
- Con không sao, chúng ta trước nên đi xem anh Tuyệt như thế nào, mau
á..., mau đi ạ - Duy Nhất thúc giục đẩy thân thể của bà đi lên lầu, mà
dì Trương lại là không yên lòng quay đầu lại nhìn bé.
Người ở
phía sau đẩy, người ở phía trước đau lòng, những người khác xem cảnh
này, lại giống như dì Trương đang lôi kéo Duy Nhất đi .
- Thế
nào? Bị bắt trở lại? Không muốn trở lại tôi chỗ này thật sao? – Thời
điểm họ xô đẩy, một giọng nói như từ trong địa ngục lạnh lẽo từ trên lầu truyền xuống.
- Anh Tuyệt, anh
đã tỉnh? - Duy Nhất theo âm thanh nhìn lên, liền nhìn thấy người mà bé
vẫn lo lắng đang đứng ở trên lâu nhìn bé, lập tức tươi cười, trong giọng nói tràn đầy vui mừng.
- Thế nào? Không muốn tôi tỉnh lại? -
Minh Dạ Tuyệt lạnh lùng mở miệng, đạp cầu thang từng bước đi xuống, động tác kia chậm như cố giày vò người bên dưới.
- Tại sao nói như
vậy? Em đương nhiên mong anh tỉnh lại nhé! - Duy Nhất kinh ngạc nhìn
anh, mặc kệ trong lời nói của anh có mấy cái không đúng, lập tức nghênh
đón.
- Đứng lại, đừng làm dơ chỗ của tôi. - Minh Dạ Tuyệt thấy phía sau lưng lưu lại không ít dấu chân của bé, lạnh giọng quát lên.
- Dạ. - Duy Nhất cúi đầu nhìn qua những dấu chân của mình, đồng ý một
tiếng lập tức dừng bước. Anh Tuyệt rất thích sạch sẽ, bé làm dơ nơi này, anh nhất định rất tức giận.
- Ủ rũ làm gì? Tôi không chết, cô
bất ngờ à? - Minh Dạ Tuyệt nhìn bé cúi đầu thấp xuống, đột nhiên tức
giận, bé thật sự muốn rời anh sao? Bị người ta kéo trở về nên không muốn sao?
- Không phải vậy, cậu chủ. . . . . . - Dì Trương nghe giọng điệu của anh, giống như hiểu lầm cái gì, vội vàng mở miệng giải thích.
- Bà câm miệng, ở đây bà có quyền nói chuyện sao? - Minh Dạ Tuyệt nhìn
qua chỗ dì Trương đang đứng lạnh lùng nói, ngăn trở lời nói sắp thốt ra
của bà.
Dì Trương chép miệng, miễn cưỡng không lên tiếng. Cậu chủ lên tiếng, bà tự nhiên không có quyền mở miệng.
Duy Nhất sững sờ nhìn người từ trên lầu từ từ đi xuống, tro
