XtGem Forum catalog
Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325733

Bình chọn: 7.00/10/573 lượt.

ồi.” Một lát sau bà lại nói: “Có Tiểu Cẩn ở nhà thật tốt, thằng nhóc ngày

nào cũng về, không cần làm bố nó tức giận.”

Nhung Hâm Lỗi nghe

thấy vậy vẻ mặt hơi cứng lại, chậm rãi lên tiếng: “Mẹ, cũng không còn

sớm, nên đi nghỉ sớm, không cần chờ ba về.”

Nói xong liền đi lên

tàng khe khẽ mở cửa phòng. Nhung Hâm Lỗi bỏ mũ lính ra, cởi quân phục

treo vào trong tủ, nhìn trên giường đã sớm có người nằm, anh mím môi

bước đến đắp chăn cho cô, không chớp mắt nhìn cô một lúc lâu, cảm thấy

không bao giờ đủ, một lúc sau lại tự mình đến phòng tắm ngâm nước lạnh.

Sau khi Nhung Hâm Lỗi tắm xong, lau khô người rồi mới đi ra ngoài, tóc của anh vốn ngắn

ngủi, cầm khăn lông lau qua vài lần cũng đã tạm ổn. Anh đi tới cạnh

giường vừa lau tóc vừa nhìn Trần Cẩn đang nằm trên giường. Chỗ này là

phòng của anh, vì Trần Cẩn chuyển tới, nên bà Nhung sai người đổi lại

giường lớn hơn một chút, cho đôi vợ chồng son. Nhung lên giường, kéo

chăn ra thuận tay Trần Cẩn lại gần.

Mặc dù động tác vô cùng nhẹ

nhàng, nhưng Trần Cẩn vẫn bị anh đánh thức, cô khẽ mở mắt, giơ tay lên

lười biếng xoa mắt mắt. Hình ảnh Nhung Hâm Lỗi từ từ rõ ràng trong mắt

cô, đầu tiên cô trợn mắt nhìn, sau đó bình tĩnh lại, trong mắt hiện lên

sự mừng rỡ, một lát sau mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói mang theo vài

phần ngái ngủ: “Hâm Lỗi, anh đã về.” Lời này rơi vào tai anh cảm thấy

thật dịu dàng, cực kỳ thoải mái, lại thêm vài phần nũng nịu.

“Uh, sao hôm nay em ngủ sớm thế.” Anh vòng tay ôm lấy cô thật chặt từ phía

sau, để cho thân hình cô dựa chặt vào lồng ngực của anh, cúi đầu thì

thầm bên tai.

Hơi thở ấm áp phả bên tai cô, Trần Cẩn khẽ co

người, xoay người nằm gọn trong ngực anh, trả lời: “Gần đây, em cảm thất rất mệt.”

Sau khi nghe thấy câu trả lời của cô, sắc mặt hòa

hoãn của Nhung Hâm Lỗi trong nháy mắt trở lại như ban đầu, nhíu chặt

chân mày, cúi đầu hỏi: “Có còn nôn nữa không? Có chỗ nào thấy không

thoải mái, mấy ngày nữa anh dẫn em tới bệnh viện kiểm tra một chút.”

Trong giọng nói lộ rõ vài phần lo lắng. Mỗi lần về nha anh đều hỏi mẹ

tình hình của Trần Cẩn. Anh không thể lúc nào cũng ở bên cạnh nàng, cũng chỉ có thể làm như vậy. Anh gọi điện hỏi bác sĩ phụ khoa ở đơn vị, họ

đều nói phụ nữ khi mang thai sẽ cực kỳ thích ngủ, thậm chí hay buồn bực

dễ nổi nóng, tâm trạng không ổn định, khiến Nhung Hâm Lỗi toát mồ hôi,

do vậy lúc ở gần anh rất quan tâm đến Trần Cẩn.

