ư Mã Cường, cả người hắn nhất thời run lên
nhưng vẫn đứng vững. Tư Mã Minh Lãng từ một bên dùng chưởng lực đánh văng cây
xà bỗng cảm thấy kẽ tay truyền đến một trận đau nhức. Ném cây xà qua một bên,
đồng thời tay kia vươn tới kéo Mộ Dung Phong, đẩy về phía Tư Mã Nhuệ. Tư Mã
Nhuệ hoàn toàn không để ý đến gạch đá tán loạn khắp nơi ôm lấy Mộ Dung Phong
hòa mình trong đám hỗn loạn mà rời đi.
Toàn bộ thân thể Tư Mã Cường đều cảm thấy từng trận
đau đớn nhưng mắt thấy Tư Mã Nhuệ ôm Mộ Dung Phong rời đi trong lòng lại thấy
khoái hoạt. Chỉ cần nàng không sao là tốt rồi.
Tư Mã Minh Lãng ôm lấy cổ tay, hít thở cũng đã hỗn
loạn nhưng nhìn Tư Mã Nhuệ đã mang Mộ Dung Phong đi cũng thở dài nhẹ nhõm một
hơi. Chỉ cần nàng không sao, những việc khác đều không quan trọng.
Thái hậu nhìn thấy hết thảy một màn những việc xảy ra,
trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại. Nội tâm như đang bị đảo lộn hoàn toàn, xáo
trộn đến không chịu nổi. Đột nhiên một ý niệm kỳ quái len vào trong đầu bà, bà
phải bảo hộ Tư Mã Nhuệ thật tốt để hắn vững vàng ngồi trên ngai vàng Đại Hưng,
nhưng nha đầu Mộ Dung Phong kia tuyệt đối không thể lưu lại.
Mộ Dung Phong kia là nữ nhi của Mộ Dung Thanh Lương,
nàng sao có thể ngạo nghễ trên ngai Hoàng hậu Đại Hưng vương triều?
Trong đầu thật nhức nhối khó chịu?
Đảo mắt mọi việc đã trôi qua được một ngày.
Mộ Dung Phong cũng trúng độc nhưng may mắn lúc ấy nàng
chỉ nhấp chút rượu nên cũng không nghiêm trọng gì. Hơn nữa nhờ có thuốc của Nhã
Lệ, Mộ Dung Phong cũng chỉ mê man một ngày rồi tỉnh.
“Phong nhi.” Tư Mã Nhuệ nắm tay Mộ Dung Phong, mỉm
cười âu yếm nhìn nàng.
Mộ Dung Phong mở mắt, mọi cảm giác đều ổn, chỉ là đầu
vẫn còn chút choáng váng mơ hồ lại có chút nhức nhối. Nàng theo bản năng lắc
lắc đầu, tóc bay tán loạn lòa xòa trên trán, “Ta bị làm sao vậy?”
“Nàng trúng độc trong rượu nhưng không sao. Lúc ấy ta
đã đem ngọc bài tỵ độc đeo vào cổ nàng nên chỉ còn lại một chút tác dụng thôi.
Sẽ không có việc gì. Nàng ngủ nhiều hơn một chút rồi sẽ thấy khá hơn thôi.” Tư
Mã Nhuệ ôn tồn giải thích nhưng biểu hiện tiều tụy trên mặt đã làm bại lộ lo
lắng trong lòng hắn. “Giờ nàng tỉnh thì tốt rồi.”
Ngọc bài?
Mộ Dung Phong nhìn ngọc bài trước ngực. Đây là vật tùy
thân Tư Mã Nhuệ vẫn luôn mang theo bên người, một tấm ngọc bài đen thẫm. Nàng
khó hiểu nhìn Tư Mã Nhuệ.
“Đây là di vật của Tiên hoàng để lại. Thời Đại Hưng
vương triều mới kiến quốc, tiên hoàng Tư Mã Hi Thần đã có trong tay vật này.
