hừa mà, Tuyết Nhi là đứa nhỏ đáng thương
không ai yêu.”
Hướng Tiểu Vãn thấy thế, đau lòng không dứt. Nàng từ trong ngực Độc Cô Diễm
tránh ra ngoài, chỉnh lại quần áo, ôn nhu đem Tuyết Nhi ôm lấy, vừa vì nàng lau
nước mắt, vừa ôn nhu nói: “Tuyết Nhi nói bậy gì thế, mẫu thân hiểu rõ Tuyết Nhi
nhất mà, lại đây, mẫu thân ôm con trở về phòng ngủ.”
“Vãn nhi, nàng...” Độc Cô Diễm mặt thối thối, mới làm một nửa đã bị cắt đứt hắn
cũng không thoải mái, bây giờ ngay cả kiều thê cũng bị con gái của mình chiếm
mất, rất là oán niệm lên tiếng.
Hướng Tiểu Vãn trừng mắt liếc hắn một cái, cắt đứt lời của hắn.”Diễm, không
nhìn thấy Tuyết Nhi đang khóc sao, chàng về phòng ngủ trước đi, ta chậm chút sẽ
đi qua tìm chàng.”
Thật vất vả dụ dỗ Độc Cô Tuyết ngủ, Hướng Tiểu Vãn đẩy cửa ra đang chuẩn bị trở
về phòng, đúng lúc này, bóng dáng cao lớn của Độc Cô Diễm xuất hiện, một tay
kéo nàng vào trong ngực, nụ hôn nhanh chóng rơi xuống, nóng rực cuồng dã làm
Hướng Tiểu Vãn không chống đỡ được.
Ánh mắt như nước trừng giận Độc Cô Diễm một cái.”Chàng người này thế nào vội vã
như vậy, ghét.”
Độc Cô Diễm bị mắng yêu như vậy, tâm cũng theo bay lên, thanh âm càng thêm ám
ách đến mê người.”Vãn nhi, ta chờ nàng ước chừng một canh giờ rồi, có thể không
gấp sao, nàng xem...” Nói xong, lôi kéo tay nhỏ bé của Hướng Tiểu Vãn cầm nơi
nào đó đã sớm thật ngạnh của hắn...
“Chàng...” Hướng Tiểu Vãn cảm nhận được cường độ cùng nhiệt độ trong tay truyền
tới, không khỏi ngượng ngùng cúi đầu.
Đáng chết, có thể đừng YD như vậy không, quá nhiệt tình, thật là làm cho nàng
có chút không chịu nổi.
“Vãn nhi, lần này ai cũng đừng mong quấy rầy chúng ta, lại đây, Vãn nhi, chúng
ta ở chỗ này đi.”
“Không được, Tuyết Nhi đang ngủ.”
“Sợ cái gì, Tuyết Nhi ngủ sẽ không tỉnh lại.” Độc Cô Diễm vừa nói, vừa triển
khai hành động.
Thanh âm cự tuyệt của Hướng Tiểu Vãn biến thành vô lực thở gấp.
Đang trong lúc hai người nhiệt hỏa khó nhịn, muốn giải dục - hỏa thì bóng dáng
ác ma của Độc Cô Tuyết kia lần nữa xuất hiện, bé xoa xoa ánh mắt tỉnh táo, uất
ức nhìn chằm chằm Hướng Tiểu Vãn, nức nở nói: “Mẫu thân lừa con, cũng không có
phụng bồi con cùng nhau ngủ.”
Hướng Tiểu Vãn mặt cười nịnh, vội vàng giải thích: “Không thể nào, mẫu thân
chẳng qua là ra ngoài xem cảnh đêm một chút mà thôi, được rồi, xem xong rồi, mẹ
cùng con ngủ.”
Độc Cô Diễm bị dục - hỏa thiêu đốt nhìn Hướng Tiểu Vãn lần nữa đi vào gian
phòng của Độc Cô Tuyết, cả người đều trong trạng thái vô lực.
Đáng chết, Tuyết Nhi này đơn giản chính là một ác ma, sau này muốn ân ái vợ
chồng thì hắn nhất định phải đem Vãn nhi mang tới một địa phương không người
nào tìm được, tránh cho ba lần bốn lượt bị quấy nhiễu.
Mười năm sau.
Trong một tòa núi cao ở phía nam Ngân Nguyệt vương triều, chung quanh nơi đây
mây khói lượn lờ, hàng năm không thay đổi, xa xa nhìn lại, giống như ngon núi
này là nơi thần tiên ở.
Núi này tên gọi Khuynh Tuyết sơn, là Thánh sơn cao nhất Ngân Nguyệt vương
triều, bởi vì rất lâu rồi không có người nào leo lên, nên Khuynh Tuyết sơn này
dần dần trở nên thần bí.
Không ai biết rằng thật ra thì ngọn núi cao không có ai đặt chân tới này, ngay
từ mười năm trước đã có người cư trú ở đây rồi.
Lúc này, trước một căn nhà gỗ đơn giản, một nữ nhân xinh đẹp hai tay chống cằm,
giống như đang suy nghĩ chuyện gì, đôi mắt tĩnh mịch như nước, mang theo ma lực
mị hoặc, nhìn một cái, liền làm cho người ta không thể dời mắt đi.
Ánh mặt trời nhàn nhạt chiếu xuống trên người của nàng, một bộ váy trắng không
nhiễm bụi trần, thanh nhã thoát tục, mặt trái xoan trắng nõn nà, hai bên má
hồng hồng, không tô phấn son vẫn đỏ thắm mê người.
Dáng người cân xứng, đường cong uyển chuyển vừa nhìn liền biết vóc người của
nàng trổ mã cực tốt, quần áo trắng nhạt, không giấu được toàn thân linh động
của thiếu nữ này.
Nàng, không phải là ai khác, chính là Độc Cô Sương tinh quái.
Mười năm trước nàng bị Thượng Quan Dạ mang theo rời đi Độc Cô phủ, vẫn ở trong
Khuynh Tuyết sơn này, mười năm nay, nàng sống cuộc sống phiền chán, mỗi ngày
đều đối diện khuôn mặt nhân yêu của Thượng Quan Dạ, ngay cả một con đực cũng
không cách nào nhìn thấy, hại tài vẽ của nàng vẫn không có đột phá.
Mà mỗi lần nàng tính toán len lén xuống núi tìm mỹ nam để vẽ, còn chưa có hành
động, liền bị cái đuôi Thượng Quan Dạ nắm trở lại, vào những lúc đó, nàng đều
hận không thể cắn chết tên biến thái Thượng Quan Dạ kia.
Đột nhiên, trong đầu của nàng lóe lên linh quang, có cách rồi.
“Hắc hắc he he hắc, thừa dịp Thượng Quan Dạ đi nhà xí rời đi là lựa chọn sáng
suốt nhất.” Gương mặt Độc Cô Sương giảo hoạt, thân thể nhẹ nhàng đứng lên, ánh
mắt liếc về phía nhà gỗ, phát hiện Thượng Quan Dạ bên trong cũng không có dấu
hiệu ra ngoài, nàng không khỏi cười như tên trộm.
Di chuyển bước chân, lặng lẽ đi theo đường xuống núi.
Sau khi Thượng Quan Dạ đi nhà xí ra ngoài, phát hiện Độc Cô Sương canh giữ ở
bên ngoài đã không thấy đâu, hắn không khỏi nhíu mày xinh đẹp lại.
Tiểu Sương nhi đáng chết, lại muốn xuống núi tìm nam