Vương Gia Lấy Vợ

Vương Gia Lấy Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323861

Bình chọn: 8.00/10/386 lượt.

trong

thanh lâu lâu như vậy, cũng biết là ta đang nói đến cái gì chứ......"

Nàng sợ tới mức vội vàng đẩy hắn ra: "Vương gia đừng có làm bậy"

Hoàng Phủ Mông không nhịn được ngã xuống giường cười lên ha hả, đồng thời còn kéo nàng đang muốn chạy trốn trở lại, ôm vào trong ngực: "Được được,

không đùa nàng nữa, nàng ngoan ngoãn ngồi ở đây, ta còn rất nhiều chuyện phải xử lý"

"Vậy Vương gia xử lý công việc đi, muội không quấy rầy Vương gia nữa" Chu Tĩnh Dương ngọ ngoạy muốn đứng dậy.

"Đừng có lộn xộn, nếu không ta thực sự sẽ không nhịn được mà muốn làm chuyện

xấu" Hoàng Phủ Mông lại lo nàng sợ tới mức không dám động đậy nói: "Nàng ngồi ở đây, ta mới có thể yên tâm một chút, cũng có thể yên tâm xử lý

công việc. Tiểu nha đầu nàng đó, chỉ cần ta không nhìn thấy nàng một

chút thôi, cũng không biết nàng sẽ xẩy ra chuyện gì hết. Nàng nói xem,

biết ta đã cứu nàng mấy lần rồi không?"

"Không phải.... lần nào cũng là do Vương gia hay sao" Nàng oán hận nói

"Hối hận rồi hả? Hối hận thì đừng đi theo ta nữa"

"Không"

Tiếng cười trầm thấp lại vang lên, hắn từ phía sau nắm lấy khuôn mặt nàng:

"Tiểu Mị, nàng vẫn đáng yêu như vậy, không cần trưởng thành, ta thích

dáng vẻ bây giờ của nàng"

"Vương gia vẫn muốn coi muội như con nít sao?" Chu Tĩnh Dương bĩu môi: "Bây giờ muội muốn lập tức trở thành mười tám tuổi"

"Biết biết, nàng nói rất nhiều lần rồi, mười tám tuổi có ý nghĩa gì? Nàng trưởng thành?"

"Ừm, Muội có thể giúp Vương gia"

"Giúp ta cái gì? Đánh giặc, tạo dựng sự nghiệp? Tiêu diệt kẻ đối nghịch ở trong triều? Hay là tính kế mưu triều soán vị?"

Nàng lo lắng nói: "Không phải Vương gia muốn mưu triều soán vị thật đó chứ?'

"Giả như ta thật sự muốn mưu triều soán vị, vậy nàng sẽ làm thế nào? Bỏ trốn sao?

Chu Tĩnh Dương giận dữ nói: "Cho dù bị chặt đầu cùng với Vương gia muội

cũng đồng ý, nhưn mà.... Muội muốn đưa cha mẹ muội đi trước, muội không

muốn bị chu di cửu tộc"

Hoàng Phủ Mông ôm bụng cười ngã xuống

giường: "Thật sự là không chịu nổi mà, ở cùng với nàng sao lại luôn có

nhiều chuyện cười như vậy chứ?"

"Muội biết Vương gia cười muội

không có ích như Thu Hoằng tỷ" Nàng quay đầu, cực kỳ nghiêm túc nhìn

hắn: "Muội không có học vấn như Thu Hoằng tỷ, cũng không có suy xét sự

việc chu đáo chặt chẽ giống như tỷ ấy, ta chỉ biết toàn tâm toàn ý đối

tốt với Vương gia, Vương gia cần muội làm cái gì, Muội sẽ làm cái đó,

muội chỉ có khả năng làm những chuyện như vậy cho Vương gia, Vương gia

có thể cười nhạo muội ngốc nghếch, nhưng không được chê cười tấm lòng

của muội" Hắn ngoắc ngoắc ngón

tay với nàng, đợi nàng đến gần một chút, đột nhiên kéo nàng ngã lên trên người hắn: "Nàng giận sao? Nàng phải hiểu là ta không có ác ý. Nói cho

nàng biết một việc, ta không cần nàng phải giống như Thu Hoằng bày mưu

tính kế giúp ta cái gì hết, bắt đầu từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta

liền biết, nàng là người con gái ta cần phải bảo vệ, hơn nữa không phải

chỉ là bảo vệ ngày một ngày hai, mà là một đời một kiếp, ta cam tâm tình nguyện bảo vệ nàng, ta vô cùng không muốn nhìn thấy nàng gặp phải khó

khăn gì vì ta hết, sẽ khiến cho ta cảm thấy bản thân mình cực kỳ vô

dụng"

"Muội không muốn cả đời chỉ làm 'Tiểu Mi' muội cũng sẽ lớn

lên" Chu Tĩnh Dương nói ra điều mà nàng đã suy nghĩ trong lòng rất lâu:

"Muội không muốn làm một kẻ vô dụng, bất luận là đối với cha mẹ muội,

hay đối với Vương gia cũng vậy, muội luôn hi vọng bản thân mình sẽ có

sức mạnh để trợ giúp người muội quan tâm nhât, muội hận nhất sự vô dụng

của bản thân"

"Được rồi, được rồi, ta hiểu tâm trạng của nàng, ta sẽ cho nàng cơ hội để giúp đỡ ta"

Hoàng Phủ Mông cầm mu bàn tay nàng trấn an nàng: "Chúng ta cùng nhau tiến về

phía trước, cùng sống cùng chết, có sung sướng hạnh phúc cùng nhau hưởng chụ, có ngồi nhà lao thì cùng nhau ngồi"

"Không cần nghĩ đến

những chuyện không tốt như thế" Nàng nhanh chóng ngăn cản: "Vương gia sẽ không bao giờ vào nhà lao gì gì đó.... Vương gia sẽ là Vương gia cả

đời"

"Sợ rằng lúc ta thất thế, vậy thì nàng sẽ không phải là Vương phi nữa sao?"

Hoàng Phủ Mông đang trêu trọc với nàng, nghe thấy Lưu Thu Hoằng ở bên ngoài

lớn tiếng gọi hắn, đầu tiên thu tay, rồi đứng dậy đi mở cửa.

Vừa nhìn thấy hắn, Thu Hoằng lập tức nhỏ giọng hỏi: "Tấm kim bài thứ ba đã đến rồi, thật sự Vương gia không để ý tới sao?"

Hắn chắp tay ra sau đóng cửa lại: "Ngươi muốn ta phải xử lý như thế nào? Nếu nhận kim bài thì nhất định phải trở về"

"Người của phái Quạ Đen muốn thế nào?"

Hoàng Phủ Mông cười cười: "Hắn muốn quy hàng"

"Hả......?" vẻ mặt Lưu Thu Hoằng hoài nghi hỏi: "Có thể tin được không?"

"Có thể tin, bởi vì một số người của phái Quạ Đen đã bất mãn với Thái tử

rồi. Cái người bị ta giết chết kia, thì ra là phản đồ của phái Quạ Đen.

Bọn họ cũng đang muốn đuổi giết, bởi vì người kia lẩn trống bên trong

cánh cửa đã biết một số chuyện bí mật, cho nên nhất định phải giết người diệt khẩu, nhưng không ngờ người đó là người đứng đầu bộ lễ Phác Thành

Trí, những bí mật rơi vào trong tay hắn, những bí mật này bây giờ trở

thành sự uy


XtGem Forum catalog