ơi không nên trách phụ thân tâm
ngoan.” Mộ Dung Thanh Lương lại đột nhiên nhìn tiểu nữ nhi của chính mình, nhẹ
nhàng nói, “Nay, ngươi bất quá là đổi trở về Hoàng Thượng đối với ngươi như
thế.”
Mộ Dung Tuyết giống như không có nghe thấy lời nói của
phụ thân, chính là ngơ ngác nhìn Hoàng Thượng, vẻ mặt kinh ngạc cùng không tin,
không tin, Hoàng Thượng vừa mới rồi còn lời ngon tiếng ngọt, giây lát sau lại
dùng nàng để bảo hộ chính hắn! Tuy rằng biết Hoàng Thượng không phải một người
cuồng dại, không phải một người có thể tin cậy, nhưng không thể tưởng tượng
được, Hoàng Thượng thế nhưng lại đối với nàng như thế.
Có phải hay không, Hoàng Thượng làm cho nàng cùng hắn,
nguyên bản chính là có mục đích?!
“Hoàng Thượng, chẳng lẽ Tuyết nhi chính là có tác dụng
như thế sao?” Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng cười, thản nhiên nói, “Ở trong cảm nhận
của Hoàng Thượng, ngài nói muốn che chở Tuyết nhi cả đời, cũng chỉ xứng vào lúc
này để cho ngài dùng để bảo hộ chính ngài sao? Chẳng lẽ Tuyết nhi phản bội cha
mẹ, không tuân theo quy củ, trả giá yêu ngài, vậy mà chỉ có thể được một cái
kết quả như thế này sao?”
Hoàng Thượng có chút ngẩn người, không biết phải nói
gì mới tốt, vừa rồi quả thật chính là phản ứng lâm thời, căn bản không nghĩ tới
liền làm, có lẽ bất luận bên người là ai, một khắc kia hắn đều sẽ làm như thế,
với hắn mà nói, những tần phi này, bất quá chính là đồ chơi mà thôi, làm sao so
được với chính hắn tôn quý?
Mộ Dung Tuyết lại thực nhận thức được, tuy nói lần
lượt bị thương, nhưng nam nhân này, cũng là lần đầu tiên của nàng, cũng là
người nàng yêu duy nhất, nhưng là, lúc này đây, nàng lại thật là trong lòng rét
lạnh, đã chết tâm, một khắc kia, ngay cả oán hận đều không có nữa.
Một phen rút ra chủy thủ trên vai, khiến máu tươi phun
mạnh ra, nhìn chính mình phụ thân, hơi hơi cười, nói: “Phụ thân, là Tuyết nhi
bất hiếu, làm cho người tức giận, làm hại mẫu thân đánh mất tính mạng, nay, hối
hận cũng là vô dụng. Một đao này, là oán Tuyết nhi bất hiếu!” Nói xong, Mộ Dung
Tuyết giơ lên chủy thủ, đối với chính mình ngực chính là đâm một đao, sau đó
lập tức rút ra, máu chảy như suối. Ngay sau đó, lại là một đao hung hăng đâm
xuống, nhanh chóng rút ra, “Một đao này là oán Tuyết nhi hại chết mẫu thân.”
Sau đó quay đầu nhìn về phía Hoàng Thượng, lẳng lặng nói, “Hoàng Thượng, Tuyết
nhi không biết, thuận theo ngài, nay được loại kết cục này, chẳng trách người
khác, chỉ oán Tuyết nhi chính mình ngu ngốc. Ngài không cần lại nhìn Tuyết nhi,
Tuyết nhi biết Tuyết nhi dư thừa, Tuyết nhi sẽ làm cho ngài trước mắt thanh
tĩnh, ngài có thể thu hồi những lời ngon tiếng ngọt của mình.” Nói xong, một
đao hung hăng đối với ngực đâm xuống. “Tuyết nhi đi trước một bước, hai vị tỷ
tỷ, tha thứ cho Tuyết nhi không biết, không có nghe theo lời khuyên giáo lúc
ấy, đợi kiếp sau nếu lại hữu duyên được làm tỷ muội, Tuyết nhi nhất định sẽ làm
một muội muội ngoan nhất. Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương, Ngô phi
nương nương, xin hãy tha thứ cho Tuyết nhi, Tuyết nhi cũng không cố ý cùng các
ngài tranh đoạt cái gì, chính là nhất thời lầm chuyện chung thân, nay ra đi,
xin hãy thả cho các tỷ tỷ của Tuyết nhi một con ngựa, việc này cùng các nàng
không quan hệ, cũng làm cho Tuyết nhi an tâm xuống dưới cửu tuyền!” Nói xong,
cố gắng chống đỡ thân mình quỳ xuống, một phen rút ra chủy thủ, khép lại hai
mắt, không nhìn Hoàng Thượng, không nhìn mọi người, ngã xuống đất.
Tuy rằng người đã chết, dung nhan lại vẫn như cũ như
khi còn sống, tóc đen rối loạn, hai hàng lông mày nhíu lại, khóe mắt có nước
mắt chưa khô, đôi môi như hoa đào, hồng ý chưa tiêu, dáng người linh lung giấu
ở dưới trang phục tơ lụa, vẫn như cũ phập phồng khiến người ta hứng thú, tựa hồ
vẫn như đang sống.
Mộ Dung Thanh Lương thở dài một tiếng, “Cũng tốt,
không bằng đi xuống dưới kia cùng mẫu thân ngươi, miễn cho nàng tịch mịch, dù
sao chờ một lát phụ thân cùng hai tỷ tỷ cũng sẽ đi, ngươi sẽ không tịch mịch.
Đi nơi đó, cũng tốt hơn đứng ở nơi không sạch sẽ này.”
Hoàng Thượng cũng là sửng sốt, lăng lăng nhìn Mộ Dung
Tuyết nằm trên mặt đất, đã hương tiêu ngọc vẫn, trước mắt cũng là bộ dáng của
nàng lần đầu gặp được trong hoa viên, bộ dáng ngượng ngùng đáng yêu, tựa hồ còn
tại trước mắt, hắn kỳ thật cũng không cố tình muốn hại nàng, chính là lúc ấy
nhất thời vội vàng thuận tay bắt lấy nàng, nàng vì sao phải thật sự làm như
thế, chỉ nghĩ nhiều nhất là phải giải thích một chút với nàng là được. Làm gì…
Mộ Dung Phong không nói gì, chẳng lẽ đây là kiếp số của nàng tại cái triều đại
này sao?
Thái hậu bi ai nhìn Mộ Dung Tuyết đã chết đi, nha đầu
này, nói đến cũng là ngốc, trong hoàng cung này làm sao nói được đến hai chữ
chân tình, nay đã chết, hết thảy chuyện trước đây cũng liền xóa bỏ .
Mộ Dung Thanh Lương nhìn mọi người, lạnh lùng nói: “Ta
chỉ là muốn báo thù, cho nên ta sẽ chỉ giết Hoàng Thượng, chỉ tiếc các ngươi
đều là người cùng Hoàng Thượng có chút liên quan, cũng chỉ phải theo hắn đi.
Đừng oán ta!”
“Mộ Dung Thanh Lương, t