à hại chính mình.
Thái Hậu năm đó ở hậu cung hiểm ác đi từng bước một làm được như hiện tại, nếu
chỉ dựa vào thiện lương cùng chân tình là không có khả năng. Chỉ có thể nói, là
Mộ Dung Phong không may mắn, ai bảo nàng là nữ nhi của tội thần.
Chính là, chính là, vì cái gì Thái Hậu lại trở nên đột
nhiên tuyệt tình như thế, bà không phải là thích Mộ Dung Phong nhất sao? Vì sao
hiện tại nghe ngữ khí của bà, giống như ước gì Mộ Dung Phong lập tức biến mất?
Ở trong Chính Dương cung ngây người một ngày, liền biến thành bộ dáng như thế,
thật sự là kỳ quái.
Nhưng kỳ quái thì mặc kỳ quái, Tiểu Đức tử không dám
nghĩ nhiều, nghĩ cũng nghĩ không thông, nghĩ nhiều cũng vô dụng.
Đến Hợp Ý Uyển, Tiểu Đức tử do dự một chút, phân phó những
thị vệ theo tới, “Các ngươi cẩn thận một chút, ta đi dẫn dắt Yên Ngọc cùng Xuân
Liễu rời đi, các ngươi lấy một chút máu đến, không cần kinh động người bên
ngoài, cũng không được đả thương Tứ thái tử phi. Nếu bị phát hiện, hãy nói là
Thái Hậu nương nương lấy có việc cần.”
Vài thị vệ gật gật đầu, nhìn thoáng qua lẫn nhau, lắc
mình núp vào.
Không lâu sau, Tư Mã Nhuệ một lần nữa bị mang đến
trước mặt Thái Hậu.
Thái Hậu chỉ vào chén rượu trên bàn nói: “Ngươi nếu
uống xong chén rượu này, ta liền lập tức thành toàn ngươi cùng Phong nhi, trong
rượu này có dược, có khả năng sẽ hại ngươi cả đời, nhưng là chỉ cần ngươi uống
xong, ta liền tin tưởng ngươi cùng Phong nhi là thật tâm thực lòng, đáp ứng
ngươi, không ép ngươi làm Hoàng Thượng Đại Hưng vương triều nữa, cho phép ngươi
cùng Phong nhi đi ra ngoài cung sống, không cần để ý thị phi gì nữa. Để Hoàng
thúc ngươi kế thừa ngôi vị Hoàng đế, cai trị Đại Hưng vương triều, liền theo
như lời ngươi, Hoàng thúc của ngươi cai trị quốc gia tuyệt đối không kém phụ
vương của ngươi, giao vào trong tay hắn ta giống nhau thực yên tâm.”
Tư Mã Nhuệ dùng ánh mắt không quá tin tưởng nhìn tổ
mẫu, không nói gì.
“Không cần dùng loại ánh mắt này nhìn ta, ta là tổ mẫu
của ngươi, đương nhiên sẽ không hại ngươi.” Thái Hậu nhẹ nhàng lắc lắc đầu,
“Trong rượu này có loại dược khiến ngươi có thể quên đi những chuyện trong
cung, chỉ cần ngươi uống xong, ngươi sẽ không phải là cái gì Tứ thái tử, ngươi
sẽ quên đi những chuyện cùng hoàng cung có liên quan, ngươi có thể cùng Phong
nhi cùng đi ngoài cung trải qua những ngày các ngươi mong muốn, không bao giờ
để ý tới chuyện ở nơi này nữa, cũng không phải để ý tới cái gì Mạnh Uyển Lộ.”
Tư Mã Nhuệ cầm lấy chén rượu, đang muốn uống.
“Bất quá, ta còn phải nhắc nhở ngươi, nếu uống, ngươi
phải buông tha cho những gì ngươi sở hữu trước mắt, ngươi nên suy nghĩ cho kĩ.”
Thái Hậu thản nhiên nhắc nhở.
Hoàng hậu nhẹ nhàng gục đầu xuống, không có hé răng,
trong lòng đã có lệ ý, nghĩ đến rượu kia rót vào trong chén, máu tươi của Mộ
Dung Phong dung nhập trong đó, hòa cùng dược tức khắc liền không thấy nữa,
giống như một loại tình cảm, đột nhiên đã không có tung tích, trong lòng kia có
một phân mất mát cùng bi ai, thật sự là rất đau.
“Ta không cần hết thảy những thứ đó, chỉ cần có Phong
nhi, như thế nào đều tốt.” Tư Mã Nhuệ không chút do dự một ngụm uống cạn chén
rượu, nhìn tổ mẫu, mơ hồ cảm thấy có chút ủ rũ, đột nhiên cảm thấy có chút
không ổn, nhìn về phía tổ mẫu, lại nghe thấy có thanh âm xa xôi truyền đến.
“Mạnh Uyển Lộ là nữ nhân của ngươi, nàng là Hoàng hậu
của ngươi.” Thái Hậu hờ hững nói, “Ngươi là Hoàng Thượng sắp kế vị của Đại Hưng
vương triều. Ngươi cả đời ghét nhất là một nữ tử tên là Mộ Dung Phong, nàng vẫn
dây dưa ngươi, nàng là nữ nhi thứ ba của tội thần đương triều Mộ Dung Thanh
Lương, nay bị ngươi vứt bỏ ở một bên, ngươi không bao giờ muốn để ý tới nàng
nữa.”
“Mạnh Uyển Lộ là nữ nhân của ta, nàng là Hoàng hậu của
ta.” Tư Mã Nhuệ máy móc lặp lại lời nói của Thái Hậu, “Ta là Hoàng Thượng sắp
kế vị của Đại Hưng vương triều. Ta cả đời ghét nhất là một nữ tử tên là Mộ Dung
Phong, nàng vẫn dây dưa ta, nàng là nữ nhi thư ba của tội thần đương triều Mộ
Dung Thanh Lương, nay bị ta vứt bỏ ở một bên, ta không bao giờ muốn để ý tới
nàng nữa.”
Mơ hồ như trời đất rung chuyển, Tư Mã Nhuệ lập tức ngã
xuống đất.
Thái Hậu ngẩng đầu, cố gắng nuốt xuống lệ trong mắt,
nói với Tiểu Đức tử: “Đợi sau khi vương tử Ô Mông quốc rời đi, liền ban thưởng
Lệ phi treo cổ tự sát!”
Hoàng hậu một tiếng không thốt ra khỏi cổ họng, nhìn
Tư Mã Nhuệ nằm trên mặt đất, tâm như bị kim đâm.
“Hoàng hậu, đây là số mệnh, đây là số mệnh của những
nữ nhân ở trong hoàng cung như chúng ta, ta cũng không muốn, nhưng không có
cách nào.” Thái Hậu mệt mỏi tựa vào đầu giường, giống như lập tức đã già đi vài
tuổi, đột nhiên thấy được nếp nhăn nơi khóe mắt.
Mộ Dung Phong không biết đã xảy ra chuyện gì, đã vài
ngày, Tư Mã Nhuệ đều không có lộ diện, Hợp Ý Uyển cũng đột nhiên phải rời đi,
nói là để sau khi tiếp tân hoàng đăng cơ sẽ vào ở, phủ Tứ thái tử cũng không
được ở, đem nàng cùng Xuân Liễu an bài đến một đình viện nho nhỏ lạnh lùng, ở
ngõ ngách hẻo lánh nhất trong hoàng cung, cỏ dại mọc um tùm, cây cối đều đã
