ặt khẩn trương, hơi thở hỗn loạn nhìn chằm chằm
Trần Cẩn ân cần hỏi: “Sao thế bà xã, em đau ở chỗ nào? Có phải con lại
đá em?”
Trần Cẩn cúi đầu, đẩy Nhung Hâm Lỗi ra, cũng không trả lời.
Sao anh có thể yên tâm được, một lần nữa kéo cô lại sốt ruột hỏi: “Rốt
cuộc em sao rồi, hay là để anh đưa em tới bệnh viện kiểm tra.” Nói xong
đang chuẩn bị đứng dậy thì Trần Cẩn nắm chặt ống tay áo anh, cúi đầu
không dám nhìn. Một lúc lâu mới thốt nên một câu: “Không phải vậy, tóm
lại là về sau anh đừng tùy tiện sờ em, em không đau bụng mà là tức
ngực!” Trần Cẩn đỏ mặt nói ra.
Nhung Hâm Lỗi nghe cô dịu dàng trả lời, sững sờ trong chốc lát không nói nên lời, lúng túng cúi thấp đầu. Bác sĩ cũng có nói qua với anh về vấn
đề này, chỉ là anh lại vô tình quên mất, vừa rồi động tình không thể
khống chế giờ trò với Trần Cẩn.
Nghĩ tới đây, anh đành nản chí cởi áo ngoài, tới phòng tắm rửa hết mùi
rượu. Lúc trở lại giường anh để Trần Cẩn gối đầu lên tay mình vùi đầu
vào cổ cô, lặng lẽ vuốt ve lên bụng, ai oán thở dài. Trần Cẩn cảm nhận
được hơi thở của anh đang vây quanh mình. Cô mím môi cầm tay anh đặt lên tay mình, nhẹ giọng hỏi: “Sao thế anh? Hôm nay là ngày chúng ta kết
hôn, anh không vui ah.” Thật ra thì cô đã phát hiện, trong suốt tiệc
rượu anh vẫn luôn tươi cười kính rượu khách, cằm chặt tay cô, mặt mày
vui vẻ nở nụ cười.
“Không phải, đều là do thằng nhóc này, khiến anh không thể đụng vào em.” Nói xong Nhung Hâm Lỗi lại nặng nề hung hăng hôn lên cổ cô một cái.
Nhìn từng vệt ửng hồng, ấn ký kiệt tác của mình, anh mới hài lòng mím
mối, cười, ôm Trần Cẩn chặt hơn.
“Lời này, người làm cha cũng nói ra được sao.” Trần Cẩn bất đắc dĩ cười
cười, một lần nữa đan chặt tay vào Nhung Hâm Lỗi mười ngón giao nhau,
lần đầu tiên cô được nghe thấy Nhung Hâm Lỗi dùng giọng điệu trẻ con như vậy.
“Cẩn Cẩn,” Anh dịu dàng gọi cô.
“Dạ?” Cô nghi ngờ đáp lời.
“Anh yêu em, bà xã.” Nhung Hâm Lỗi chôn chặt người bên tai cô thì thầm.
Trước kia anh cho rằng dù yêu hay không yêu, đàn ông nói ra những lời
như vậy cảm giác là lạ. Nhung Hâm Lỗi cũng từng nghe cô tỏ tình với
mình, Trần Cẩn đã không chút e ngại đứng trước mặt anh nói ra câu đó.
Sau đó mọi chuyện bắt đầu, từng chuyện từng chuyện, cô mở rộng lòng chờ
đợi đến ngày bọn họ thành một thể, Nhung Hâm Lỗi cảm thấy giữa bọn họ đã sớm vượt xa cả tình yêu.
Trần Cẩn nghe xong khoe mắt đỏ lên, khẽ nghiêng người nhìn thẳng vào mắt anh, cô cảm thấy có câu nói này của anh là đủ rồi.
Hai.
Gần đến ngày sinh, Nhung Hâm đã sớm chuẩn bị mọi thứ cho cô. Vì sợ Trần
Cẩn bị đau, liền tính cho cô sinh mổ, bệnh viện quân khu nói không cần
phải chờ đến ngày sinh, chỉ cô báo trước một ngày khi chuẩn bị vào viện
là được. Nào ngờ lúc đang xuống cầu thang, Trần Cẩn kêu đau, bà Nhung
hoảng sợ lập tức gọi người đưa cô tới bệnh viện.
Nhung Hâm Lỗi nhận được điện thoại, liền xin nghỉ chạy về, trên trán còn nhỏ mồ hôi, nghe Trần Cẩn kêu gào trong phòng chờ sinh, anh bực bội
không yên nhìn mẹ mình: “Mẹ, không phải con đã nói để Trần Cẩn sinh mổ
rồi sao? Sao còn kêu đau như vậy.” Vừa dứt lời phía trong phòng lại
truyền tới tiếng gào thét tê tâm liệt phế.
Sắc mặt bà Nhung thay đổi, bà cũng nhắc Trần Cẩn, nào ngờ cô kiên quyết
muốn sinh thường, sợ tiêm thuốc mê không tốt cho con, ngừng lại vài giây bà áy náy nói: “Mẹ nghe nói sinh thường, đứa bé sẽ thông minh hơn…. Cho nên mẹ mới…” Còn chưa nói hết câu Nhung Hâm Lỗi đã giận tái mặt quát:
“Con không biết sinh thường sinh mổ gì hết! chỉ biết bây giờ cô ấy đang
rất đâu, chẳng lẽ mẹ không nghe thấy cô ấy đang gào thét sao.” Giọng
điệu của anh mang theo vài phần chất vẫn, hai nắm chặt thành nắm đấm,
ngón tay trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Nhung Hâm Lỗi đứng ở ngoài phòng sinh, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cửa, nghe thấy bên trong vọng ra tiếng hét, anh lại đau lòng cắn chặt
răng, cả toát mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt.
Khoảng hai tiếng sau, bên trong vẫn không ngừng truyền tới tiếng gào
thét, lúc này ông Nhung cùng vợ chồng Trần Hồng Phong, Chu Di cũng chạy
tới, nhìn thấy bà Nhung liền hỏi: “Thế nào rồi?” Vừa lên tiếng bên trong lại truyền đến tiếng thét choi tai trả lời vấn đề của bọn họ.
Ông bà Nhung lại khẩn trương ngồi trên ghế chờ, Chu Di cũng hơi lo lắng
nhìn phòng sinh. Trần Hồng Phong đi tới tti lui trước cửa, khẩn trương
nắm chặt tay.
“Con trai, lúc con ra đời, ta cũng như vậy, con nghĩ thoáng một chút, có phụ nữ nào sinh con mà không đau.” Bà Nhung thấy dáng vẻ lo lắng của
con, không đành lòng khuyên nhủ vài câu.
Ông Nhung cũng phụ họa: “Không phải chỉ là sinh con thôi sao, có gì ghê
gớm đâu, năm đó bố cũng khẩn trương như con, thật ra thì không có chuyện gì.” Nào ngờ trong phòng sinh lại truyền tới tiếng la hét, Nhung Hâm
Lỗi thấy tim mình thắt lại, cảm giác như đang dùng dao khoét thịt trên
người mình, khắp nơi đều đau nhức.
Ông bà Nhung còn chưa nói xong, Nhung Hâm Lỗi đã nổi giận, toát mồ hôi
đấm một cái vào tường lạnh lùng nói: “Các người chỉ quan tâm đến cháu
trai, còn con chỉ cần