g của ông ấy với chuyện của mẫu
thân.” Mộ Dung Phong bình thản đáp, “Quan hệ của mẫu thân và phụ thân trước nay
vẫn rất gắn bó, cho tới tận bây giờ vẫn chưa từng một lần khắc khẩu. Phụ thân
tuy rằng đã nạp thiếp nhưng không sủng ái người nào lại đối với mẫu thân rất
đặc biệt. Cho nên tỷ đệ chúng ta sáu người đều là con của mẫu thân, các vị
thiếp chưa từng có ai lâm hạnh. Mẫu thân vừa qua đời, phụ thân bi thống không
thôi nhưng không lâu sau lại cưới Xuân Đào. Nay nói chuyện cùng ta tuy từng câu
từng chữ đều đúng mực nhưng ta lại thấy không được tự nhiên. Biểu hiện của ông
ấy như thế thật khiến ta nghi ngờ.”
Tư Mã Nhuệ nhìn Mộ Dung Phong tựa hồ như muốn nói gì
nhưng lại thôi cười mỉm: “Có lẽ thời gian qua lâu, một số chuyện cũng dần phai
nhạt không muốn nhớ tới nữa. Chúng ta đến chỗ Hoàng thúc trò chuyện đi. Biết
nàng gặp chuyện không may, Hoàng thúc rất sốt ruột còn tự mình thân chinh tìm
kiếm nhưng không tìm thấy. Phỏng chừng vừa rồi thấy nàng, Hoàng thúc đã rất
hoảng hốt. Có lẽ thúc ấy còn nghĩ người đứng cạnh ta hẳn phải là Mạnh Uyển Lộ.”
Mộ Dung Phong miễn cưỡng nở nụ cười. Mộ Dung Thanh
Lương gây cho nàng một cảm giác bất an. Bất luận là nguyên nhân gì, thời gian
đã qua, chuyện cũ không muốn nhớ đến, nhưng tình cảm của ông ấy với thê tử đã
cùng kết tóc se tơ, đồng cam cộng khổ lại có thể sớm phai nhạt vậy sao? Ông ấy
thật sự làm thất vọng thê tử dưới hoàng tuyền của mình sao?
Thời điểm Mộ Dung phu nhân qua đời ông ấy không phải
cực kỳ bi ai sao?
Hoàng thượng ngồi cạnh Thái hậu hàn huyên vui vẻ.
Mộ Dung Thanh Lương cùng Xuân Đào tiến đến kính rượu.
Nâng chén rượu lên ông ta kính cẩn hướng Thái hậu mỉm cười: “Thanh Lương kính
Thái hậu nương nương một ly này, chúc Thái hậu nương nương vạn thọ vô cương.”
Sau đó cung kính uống cạn một chén rồi đặt bình rượu
nhỏ vào tay Xuân Đào. Rõ ràng chỉ là bình rượu nho nhỏ lại khiến đôi tay Xuân
Đào run rẩy như thể nàng đang bưng cả một bàn rượu lớn nặng đến không chịu nổi.
“Thái hậu nương nương, Xuân Đào người có chút bất
tiện. Người xem ngốc đến mức cả bình rượu nhỏ cũng đỡ không được.” Mộ Dung
Thanh Lương chan chứa yêu thương nhìn Xuân Đào bên cạnh ôn hòa nói: “Thỉnh Thái
hậu nương nương chớ trách phạt.”
Thái hậu mỉm cười từ ái, nâng ly của mình lên: “Cảm ơn
tể tướng đại nhân, lão thân cũng hy vọng đại nhân tìm được hạnh phúc an ủi tuổi
già. Đại nhân có lúc cũng phải học cách bằng lòng với bản thân đi, đừng có lúc
nào cũng quá cầu toàn.”
Mộ Dung Thanh Lương cười hào sảng: “Rượu này là Thanh
Lương đặc biệt phái người từ dị quốc mang tới. Hương vị không tệ, Thái hậu
nương nương người cũng uống thêm đi.”
“Được,” Thái hậu cười lớn, rượu vừa chạm đầu lưỡi quả
thật hương vị mềm mại vướng vít, không nhạt nhẽo lại có chút vị ngòn ngọt, “Quả
rất ngon. Khó có dịp được tể tướng đại nhân quan tâm chiếu cố thế này lão thân
thực cảm tạ.”
“Thái hậu nương nương người thích là tốt rồi.” Mộ Dung
Thanh Lương cung kính đáp, “Xuân Đào, nàng đem thêm rượu tiến Thái hậu nương
nương đi. Rượu này Thanh Lương đặc biệt vì Thái hậu nương nương điều chế ra. Có
thể hợp khẩu vị Thái hậu nương nương, Thanh Lương quả thực cao hứng.”
Mộ Dung Phong càng lúc càng thấy bất an. Mộ Dung Thanh
Lương sao có thể hồi phục tinh thần nhanh đến thế, hoàn toàn không nhìn ra chút
bi ai nào trong mắt, giống như – nàng dù cảm thấy cực kỳ bất an nhưng lại không
thể nói ra nguyên nhân cụ thể.
Mỗi lần đến ngày này người người thi nhau tâng bốc,
bộc lộ thành tâm với Thái hậu nương nương. Người người cười cười nói nói giả lả
tranh thủ biểu hiện chính mình.
Mộ Dung Phong mơ hồ cảm thấy có chút khó chịu trong
người, không nói ra được là vì cái gì, chỉ là có chút lo lắng, bối rối, đứng
ngồi không yên.
Nàng nhìn sang bên cạnh thấy Tư Mã Nhuệ cùng Tư Mã
Minh Lãng đang nói chuyện phiếm, biểu hiện không thể bình thường hơn.
Phải chăng mình quá đa tâm?
Bên ngoài mưa vẫn vần vũ. Bên trong Mộ Dung Dung Phong
lòng ngổn ngang trăm mối. Bưng chén rượu lên định uống rồi lại đặt xuống.
Rượu Mộ Dung Thanh Lương đưa tới hương vương vất đầu mũi lại không hấp dẫn được
nàng nếm thử.
Dù là những gì nàng từng biết đến qua sách vở hay là
từ kinh nghiệm của chính bản thân nàng đều mách bảo nàng rằng hoàng cung này sẽ
không thể bình lặng thế này. Hơn nữa cổ nhân từng nói “Trước cơn bão gió yên
biển lặng.” Sự bình lặng an ổn trong hiện tại càng làm cho tâm nàng sinh nghi.
Nàng đã từng nhìn thấy một Mộ Dung Thanh Lương bi phẫn đến cực điểm. Mộ Dung
phu nhân qua đời, chỉ một đêm ông như già thêm vài tuổi, những tưởng nguyện sẽ
báo thù, lòng ngập tràn oán hận sao bây giờ lại có thể bày ra cái bộ dáng này?!
“Tư Mã Nhuệ, lòng ta không yên.” Mộ Dung Phong nhỏ
giọng nói với Tư Mã Nhuệ, không che giấu được nỗi bất an trong lòng. Nữ nhân là
loài động vật có trực giác nhạy cảm, cảm giác của nàng từ trước tới giờ vẫn
luôn chính xác. Nàng cảm thấy đằng sau sự im lặng của Mộ Dung Thanh Lương tuyệt
đối không hề an tĩnh.
Tư Mã Nhuệ nhẹ nhàng vỗ về Mộ Dung Phong, thản nhiên
nói: “