ngồi kia đang cầm một cây sáo
trúc trong tay, nhạc khúc vừa rồi nhất định là do hắn thổi, Nguyệt Kiều là
người ca vũ cực giỏi, nghe tiếng sáo này, biết ngay người này tài nghệ rất cao,
tuy rằng nhạc khúc này nàng chưa bao giờ nghe qua, nhưng thật sự rất êm tai,
theo nhạc lướt xuống, Nguyệt Kiều vung tay áo dài, nhanh nhẹn khởi vũ, mọi
người nhìn theo không rời mắt, hô to hưởng ứng.
Dư âm vẫn còn, Nguyệt Kiều lại nhìn theo, nhưng
chỗ ngồi kia đã không một bóng người, mơ hồ nghe được tiếng người nói: “Nguyệt
Kiều cô nương tài múa tuyệt vời, tại hạ có việc đi trước, khi khác sẽ lại đến
thưởng thức.”.Chỉ nghe thấy tiếng người, không nhìn thấy bóng người.
Nguyệt Kiều buồn bã đứng, đoạn vũ vừa xong thật
là nhân khúc hợp nhất, thống khoái lâm ly. Vừa ngước mắt lên, đã thấy Tư Mã
Nhuệ lạnh lùng nhìn nàng, sắc mặt hắn không tốt lắm, Nguyệt Kiều trong lòng
sửng sốt, sợ là tiểu cô nương hôm trước hắn mang về lại làm hắn bực bội rồi.
Không để ý tới mọi người dưới đài, Nguyệt Kiều
lập tức trở về Nguyệt Kiều Các, Tư Mã Nhuệ đã về trước nàng một bước, ngồi ở
bàn uống rượu, vẻ mặt cô đơn.
“Mộ Dung cô nương vẫn không chịu nói chuyện với
chàng sao?” – Nguyệt Kiều ngồi xuống đối diện Tư Mã Nhuệ, nhẹ nhàng hỏi.
“Tuổi còn nhỏ mà lắm đạo lý thế không biết, cứ
luôn miệng bảo ta gì mà đã cưới Tam tỷ của nàng, phải đối tốt với Tam tỷ của
nàng. Ta dựa vào cái gì mà phải nghe lời nàng?” – Tư Mã Nhuệ oán hận nói, trong
đầu đột nhiên hiện ra hình ảnh, đêm tân hôn, Mộ Dung Phong ngồi ở hỷ giường
dùng cái giọng mỏi mệt mà bất đắc dĩ kêu hắn hạ hỷ khăn trên đầu nàng, còn nói
rõ ràng ta vô tình ngươi cũng vô tình, chúng ta nước sông không phạm nước
giếng, nhịn không được mỉm cười, nghĩ mới thấy, cái tiểu nha đầu Mộ Dung Phong
kia cũng đến là đáng yêu (Juu*nịnh nọt*: ca cũng cũng đáng yêu nữa :x) . Nữ
nhân dám nói chuyện như vậy cùng hắn thật chỉ có mỗi mình nàng.
Nguyệt Kiều không biết trong lòng hắn đang nghĩ
gì, chợt thấy hắn mỉm cười, nụ cười rất tự nhiên chân thành, trong lòng rất
sửng sốt, cúi đầu, không dám nhiều lời.
Hôm ấy, Tư Mã Nhuệ “cướp” Mộ Dung Tuyết đem đến,
nàng lần đầu tiên nhìn tận mắt thấy thiên hạ đệ nhất mỹ nữ Mộ Dung Tuyết, trong
lòng quả thật rất hâm mộ, quả thật quốc sắc thiên hương, nghiêng nước nghiêng
thành, khó trách Tư Mã Nhuệ lớn mật như thế, còn dám bắt cóc người của Mộ Dung
vương phủ đem đến đây, hắn là Tứ thái tử đương triều không sai, nhưng dù sao
hắn cũng đã cưới tỷ tỷ của Mộ Dung Tuyết làm vợ, chuyện này làm sao có thể chấp
nhận được đây.
