bệnh, người bình thường cũng không có cái loại ý
tưởng này trong đầu.(Juu: Nhuệ ca ứ phải người bình thường ='>'>) Mộ Dung Thanh
Lương là tể tướng đương triều, con gái bảo bối của hắn, mỹ mạo truyền thiên hạ,
ngay cả hoàng thái tử cũng không chịu gả cho, làm sao có thể dễ dàng để mất
được. Ngoài Tư Mã Nhuệ ra, tuyệt đối khôn thể nghĩ tới ai khác được, ngay từ
khi hắn phất tay gạt hỷ khăn của nàng xuống, Mộ Dung Phong đã biết Tư Mã Nhuệ
nhất định không phải tầm thường. Người này tuy rằng đáng giận, nhưng quả thật
có chút bản lĩnh! Xem Mộ Dung Phong nửa ngày có phản ứng, Mộ Dung Thiên thở
dài, cau mày, mất hết kiên nhẫn trách cứ: “Ngươi sao lại ngây ngốc ra thế, có
thể động não ngẫm kỹ lại xem, kẻ nào có thể đại nghịch bất đạo đến thế?” “Tư Mã
Nhuệ” – Mộ Dung Phong mí mắt không chớp lấy một cái, lẳng lặng nói. Mộ Dung
Thiên sửng sốt: “Ngươi làm sao biết được?” “Đoán” – Mộ Dung Phong vẫn bình tĩnh
như cũ. “Nhị tỷ ngươi đã nhờ Ngô Mông phái người điều tra, có thể vào Mộ Dung
vương phủ cướp Mộ Dung Tuyết đem đi, ngoài Tư Mã Nhuệ ra quả thật không còn ai
khác. Hắn võ công cao, lại đối với tiểu muội thèm muốn đã lâu (Juu: bà Mộ Dung
Thiên này quá đáng, bôi nhọ Nhuệ ca của ta, nguyên bản là 垂涎 – thùy tiên – thèm nhỏ dãi
cơ, ta đổi thành “thèm muốn” mà cũng thấy rùng mình, cả nhà ném đá nào
>”<), phụ thân cũng nghi ngờ hắn, ngươi có biết bây giờ hắn đang ở đâu
không?” – Mộ Dung Thiên nhíu mày – “Việc này đừng nên kinh động người khác, nếu
không cả đời tiểu muội sẽ hỏng hết, nhưng cũng phải mau lên, nếu không, khó đảm
bảo tiểu muội sẽ không gặp chuyện không may.” Mộ Dung Phong lắc lắc đầu. “Ngươi
hiện tại là thê tử của Tư Mã Nhuệ, có quyền đi tìm hắn hơn bất kỳ ai” – Mộ Dung
Thiên sắc mặt nghiêm trọng nói. “Ta chỉ đồng ý thử một chút” – Mộ Dung Phong
lặng lẽ nói – “Đừng đem tất cả hy vọng đặt lên một mình ta.” “Ta biết ngươi còn
oán giận người nhà, nhưng dù sao tiểu muội cùng ngươi cũng là tỷ muội cùng một
mẹ sinh ra, bây giờ tìm người là quan trọng nhất, không phải lúc dỗi hờn” – Mộ
Dung Thiên nghiêm mặt nói. Mộ Dung Phong bật cười: “Ngươi cho rằng người trong
lòng Tư Mã Nhuệ là ta ư, chỉ cần ta xuất hiện là có thể thành công sao? Huống
hồ đây không phải chuyện muốn nhanh mà có thể nhanh được, có ai biết Tư Mã Nhuệ
bây giờ đang ở đâu đâu? Chúng ta tìm đến đâu mà hành động? Ngươi cũng không cần
quá lo lắng cho Mộ Dung Tuyết, con người Tư Mã Nhuệ mặc dù vô lý, nhưng tuyệt
không ngốc đến nỗi đánh đập hay cường bạo Mộ Dung Tuyết đâu, dù sao cũng coi
