Vương Gia Lấy Vợ

Vương Gia Lấy Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323811

Bình chọn: 7.5.00/10/381 lượt.



cho ta"

Ai cũng không nghĩ tới hắn đột nhiên trở mặt như vậy,

cũng không ngờ hắn dám đem đặc sứ của triều đình trở thành gian tế, đặc

sứ không ngừng lớn tiếng kêu oan, hắn cũng không hề để ý đến.

Chu Tĩnh Dương đứng ở bên cạnh thấy vậy ngẩn người hỏi: " Tại sao lại có kẻ giám giả mạo làm đặc sứ của triều đình vậy?"

Lưu Thu Hoằng bất đắc dĩ cười khổ, "Vừa nãy mới khen muội thông minh xong,

giờ muộn lại giả bộ ngớ ngẩn rồi. Rõ ràng là hắn không muốn trở về, chỉ

là cố ý kiếm cớ mà thôi, nhưng mà không ngờ lại sử dụng thủ đoạn phản

nghịch lớn như vậy, cũng chỉ có người như hắn mới dám làm như vậy, Mông

Vương à Mông Vương, ngài muốn bức chính mình vào đường cùng hay sao?"

Vừa nghe những lời này xong, trong lòng nàng lại tràn đầy lo lắng không yên.

Mà lúc này hình như Hoàng Phủ Mông và người của phái Quạ Đen đã đi đến độ

hiểu biết lẫn nhau, lúc xoay người lại, đã là vẻ mặt tươi cười sáng rực, không hề để ý chút nào đến cử chỉ phạm thượng vừa rồi của chính mình,

sẽ dẫn đến bao nhiêu mối nguy.

Chu Tĩnh Dương khe khẽ thở dài.

Xem ra nếu đã thích người này thì kể cả khi hắn vui mừng hay hắn ưu tư

cũng chắc chắn đều sẽ phải nóng ruột nóng gan mất.

Có một số việc xẩy ra gần đây cha Chu mẫu Tĩnh Dương vẫn luôn cảm thấy cực kỳ nghi

ngờ, đầu tiên là con gái của họ bị Mông Vương nhìn trúng đưa vào trong

phủ để làm việc, về sau lại được Mông Vương cứu, mà còn được phong làm

công chúa, về sau nữa, nửa đêm canh ba, người của Mông Vương lại đến đưa bọn họ đi theo quân lính rời khỏi kinh thành, tiến về con đường mênh

mông phía trước, cũng không biết sẽ phải đi tới đâu, đã từng hỏi qua con gái mấy lần, lần nào nàng cũng trả lời ấp a ấp úng.

"Tôi nghĩ có lẽ con gái chúng ta đã gây ra tai họa lớn rồi" Cha châu lén nhỏ giọng

nói với vợ mình. "Hai ngày trước ở ngoài sân nhà chúng ta thường có

người đi đi lại lại, thỉnh thoảng còn nhìn vào trong sân, giống như là

đang theo dõi nhà chúng ta vậy"

"Hả? Nếu đúng là Tĩnh Dương gây ra tai họa, vì sao Mông Vương vẫn còn quan tâm đến Tĩnh Dương ?"

"Chẳng lẽ nàng không có nghe nói gì sao? Từ trước tới nay Mông Vương và Thái

tử không hợp nhau, hơn nữa nghe nói Mông Vương đã từng ép Hoàng thượng

thay đổi lập hắn làm Thái tử đó"

Chu mẫu nghe xong trong lòng run sợ nói: "Nếu đúng là như vậy thì Tĩnh Dương không thể tiếp tục đi theo

Mông Vương được, lát nữa phải đi nói với Tĩnh Dương 'Thà rằng một nhà ba người chúng ta không có được cuộc sống sung sướng, cũng không thể tham

gia vào những loại chuyện như thế được'."

"Ừm" Cha Châu dùng lực gật gật đầu.

Mà lúc này Chu Tĩnh Dương cũng đang cùng Hoàng Phủ Mông thảo luận vấn đề này.....

"Cha mẹ muội đã hỏi muội nhiều lần, vì sao tự nhiên lại chuyển nhà, muốn

chuyển tới chỗ nào? Muội cũng không biết nên trả lời như thế nào cả"

Nàng kéo góc áo của hắn, "Hay là vương gia nói thay muội đi"

Ngồi ở cạnh giường Hoàng Phủ Mông buồn cười nhìn nàng, vỗ vỗ gương mặt nàng: "Ngay cả cha mẹ nàng mà nàng cũng không giải quyết được sao? Được ta đi nói giúp nàng, nói rằng bổn vương vừa mới nhìn thấy con gái bọ họ, liền muốn mạnh mẽ cướp đoạt dân nữ"

"Vương gia không thể nói như vậy

được" được sủng ái nàng liền xấu hổ đến đỏ mặt: "Vương gia không thể nói chuyện khéo léo một chút được sao? Cha mẹ muội cũng là người nhát gan

giống muội, vương gia hù dọa như vậy bọn họ không chịu được đâu"

"Vậy ta nên nói thế nào? Chẵng lẽ còn muốn mang sính lễ đến cửa cầu hôn sao? Vậy không phải là càng hù chết bọn họ rồi sao?" Vừa dứt lời, tiếng đập

cửa liền vang lên, hắn quay đầu ra nhìn, cao giọng hỏi: "Chuyện gì?"

Binh lính đứng ngoài cửa lớn tiếng đáp: "Dạ bẩm vương gia, Hoàng thượng đưa

kim bài thứ hai đến ạ, vương gia, nên làm gì bây giờ?"

Hoàng Phủ Mông lười biếng trả lời: "Trói người lại"

"Tuân lệnh"

Chu Tĩnh Dương lo lắng nói: "Vương gia làm như vậy có chọc giận đến Hoàng

thượng không? Hoàng thượng tức giận là chuyện Vương gia rời khỏi kinh

thành, hay là chuyện Vương gia dẫn muội rời khỏi kinh thành, nếu chuyện

này có liên quan đến muội, hay là để muội trở về trước tự thú tội....."

"Tự thú tội cái gì chứ? Hơn nữa nàng cũng không có phạm sai lầm gì" Hắn ôm

nàng vào trong ngực, mở miệng nói: "Nếu nàng trở về trước, sẽ phải lấy

chồng ở xa để cầu thân, đến lúc đó bị người đàn ông khác vừa kéo vừa ôm, nàng chịu được không?"

"Muội không chịu được"

Cái gáy của nàng bị hắn hà hơi ngứa ngứa, vừa muốn đưa tay lên, lại bị hắn bắt lấy hai tay.

"Tiếc là bây giờ nàng còn ít tuổi, hại ta cũng không dám lộn xộn với nàng,

thật sự hình như ta rất muốn ăn hiếp nàng?" Hoàng Phủ Mông cười cười tự

giễu, nhưng mà chỉ khẽ cắn một chút lên vành tai của nàng.

"Lúc nào Vương gia cũng chẳng ăn hiếp muội"

Chu Tĩnh Dương nhẹ giọng oán hận, kết quả khiến hắn không kiềm nén được,

kịch liệt hôn lên đôi môi của nàng, mãi cho đến khi nàng gần như là thở

hổn hển, mới bằng lòng buông nàng ra.

"Đây mới gọi là ăn hiếp,

hiểu không?" Hắn cầm lấy cái cằm xinh xinh của nàng, ánh mắt đột nhiên

trở nên mị hoặc: "Chuyện xấu hơn ta vẫn chưa có làm đâu, nàng ở


Duck hunt