“Mấy ngày nay đỡ hơn rồi, không phải còn có dì hết lòng chăm sóc em sao, em không có

chuyện gì.” Nhận thấy anh đang buồn lo, cô nhanh chóng giải thích.

“Có chỗ nào không thoải mái nhất định phải nói với mẹ.” Đây là câu Nhung

Hâm Lỗi nói nhiều nhất mỗi khi về nhà, cô cũng không phát hiện từ khi

nào anh đột nhiên trở nên nhiều lời dài dòng như vậy.

Mấy ngày

sau, Trần Cẩn chính thức tạm dừng công việc một thời gian, toàn tâm toàn ý dưỡng thai, ba tháng đầu không thấy có gì khác thường, số lần nôn

cũng giảm đi rất nhiều, bụng cũng bắt đầu nhô lên. Không nhìn kỹ, thật

khó phát hiện cô đang mang bầu, thỉnh thoảng Hành Tinh Tinh nhận sự ủy

thác của người nào đó cũng sẽ dẫn Trần Cẩn đi dạo, có người ở bên cạnh

tâm sự, tâm trạng cũng khá lên không ít.

Nhưng Hâm Lỗi bận huấn

luyện, số lần về nhà cũng ít hơn. Mỗi lần đều gọi điện thoại, hoặc hỏi

mẹ tình hình của Trần Cẩn, ngay cả điện thoại bàn trong nhà cũng không

có Trần Cẩn dùng, sợ bức xạ sẽ ảnh hưởng tới thai nhi.

Hôm nay

đúng lúc thời tiết đẹp, hai người ra ngoài đi dạo một chút. Hàn Tinh

Tinh rảnh rỗi kéo cô tới trường học cũ của hai người, đứng trước cửa

trường nhìn ngắm một lúc lâu. Hàn Tinh Tinh nhắm mắt lại, hít một hơi

thật sâu, đột nhiên nói một câu cảm khái: “Thật là, cảnh và người đều

không còn!”

Trần Cẩn không chịu nổi ánh mắt của Tinh Tinh, khẽ

đẩy cô một cái: “Cậu sao thế? Nhớ anh Đoàn ah. Bất chợt lại đa sầu đa

cảm rồi?’ Nói xong không để ý đến cô cười cười. Hàn Tinh Tinh cũng nhìn

Trần Cẩn cười.

Bước vào trong trường, hai bên đường vẫn là hàng

thông già, phía trước là con đường mòn. Nhớ trước kia mỗi lần Hâm Lỗi

thường đưa cô đến chỗ này liền xoay người rời đi, vẫn là cô năn nỉ một

lúc lâu, người ta mới đồng ý đi cùng cô một đoạn đường. Nghĩ tới đây cô

lại cười cười, cúi đầu vô thức vuốt ve bụng của mình, đột nhiên cảm thấy dường như những chuyện đó đã qua cả mấy đời.

Bởi vì đang là mùa

hè, học sinh cũng về nhà, chỉ còn vài nhân viên ở lại trông coi trường.

Trong suốt đoạn đường đều là Hàn Tinh Tinh một mực kéo cô đi về phía

trước. Bởi vì được người nào đó liên tục dặn dò, cho nên Tinh Tinh cũng

cực kỳ chú ý đến từng cử động của Trần Cẩn, đi bộ cũng không dám buông

tay cô ra.

Xuyên qua con đường nhỏ, vượt qua khúc quanh đi tới

trước cửa nhà ăn, liền thấy phía trước sân trường có vài bóng dáng quen

thuộc. Nổi bật nhất là Nhung Hâm Lỗi, dù anh không mặc quân trang, nhưng chỉ cần nhìn một cái cô có thể nhận ra anh. Cô cứ đứng từ xa nhìn anh

như vậy, áo sơ mi màu xanh lam mặc trên người anh, cực kỳ hài hòa. Phía

sau anh là Đoạn Cao Thụy, Trì Gia Hựu còn có cả Trần