ìn bà một chút, qua một lúc lâu, thấy bà thủy
chung không chịu lui về phía sau một bước, giống như quyết định đến cuối cùng vẫn sẽ bảo vệ người phía sau, vì vậy anh nhàn nhạt mở miệng.
- Con trai của bà hình như ở bộ phận A thôi phải không?
Mặc dù chỉ là nhàn nhạt nói một câu, nghe không có bất kỳ sức lực, nhưng
những lời này lại chấn động trái tim dì Trương. Anh nói câu nói này là
có ý gì?
- Không muốn cậu ta có chuyện, thì bà nhanh tránh ra. -
Minh Dạ Tuyệt nhìn dì Trương ngơ ngác chưa hiểu gì, lại nhẹ nhàng mở
miệng, chỉ là một câu nói nhỏ không mang nhiều ý, nhưng dì Trương nghe
xong liền sợ hãi.
Dì Trương chần chờ quay đầu lại liếc mắt nhìn
Duy Nhất đang ngồi dưới đất, lại xem một chút Minh Dạ Tuyệt đứng ở trước mặt, từ từ bước chân ra, cúi đầu lui sang một bên, mắt không thôi nhìn
Duy Nhất, trong lòng một hồi khổ sở.
Duy Nhất à, con đừng trách dì Trương nhé, là dì quá vô dụng, không bảo vệ được con.
- Không chịu đứng lên? - Minh Dạ Tuyệt nhìn Duy Nhất vẫn ngồi trên đất
không có đứng lên, trong mắt bắn ra ánh sáng tàn nhẫn, trong giọng nói
chứa đựng những điều nguy hiểm.
Duy Nhất nhẹ nhàng lắc đầu một
cái, không phải bé không nghĩ tới, mà là bây giờ bé căn bản không đứng
nổi, vết thương trên đùi do ban chiều ngã xuống mặt đất, đã lần nữa chấn thương, gót chân cũng bị thương. Nhưng sự đau đớn kia, cũng không sánh
bằng sự đau đớn và sợ hãi trong lòng của bé.
- Được - Minh Dạ Tuyệt nhìn bé nhẹ nhàng cười một tiếng, tựa như nụ cười nhạt nhòa ngày cũ .
Thấy nụ cười này, Duy Nhất từ từ yên tâm, cho là anh thay đổi chủ ý, không
còn muốn đuổi bé đi, bé cũng biết anh Tuyệt sẽ không vứt bỏ bé.
Lại không nghĩ rằng, lúc bé đang ngẩng đầu lên, đột nhiên Minh Dạ Tuyệt lại đưa tay kéo cánh tay của bé lại, nụ cười trên mặt biến mất trong nháy
mắt, nắm lấy tay bé hướng ra cửa lớn.
- Đừng, anh Tuyệt, em
không muốn đi, em làm sai chỗ nào, em sửa, tất cả em đều sửa đổi. Anh
đừng bắt em đi có được hay không? Anh Tuyệt, em sợ. - Duy Nhất bị bắt
phải lảo đảo, dừng không được bước chân của mình, chỉ có thể kêu khóc
van xin anh, không ngừng nói xin lỗi, hi vọng anh sẽ không tức giận nữa, sẽ để bé ở lại. Bé thật không biết mình đã làm sai chỗ nào, vì sao lại
làm anh giận đến vậy.
Sợ? Minh Dạ Tuyệt xì mũi coi thường, kéo bé tiếp tục đi. Mặc kệ người phía sau nhếch nhác đến cỡ nào, khóc thê thảm đến cỡ nào. Hiện tại anh sẽ không tin tưởng lời của bé. Hơn nửa đêm,
một mình đi ra ngoài không sợ? Hiện tại nói sợ, ai tin?
Một kéo, một lùi, chỉ người kia vẫn kéo người bé đi về phía trước.
Cho đến đi tới nhà để xe, Minh Dạ Tuyệt mở cửa xe, tay vừa dùng lực liền
đem bé ném lên xe, mình cũng ngồi lên theo, khởi động xe xong chạy vọt
ra ngoài.
- Uy. . . . . . . - Minh Dạ Phạm đuổi theo ra đến đã thấy chiếc xe ấy chạy đi mất, trong đêm tối chỉ có thể nhìn ánh đèn xa xa.
Hôm nay Tuyệt sao thế? Tỉnh lại sao lại trở nên nóng nảy như thế? Nhưng dù
thế nào anh cũng không thể đối với Duy Nhất thế chứ? Hi vọng đứa bé kia
sẽ không xảy ra chuyện gì.
- Cậu hai. - Đang ở Minh Dạ Phạm xoay người muốn trở về nhà mình, lại bị dì Trương vừa chạy theo vừa gọi.
- Chuyện gì? Nói thẳng đi. - Minh Dạ Phạm quay đầu hỏi, thấy bà ấp a ấp
úng, bộ dáng thì cứ như đang muốn nói lại thôi, liền hỏi.
Mới vừa rồi dì Trương trực tiếp muốn bảo vệ Duy Nhất, anh đối người phụ nữ
trung niên trước mắt này có tình cảm rất tốt. Bà không để ý đến việc
mình có chọc giận anh hai của anh hay không, cũng chỉ vì muốn bảo vệ Duy Nhất, loại tinh thần này không phải ai cũng có, mặc dù sau lại vẫn là
buông tay xuống, nhưng tinh thần có thể khen.
- Cậu hai, hôm nay
chân Duy Nhất thật ra là bị thương, hiện tại chân cũng bị thương, không
biết cậu cả sẽ như thế nào đối với bé, cậu có thể đi xem qua một chút
được không ạ? Cô bé chịu không được chơi đùa này. - Dì Trương lấy hết
dũng khí nói, đứa bé kia trên đùi và chân đều bị thương, tính khí cậu cả lại không được tốt, cũng đừng nên tiếp tục làm bé bị thương chứ.
- Chân bị thương? - Minh Dạ Phạm không hiểu chuyện gì xảy ra, đang tốt lại như thế sao lại bị thương?
- Cậu hai, những chuyện này nói sau được không ạ? Tôi cầu xin cậu, nên đi xem cô bé một chút được không ạ?. – Dì Trương kéo cánh tay của anh,
trong đôi mắt tràn đầy van xin, hiện tại cũng không phải là lúc nói
chuyện này, chỉ cần trễ một phút, đứa bé kia có thể sẽ chết.
-
Được, tôi lập tức đi. - Minh Dạ Phạm nghe đến đó, lập tức đi ra ngoài,
nơi này không có dư thừa xe hơi để anh sử dụng, anh phải trở về nhà mình mới có thể lấy xe.
- Cám ơn cậu hai, cám ơn cậu hai. - Dì Trương vội vàng khom lưng cúi người, không ngừng hướng về Minh Dạ Phạm nói lời cảm ơn.
Đứa bé kia hiểu chuyện như vậy, cũng không biết tại sao cậu cả tức giận.
Ông trời phù hộ, ông trời phù hộ.
Chờ Minh Dạ Phạm đi xa, dì Trương đứng thẳng người chắp tay trước ngực, nhắm mắt thì thầm.
- Anh Tuyệt. . . . . . - Duy Nhất ngồi ở băng ghế sau xe, đôi mắt đẫm
nước mắt, mông lung nhìn người phía trước không biết làm sao. Chỉ có thể từng tiếng một nhẹ giọng g