hời điểm ta tới những người
ngươi mang tới đã bị ta xử lý hết, có ai có thể giúp ngươi châm hỏa dược?” Tư
Mã Cường cũng lạnh lùng nói.
“Phải không?” Mộ Dung Thanh Lương cười lạnh một chút,
nói, “Những kẻ này bất quá là ngụy trang, ngươi thực cho là ta có ngu như vậy
sao? Ngươi cho là chuyện của Hồng Ngọc cùng Tư Mã Triết chỉ đơn giản là yêu
đương vụng trộm như vậy sao? Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi có thể dung túng cho
vị hôn phu phản bội nữ nhi của ta sao? Ngươi quá coi thường tiện nhân Hồng Ngọc
kia rồi. Nàng cùng ngươi ở biên quan chẳng lẽ bởi vì nàng yêu ngươi sao? Ngươi
cho là nàng từ giữa chu toàn cho ngươi cùng tướng quốc Ô Mông quốc kết minh
thật là vì ngươi sao?”
“Ngươi có ý tứ gì?“ Tư Mã Cường hung ác nhìn chằm chằm
Mộ Dung Thanh Lương, lại nhìn sang Tư Mã Triết, “Ngươi thật sự cùng Hồng Ngọc…”
Tư Mã Triết không nói gì, không biết phải giải thích
như thế nào.
“Tư Mã Triết cũng bất quá là một kẻ đáng thương, Hồng
Ngọc kia căn bản là không có đem các ngươi đặt ở trong mắt nàng, Tư Mã Cường,
ngươi thật sự là một nam nhân đủ đáng thương, cưới một nữ nhân như vậy còn coi
nàng như hi thế trân bảo, chẳng hề biết, nàng ta sớm đã là một nữ tử bơi dương
hoa!” Mộ Dung Thanh Lương trào phúng cười, “Canh giữ ở biên quan, nàng nhẫn nại
được như vậy, bởi vì nàng sớm đã là nữ nhân của tướng quốc. Tướng quốc Ô Mông
quốc kia vốn là là một hán tử dũng mãnh anh tuấn, đúng là nam nhân Hồng Ngọc
thích nhất, cho nên, hai người sớm đã thân mật mấy năm, chính là các ngươi
chẳng hay biết gì mà thôi! Vì cái gì buông tha cho vị trí Đại thái tử phi của
Tư Mã Triết không làm, phải làm Nhị thái tử phi của Tư Mã Cường ngươi, chính là
vì có thể đi biên quan. Ngươi cho là kế anh hùng cứu mỹ nhân của ngươi là cái
mưu kế không sai, lại không biết, “đường lang bộ thiền hoàng tước tại hậu” (bọ
ngựa đuổi ve, chim tước ở phía sau: đại ý là chỉ lo để ý phía trước mà quên mất
phòng vệ phía sau) một lần kia chẳng qua là nàng mượn cơ hội làm việc, năm đó
tướng quốc đi vào Đại Hưng vương triều, nàng liền thích tướng quốc, chỉ tiếc tướng
quốc là một người lấy quyền thế làm trọng, cho nên chỉ cùng nàng yêu đương vụng
trộm nhưng không có cho nàng tương lai, mới khiến nàng hao tổn tâm trí đi biên
quan.”
Tư Mã Nhuệ sửng sốt, có một số việc, hắn cũng là lần
đầu tiên biết, gừng càng già càng cay, hắn thật đúng là đã coi thường lão nhân
này.
Tư Mã Cường cũng là vẻ mặt mờ mịt, nghe được nửa ngày
không nói lời nào.
“Người chân chính châm hỏa dược là lão bộc của ta, các
ngươi đương nhiên sẽ không chú ý một người hầu đã già nua, kỳ thật chỉ có trên
người hắn có dấu hỏa chủng, chỉ có hắn mới có thể châm hỏa dược.” Mộ Dung Thanh
Lương mỉm cười, thản nhiên nói.
Mọi người không tiếng động, tuy rằng không có cảm giác
gì là không khoẻ, nhưng không có bất luận kẻ nào có thể cử động, trừ bỏ Tư Mã
Cường cùng Lệ phi, nhưng hai người bọn hắn đều còn tại sững sờ.
Mộ Dung Thanh Lương đã từng bước lẻn đến trước mặt
Hoàng Thượng, cầm trong tay chủy thủ vừa rồi còn đặt ở trong tay Mộ Dung Tuyết,
đặt ở trên cổ Hoàng Thượng, động tác của hắn rất nhanh, hơn nữa thực đột nhiên,
ngay cả Tư Mã Cường cùng Lệ phi cũng không phản ứng kịp.
“Hoàng Thượng đại khái đã quên, lão thần còn biết chút
võ công đi.” Hắn thản nhiên nói, “Vì hôm nay ta đã phải tìm cách rất lâu, như
thế nào sẽ buông tha, mỗi một bước ta đều lên kế hoạch tỉ mỉ, chính là vì hôm
nay, có thể tự tay kết liễu tên cẩu hoàng đế ngươi, để giải mối hận năm đó
ngươi đoạt nữ nhi của ta, hại thê tử của ta!”
Lại đột nhiên, cảm thấy trên cổ có một tia cảm giác
mát, một thanh kiếm lẳng lặng đặt ở trên cổ hắn, mang theo sát ý lạnh lùng.
“Ngươi không nên bỏ qua sự tồn tại của ta.”
Là Tư Mã Nhuệ, hắn lẳng lặng đứng ở phía sau Mộ Dung
Thanh Lương.
“Ngươi như thế nào có thể đi lại?” Mộ Dung Thanh Lương
giật mình hỏi.
“Bởi vì hắn là bằng hữu của Lệ phi nương nương ta, cho
nên hắn có thuốc giải bách độc của Ô Mông quốc ta ở trên người, loại độc gì đều
không làm tổn thương được hắn.” Lệ phi im lặng nói, “Ta là công chúa Ô Mông
quốc, trừ bỏ ta tự thân ăn vào một viên, trong tay còn có một viên khác, ta đưa
cho Tư Mã Nhuệ.”
Một tiếng nổ vang dội, cả căn phòng đột nhiên rung
động dữ dội. Trong nháy mắt ba nam tử nhất tề cùng hướng về phía Mộ Dung Phong.
Tư Mã Nhuệ, Tư Mã Minh Lãng và Tư Mã Cường, ba người đồng thời dùng thân thể
chính mình che chở cho Mộ Dung Phong trước mặt. Dù căn phòng có sụp xuống mà
không cứu được Mộ Dung Phong, ít nhất cũng có thể nàng đỡ được một chút thống
khổ.
Mộ Dung Thanh Lương đột nhiên cười vang thở dài một
tiếng: “Ái thê, vi phu đến với nàng đây.”
Mưa to gió lớn, sấm chớp vần vũ cả tòa kiến trúc to
lớn nháy mắt đã hóa thành một đống đổ nát.
Cùng lúc Tư Mã Nhuệ, Tư Mã Minh Lãng và Tư Mã Cường
vận nội công đánh văng tất cả những mảnh vỡ tứ phía đang lao về phía họ. Một
cây xà gỗ rơi từ trên trần xuống khiến ba người phản ứng không kịp.
Tư Mã Cường không hề đắn đo dùng cả thân mình đỡ lấy.
Xà gỗ hung hăng nện thẳng lên người T