Lúc đó, tấm ngọc bài này chính là chấn phái chi bảo của đại bang phái Bách Độc
môn, có thể trị được trăm loại độc dược. Hàng ngày ta vẫn mang theo nó. Có thể
nói đây cũng chính là bảo bối Ô Mông quốc cực kỳ hâm mộ.” Tư Mã Nhuệ mỉm cười
dịu dàng, “Hoàng hậu của Tiên hoàng năm đó chính là nghĩa nữ của chưởng môn
Bách Độc môn. Ta đoán hẳn là Hoàng hậu đã tặng nó cho Tiên hoàng.”
Mộ Dung Phong nhìn ngọc bài trước ngực. Ngọc bài này
cùng chiếc vòng tay của nàng không biết có điểm gì tương tự nhưng tính chất cơ
bản lại giống nhau. Vậy chiếc vòng tay của nàng hiện đang ở chỗ nào?!
Yên Ngọc từ bên ngoài tiến vào nhẹ nhàng tấu: “Tứ thái
tử, Thái hậu nương nương cho gọi người. Thỉnh người đến đó một chút, Thái hậu
có việc quan trọng cần nói.”
“Được, ta biết rồi. Ta sẽ đến đó ngay.” Tư Mã Nhuệ đáp
ứng đoạn lại mỉm cười hướng Mộ Dung Phong, “ Nàng nghỉ ngơi thêm chút nữa
đi, ta đi rồi về. Nói mới thấy, tổ mẫu đúng là mạng lớn. Toàn bộ Tường Phúc
cung đều sụp đổ, tổ mẫu lại không hề hấn gì chỉ là có chút kinh hách. Chờ thân
thể nàng hồi phục, chúng ta cùng tới thăm tổ mẫu.”
Mộ Dung Phong nhẹ gật đầu mỉm cười: “Ta chỉ hơi mệt,
còn lại thân thể rất tốt. Tổ mẫu không gặp chuyện gì là tốt rồi. Chàng mau mau
đi thôi.”
Thái hậu ở lại Bình Dương cung.
Tiến đến cửa cung liền nhìn thấy Tiểu Đức tử đứng phía
sau cửa thuận miệng hỏi: “Tổ mẫu đang ở trong đó sao?”
“Vâng, Thái hậu đang chờ người.” Biểu tình Tiểu Đức tử
có chút là lạ, len lén nhìn Tư Mã Nhuệ tiêu sái bước vào rồi lặng lẽ lui về
phía sau. Chỉ một lát sau bên trong liền truyền ra tiếng tranh cãi gay gắt, hắn
nhịn không được khẽ thở dài.
“Ngươi không có lựa chọn nào khác đâu. Ngươi chỉ có
thể kế thừa ngôi vị Hoàng đế thôi!” Biểu tình trên mặt Thái hậu rất nghiêm túc,
hơi tựa vào thành giường trong ngữ khí lạnh lẽo lại lộ ra chút thê
lương, “Hơn nữa, Mộ Dung Phong không thể tiếp tục làm phi tử của ngươi.
Niệm tình ngươi đối nàng có chút tình nghĩa có thể cho nàng được chết một cách
thống khoái.”
“Tổ mẫu! Chuyện này tuyệt đối không được.” Tư Mã Nhuệ
kiên quyết, “Tổ mẫu có thể cho Hoàng thúc kế vị đăng cơ cơ mà. Hoàng thúc trị
quốc tuyệt đối sẽ không thua kém phụ vương con. Hiện thúc ấy đang bị thương
nhẹ, nhưng chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian ngắn là sẽ hồi phục thôi…”
“Không được!” Thái hậu lạnh lùng cắt ngang,
“Tình huống bây giờ đã khẩn cấp lắm rồi. Ngươi chỉ có thể lập tức kế vị, không
bàn cãi nhiều thêm nữa. Nếu không, ta sẽ lập tức ban cho Mộ Dung Phong cái
chết!”
“Tổ mẫu!” Tư Mã Nhuệ nhìn Thái hậu cương quyết lắc
đầu, “S