ột những vết màu
đen, không biết là mồ hôi hay là vết máu.
Duy Nhất mượn ánh sao
yếu ớt, ở đường đá lồi lõm cố gắng chạy. Chân không biết từ lúc nào bị
quẹt nên bị thương, chảy máu, bé lại không hề phát hiện. Bé chỉ biết,
hiện tại bé muốn tìm dì Trương, bé phải cứu anh Tuyệt.
- Dì Trương, dì
Trương, mở cửa. - Duy Nhất lảo đảo, nghiêng ngã, thật vất vả tới được
nơi ở của dì Trương, giơ tay lên “bành bạch” vỗ cửa, mặc kệ nơi này yên
tĩnh đến thế nào, mình có đang làm ồn tới những người xung quanh không.
- Dì Trương. . . . . . - Duy Nhất lo lắng gọi, nước mắt rơi dài trên má, tại sao bên trong không có động tĩnh gì? Chẳng lẽ dì Trương không có ở
bên trong sao? Vậy thì bé nên đến nơi nào tìm?
- Tới, tới ngay -
một lát sau, bên trong truyền ra có một cái chút âm thanh, ngay sau đó
liền nghe tiếng bước chân cùng tiếng mở cửa.
Duy Nhất nghe được
giọng nói kia lập tức ngừng khóc thút thít, giơ tay lên lau mồ hôi cùng
nước mắt trên mặt, phấn chấn hơn đợi người trong nhà đi ra ngoài.
Trong lúc mông lung, Minh Dạ Tuyệt đã cảm thấy mình giống như đang nằm trong
trong biển lửa, lại giống như đang nằm giữa vùng băng Tuyết lạnh giá.
Một chốc lát anh nóng đến độ muốn rống giận, một lát lại lạnh đến độ anh muốn cắn chặt hàm răng. Lúc thì lại như đang ở trong lò nướng rất muốn
đạp người khi lại lạnh lẽo đến cùng cực, lúc như thế anh lại rất muốn
vật nhỏ truyền cho anh cảm giác ấm áp, lại không biết vì sao không thấy. Điều này làm cho anh càng thêm nóng nảy, ngủ càng thêm không yên ổn.
- Đồ đần, tới đây. - Minh Dạ Tuyệt nổi giận gầm lên một tiếng mở hai mắt
ra, theo thói quen, cùng trực giác, bởi vì mỗi khi anh tỉnh lại chỉ cần
nói như vậy, cái vật nhỏ kia lập tức xuất hiện trước mắt anh. Thế nhưng
lần này vừa mở mắt, đập vào mi mắt anh lại là Minh Dạ Phạm.
- Cô
bé đang ở đâu? - Minh Dạ Tuyệt chán ghét nhìn em trai mình một cái, quay đầu tìm kiếm vật nhỏ ồn ào của mình ở khắp nơi, không có bé anh ngủ
không yên.
- Đồ đần kia đâu? - Minh Dạ Tuyệt dò xét một vòng không nhìn thấy người đâu, chân mày khóa sâu hơn.
- Cô bé đi ra ngoài. - Minh Dạ Phạm nghe anh vừa tỉnh lại tìm cô bé kia,
mới đầu là cười lên rồi sao đó có điểm hơi lo lắng. Lúc nào thì ở trong
lòng của Tuyệt cô bé kia có vị trí quan trọng như vậy?
Chỉ là, không cần gấp gáp, chỉ cần anh tỉnh là tốt rồi.
- Đi ra ngoài? Bé đi đến nơi nào rồi hả? - Minh Dạ Tuyệt nhìn một chút
trên đồng hồ báo thức đầu giường nghi ngờ hỏi, buổi tối cô bé kia chưa
bao giờ ra cửa, đã trễ thế này, bé lại muốn tới nơi nào?
- Không
biết, em mới vừa rồi lúc tiến vào, chỉ thấy cô bé vội vã chạy ra ngoài,
không biết bé phải đến nơi đâu. Anh nói có kỳ quái hay không, cô bé chạy với cái dáng vẻ như gặp quỷ vậy, tốc độ nhanh như bay đến độ em muốn
nhìn theo cũng không nhìn kịp. Biết con bé hơn một năm, em còn không
biết, thì ra là bé chạy nhanh như vậy! Tốc độ kia giống như là đang muốn chạy trốn vậy, nháy mắt cũng không trông thấy bóng người rồi, xem ra
nhà chúng ta toàn là người giỏi chạy không. - Minh Dạ Phạm nói qua tình
huống mới vừa rồi mình nhìn thấy, nhưng không có chú ý tới, lúc anh nói
Duy Nhất chạy bán sống bán chết ra ngoài thì sắc mặt Minh Dạ Tuyệt liền
trở nên âm trầm.
Minh Dạ Tuyệt từ từ nắm chặt đôi tay, ánh mắt trở nên âm u.
Lời nói của Minh Dạ Phạm làm cho anh nhớ tới mấy ngày trước, bé nói muốn đi xem mẹ của bé, bé nói bé có thể không đi học, nhưng bé muốn nhìn một
chút mộ phần của mẹ mình. Mà anh nói:
- Cô là tôi mua được, cho
nên, tất cả chuyện đều muốn nghe theo tôi. Tôi không cho phép, cô cũng
đừng nghĩ sẽ đi. Trừ phi có một ngày tôi chết đi, cô liền có thể khôi
phục tự do, muốn làm cái gì thì làm cái đó. Nhưng chỉ cần một ngày tôi
không có chết, cô cũng đừng nghĩ tới việc rời xa tôi. Bởi vì tôi mua cô, mạng của cô chính là của tôi, cô không có quyền tự do của mình, cũng
không được phép làm bất cứ chuyện gì.
Lúc ấy, anh cũng không biết tại sao mình phải nói như vậy, chỉ là cảm thấy như đó là chuyện đương
nhiên, bé là người của anh, thì không thể rời khỏi anh. Khi đó, bé cũng
không nói gì, anh còn tưởng rằng bé bỏ qua những ý nghĩ hoang đường ấy
chứ. Lại không nghĩ rằng, thì ra là bé vẫn chưa từng buông tha những ý
nghĩ kia.
Minh Dạ Tuyệt nhìn một chút bộ ngực quấn vải trắng, khổ sở cười một tiếng. Bé nhất định cho là anh đã chết? Bằng không cũng sẽ
không vội vàng bỏ đi như vậy. Anh cho là, trong một năm nay trong lòng
bé đã thật sự có anh, coi như không phải người thân thuộc, ít nhất cũng
có thể là một chút tình bạn! Tối thiểu sẽ không giống cái loại phụ nữ
độc ác, không chút do dự bỏ rơi anh. Anh cho là tiền có thể mua được
lòng trung thành của bé, mua được sự cam tâm tình nguyện của bé. Thì ra
là, tiền không mua được lòng của bé, anh không giữ được bé.
- Ha ha ha. . . . . . - Minh Dạ Tuyệt đột nhiên nở nụ cười, cười cuồng loạn, cười lạnh lùng.
Đứa bé chính là đứa bé, trước khi đi, cũng không nhìn một xem anh có thật
sự chết chưa. Muốn chạy sao? Anh thật muốn xem bé có thể chạy đi đâu?
Tại sao anh có thể