pacman, rainbows, and roller s
Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327725

Bình chọn: 8.00/10/772 lượt.

vậy thì nở nụ cười mãn nguyện, liền nhẹ nhàng lên lầu làm việc.

Đương nhiên anh không biết suy nghĩ trong đầu của La Phi, cũng không hề biết La Phi đang hiểu lầm anh, nghĩ anh cho cô ăn bánh dứa là đang trừng phạt cô.

Lúc anh nghe tin La Phi đi vào văn phòng của Quách Tử Chính, quả thật rất tức giận. Sau khi nổi giận đùng đùng đi lên, nhìn thấy La Phi, thời điểm chuẩn bị phát hỏa, anh bỗng nhiên nhớ tới vị khách mà hồi trưa gặp, là một cặp vợ chồng trung niên rất yêu thương nhau, hành động dịu dàng chăm sóc đối phương làm anh rất là ngưỡng mộ, và không khỏi oán giận sự lãnh đạm của La Phi thường ngày đối với mình. Sau đó anh lại không nén được mà hỏi bí quyết của vị tổng giám đốc kia, người đó cho anh biết, cái gì cũng phải có qua có lại, anh muốn có được trước hết phải biết cho đi, tự mình phải biết nỗ lực hết mình thì mới có điều tốt nhất được.

Anh cảm thấy rất có lý, cẩn thận suy ngẫm lại cuộc sống 2 tháng nay, cảm thấy chính mình cũng chưa đối xử tốt với La Phi , thường xuyên to tiếng với cô, tức giận với cô, nên cô đối với chính mình chẳng tốt là phải, hiển nhiên là như vậy rồi.

Boss Trịnh đã lấy được chân kinh, không ngờ một lúc sau về công ty lại để cho anh gặp chuyện khó chịu đến vậy, thiếu chút nữa là núi lửa bùng nổ. Nhưng trước khi bùng nổ, nghĩ lại một chút, liền đem cơn tức giận đè nén xuống, thậm chí cũng không thèm so đo với Quách Tử Chính liền kéo La Phi đi ăn những cái bánh mà anh mang về.

Thấy La Phi ăn một hơi hết 4 cái, anh lại càng cảm thấy những tuyên bố của vị tổng giám đốc kia rất có lý, âm thầm tính toán về sau sẽ đối xử với La Phi tốt hơn một chút, hơn một chút nữa, như vậy thì cô mới có thể đối với mình tốt được.

Trịnh Thiên Dã vừa đi, La Phi liền ngồi sụp xuống dưới. Mấy đồng nghiệp tới gần, dựa vào ghế, vô sỉ mà nói : “La Phi à, xem ra địa vị chính cung cũng thật vững chắc nha, boss Trịnh đi ra ngoài tiếp khách còn cố ý mang bánh về cho em nữa.”

La Phi cười gượng vài tiếng, không có đáp lại lời nói của bọn họ, làm bộ chuyên tâm xử lý công việc trên máy tính.

Đợi người bên cạnh đi chỗ khác, La Phi càng nghĩ càng thấy không ổn. Tuy rằng cô rất cố gắng hoàn thành nhiệm vụ nửa năm này, thành thật mà làm bạn gái của boss Trịnh nhưng bản thân cô, một cô gái rất đỗi bình thường, mỗi ngày đều phải chịu cái loại tra tấn tâm hồn thế này, cô sợ đến lúc Trịnh Thiên Dã khỏe lại, thì chính cô cũng sẽ bất thường giống anh vậy.

Mấy ngày nay La Phi đã căng dây thần kinh chống chọi, cuối cùng cũng đến lúc suy sụp. Cả người cô lâm vào cảm giác mất mát chán chường, tinh thần sa sút, cả một buổi chiều đều mặt ủ mày chau, một câu cũng không muốn nói.

Loại tâm trạng này vẫn tiếp tục kéo dài.

Trịnh Thiên Dã đang đắm chìm vào thế giới suy nghĩ của chính mình cho nên không phát hiện ra sự khác thường của La Phi. Lúc ở trên giường, anh vẫn cho rằng mình phải làm một người đàn ông chu đáo dịu dàng, đổi lại La Phi mới dịu dàng chu đáo với anh được.

Trước nay, bình thường anh ở trên giường đều rất thô bạo, như sói như hổ vậy. Tuy lúc bắt đầu cũng muốn nhẹ nhàng nhưng chỉ vài phút sau là không giữ được mình, thường làm cho La Phi than đau.

Dịu dàng chu đáo đương nhiên phải bắt đầu từ chuyện thân mật nhất giữa nam và nữ.

La Phi không biết anh suy nghĩ cái gì, thấy anh lên giường chuẩn bị cởi quần áo, liền nghĩ là anh muốn làm chuyện đó.

Trong khoảng thời gian này, đối với chuyện đó, tự nhiên cô đã hình thành thói quen, trừ hy vọng anh nhẹ nhàng chút xíu, trên cơ bản cũng không bài xích gì nữa. Nhưng tâm tình hôm nay không thoải mái, thấy Trịnh Thiên Dã đè sấp người lên ngươi mình thì cô cảm thấy rất bi ai. Cmn, ban ngày phải cẩn thận dè dặt chưa tính, ban đêm còn phải phục vụ chuyện này nữa, đúng là còn không bằng cả kỹ nữ.

Có điều khiến cô bất ngờ là đêm nay Trịnh Thiên Dã không hề mạnh bạo như thường ngày mà bắt đầu hôn cô thật cẩn thận, từ môi, cổ, cơ thể rồi dần xuống tới phía dưới.

Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài khả năng nhận biết của La Phi. Cô vừa xấu hổ vừa bối rối, nhưng vì tâm trạng chán chường nên cũng chẳng thiết gì nữa, mặc cho Trịnh Thiên Dã muốn làm gì thì làm.

Nhưng dù tâm trạng có chán chường thế nào thì giác quan cũng không thể chối bỏ cảm giác anh đi vào cơ thể cô. Cuối cùng La Phi không nhịn được, nghiêng đầu vùi mặt vào gối, nước mắt tuôn trào vì sự nhục nhã.

Trịnh Thiên Dã rất hài lòng với hiệu quả khi lý luận kết hợp thực tiễn của mình. Anh thở hổn hển, dán sát vào tai La Phi, phả hơi vào tai cô để tranh công. “Lần này anh làm khúc dạo đầu rất êm ái, có thể em thấy thoải mái lắm không?”

La Phi càng cảm thấy mình bị lăng nhục, không nói được một lời, buồn bực quay mặt vào gối, nước mắt chảy xuống xối xả.

Trịnh Thiên Dã thấy cô không có phản ứng gì, cuối cùng cũng nhìn ra vấn đề. Anh vươn tay quay đầu cô lại. Đập vào mắt là khuôn mặt đầy nước, dọa anh nhảy dựng lên, vội vàng nâng cằm của cô lên hỏi : “ Em làm sao vậy? Sao lại khóc thành như vậy chứ?”

Nghe hắn nói như vậy, những tủi thân của La Phi lập tức tuôn trào ra ngoài, nức nở mà nói : “Tại sao anh lại ăn hiếp em