như một nam nhân từng trải qua vô số hương sắc trong thiên hạ, làm sao chỉ có
hứng thú chiếm lấy thân thể Mộ Dung Tuyết? Hắn nhất định muốn trái tim, chứ
không phải thân thể.” Mộ Dung Thiên kinh hãi, nha đầu Mộ Dung Phong kia từ bao
giờ trở nên thông minh bình tĩnh như thế? “Sáng nay Ngô Mông sai người đến báo
tin, nói rằng, Tư Mã Nhuệ đang ở Túy Hoa Lâu, chính là một cái kỹ viện nổi
tiếng, uốn rượu mua vui” – Mộ Dung Thiên cắn môi nói – “Hôm nay ngươi thử đến
chỗ này tìm hắn xem, nghĩ cách tìm ra tiểu muội, tốt nhất là có thể mang nàng
trở về.” Mộ Dung Phong cười, nói: “Tốt xấu gì thì ta cũng là Tứ thái tử phi của
vương triều Đại Hưng, tam tiểu thư của Mộ Dung vương phủ. Chẳng lẽ đại tỷ lại
muốn ta làm người đàn bà chanh chua xông vào chốn miên hoa túc liễu ôn nhu
hương, lôi cổ Tư Mã Nhuệ cùng với một thanh lâu nữ tử trên giường dậy sao? Khóc
lóc bảo thanh lâu nữ tử kia không được cướp chồng ta? Mang tiếng ngươi là hoàng
hậu nương nương tương lai, bất quá khi kích động lên lại thành ra cái loại ấy,
thật khiến Tam muội buồn cười. Ngươi nói đi, cho dù ta tìm được Tư Mã Nhuệ rồi,
ngươi lấy chứng cớ đâu làm cho hắn thừa nhận tiểu muội ở chỗ hắn, là hắn vào Mộ
Dung vương phủ cướp Mộ Dung Tuyết đi?” “Ngươi…!” – Mộ Dung Thiên có phần thẹn
quá hóa giận, nhưng lại kiềm chế một chút, đúng vậy, Mộ Dung Phong nói không
sai, cho dù nàng có lo lắng thế nào cũng không giải quyết được vấn đề, cứ rối
loạn lên như thế, cũng chỉ tổ khiến cho người ta chế giễu mà thôi. – “Vậy ngươi
tính xử trí thế nào?” Mộ Dung Phong lắc đầu, khẽ cau mày, thản nhiên nói: “Đến
đâu hay đến đó, tốt nhất nên thế.” Mộ Dung Thiên im lặng, cúi đầu.
“Tiểu thư, tứ tiểu thư có phải đã xảy ra chuyện rồi
không?” – Xuân Liễu hỏi nhỏ.
Mộ Dung Phong mặt không chút thay đổi, ngắm ngày
mùa thu mơ hồ tịch mịch, ngửi hương hoa cúc, trong đình viện đã có mầy bồn cúc
nở hoa diễm lệ.
Mơ hồ cảm thấy có người đang nhìn mình, Mộ Dung
phong khẽ xoay người, cách đó khoảng chừng mười thước, Tư Mã Triết đang đứng,
hình như vừa mới về, trùng hợp đối diện hai người chủ tớ các nàng, trên mặt hắn
mang theo vài phần mỏi mệt, có lẽ vừa lên triều về, thân là Đại thái tử, hoàng
đế tương lai, Tư Mã Triết đã sớm theo phụ hoàng giải quyết một ít chính sự.
“Tam muội, phải đi sao?” – Hắn ngữ khí rất lịch
sự, cũng thật ôn hòa, bước chân dừng lại, nhìn Mộ Dung Phong, giữa sắc thu, Mộ
Dung Phong nhỏ xinh như một dòng suối trong xanh thăm thẳm.
Mộ Dung Phong thản nhiên cười, thong dong ôn