“Người thổi sáo hôm nay là ai vậy?” – Tư Mã Nhuệ lười
biếng hỏi.
Sau khi vị tố y công tử kia rời đi hắn mới xuất
hiện, dù chưa gặp người, nhưng nghe được tiếng sáo, lại nghe tiếng người ấy
cười nói để lại khi rời đi, nói thật, trong lòng hắn thật sự rất tò mò, là loại
người nào mà có thể thổi ra được những âm điệu êm tai như thế?
Khúc nhạc này hắn chưa từng nghe qua, nhưng thật
sự là rất êm tai, mát lạnh như nước, du dương như mây, lưu loát như gió, dù
chưa gặp người, nhưng tin chắc không phải người tầm thường, nếu không, cũng
chẳng xứng được với âm thanh du dương như thế.
Nguyệt Kiều lắc lắc đầu: “Không biết là công tử
nhà ai, xem điệu bộ như thế, chắc cũng không phải công tử nhà bình thường.
Nhưng, thiếp cũng lần đầu tiên gặp người này. Hắn thổi sáo vô cùng hay, khúc
sáo ấy cũng lần đầu tiên nghe đến, cũng không biết tên gì.
Tư Mã Nhuệ gật đầu, cũng chẳng nói gì thêm.
Liên tiếp ba ngày, vị tố y công tử ấy đến vào
lúc Nguyệt Kiều bắt đầu múa, nhưng cũng chẳng thổi sáo nữa, chỉ lẳng lặng ngồi,
không nói không rằng, chỉ im lặng thưởng thức, thi thoảng nhấp một ngụm trà, vũ
khúc dừng thì người cũng đi.
Tuy thế, Nguyệt Kiều vẫn bị hắn nhìn đến tim đập
như hươu chạy, ánh mắt hắn không lạnh lẽo, trái lại còn rất ôn hòa, thật chăm
chú, không vương tạp niệm, nhưng lại khiến Nguyệt Kiều phân tâm, mấy lần suýt
mắc lỗi.
Hôm nay, trước khi Nguyệt Kiều bắt đầu múa, bỗng
đứng từ xa nói với vị tố y công tử đang ngồi ở nhã tòa trung: “Vị công tử này,
có thể vì tiểu nữ mà lại thổi một khúc chăng? Tiểu nữ nguyện vì công tử sẽ múa
một khúc mới mẻ hoàn toàn.”
Tố y công tử cười, nhẹ nhàng gật đầu, nói:
“Được, mấy ngày qua tại hạ nhận thấy kỹ thuật múa của Nguyệt Kiều cô nương rập
khuôn bế tắc, nếu Nguyệt Kiều cô nương muốn múa một khúc mới, tại hạ sẽ tặng cô
nương một khúc để giải tỏa hết những khúc mắc trong lòng.”
Nguyệt Kiều đỏ bừng mặt, hắn quả nhiên là cao
thủ, có thế mà đã nhận ra kỹ thuật múa mấy ngày nay của nàng cứng nhắc, nghe
hắn nói, dường như còn biết nàng có tâm sự, làm sao hắn biết trong lòng nàng
buồn bực, Tư Mã Nhuệ kia mang tiếng ngày ngày ở Nguyệt Kiều Các, chỉ toàn chăm
chăm tìm cách lấy lòng Mộ Dung Tuyết mà hắn bắt cóc về, nàng cũng thấy lạ, Mộ
Dung Tuyết mất tích mà Mộ Dung vương phủ không sốt sắng gì sao? Cũng không tìm
kiếm? Nhưng mà, nào ai nghĩ tới tứ tiểu thư của Mộ Dung vương phủ đang bị người
ta giam lỏng ở Nguyệt Kiều các đâu?!
Tiếng sáo nổi lên, tựa như thiên âm, Nguyệt Kiều
nhị