ận như vậy? Còn dám chỉ
trích ta.”
“Uyển Lộ cũng không phải lần đầu tiên thân mật với
thái tử gia. Trước kia không hề có chuyện này nay sao lại thành ra thế này?”
Mạnh Uyển Lộ trầm giọng, “Thứ Uyển Lộ cần không phải hư danh, xin người ban cho
Uyển Lộ một cái công đạo.”
“Ngươi thực không hổ là cháu gái của Tư Mã Tĩnh Nghi.
Quả thực chính là bộ dạng của tổ mẫu ngươi năm đó. Nay ngươi đã là phi tử của
Nhuệ nhi, nhưng cũng chưa đến phiên ngươi định đoạt. Ngươi muốn đòi công đạo
sau này ta sẽ cho ngươi một cái công đạo!” Thái hậu tức giận quát.
“Đủ rồi, Uyển Lộ.” Tư Mã Nhuệ một bên ngắt lời, “Mới
sáng sớm đã gây chuyện rồi. Thật chẳng hiểu chuyện gì cả. Nàng biết mà vẫn cố
tình nhắc đến sao? Không biết giờ người tổ mẫu không muốn nhắc đến nhất là Mộ
Dung Phong sao? Nếu không phải người của Mộ Dung gia làm loạn sao có cục diện
hỗn loạn hôm nay?”
“Được rồi, các ngươi lui xuống hết đi. Đừng ở đây chọc
giận ai da them nữa. Ngày mai đăng cơ rồi, ngươi cũng chuẩn bị tốt một chút.”
Thái hậu không chút kiên nhẫn phất tay tức giận, “Có chuyện gì các ngươi về nhà
đóng cửa bảo nhau, đừng làm loạn trước mặt ai da!”
Mạnh Uyển Lộ chực nói gì lại bị cái liếc mắt của Tư Mã
Nhuệ làm cho ngậm miệng trở lại, yên lặng nối gót Tư Mã Nhuệ đi ra.
“Trong cung lúc này lắm chuyện thị phi. Nàng tính tình
thẳng thắn nhưng có chuyện gì lựa lời mà nói không được sao? Còn dám cùng tổ
mẫu cãi cọ. Xem tính cách của nàng sau này làm sao thành mẫu nghi thiên hạ?” Tư
Mã Nhuệ tức giận, “Mấy ngày này ta có chút mỏi mệt, qua giai đoạn này rồi nói tiếp.
Nếu nàng muốn lưu lại Hợp Ý Uyển thì cứ lưu lại. Không thích thì có thể hồi phủ
thái tử. Đợi ta xong việc rồi bàn tiếp.”
“Chàng ở đâu Uyển Lộ theo đó.” Mạnh Uyển Lộ nhìn Tư Mã
Nhuệ nhu thuận đáp. Trong lòng thề rằng nhất định phải chiếm được trái tim của
nam nhân này. Tuy rằng nàng không biết vì sao đột nhiên Tư Mã Nhuệ lại yêu
thương nàng nhưng trong lòng vẫn không buông xuống được. Hắn thực sự vì chuyện
của Mộ Dung Thanh Lương mà chán ghét Mộ Dung Phong sao?
“Được rồi. Tùy nàng đi.” Tư Mã Nhuệ mỉm cười. Kỳ thực
tính cách mạnh mẽ của Mạnh Uyển Lộ khiến hắn có cảm giác hứng thú mới mẻ.
“Trước đây ta thực sự sủng ái người có tên Mộ Dung Phong kia sao? Nàng lại còn
để ý như vậy?”
“Chàng không nhớ sao?” Mạnh Uyển Lộ hơi bối rối, “Xem
ra thực sự chàng bị chuyện của Mộ Dung Thanh Lương làm cho hồ đồ rồi. Ta cũng
không muốn nhắc đến chuyện này nữa. Nay chàng không thích nàng ta nữa còn hỏi
chuyện trước đây làm gì.”
Hoàng hôn dần buông sắc trời trở nên tối tăm. Gió nhè
nhẹ bốn phía tĩnh lặng không một tiếng động.
Tư Mã Minh Lãng lặng lẽ tiến vào lãnh cung vô danh.
Hắn là đệ đệ của hoàng thượng tính ra là hoàng thúc của Mộ Dung Phong vốn không
thể ra vào nơi này thường xuyên nhưng hắn lo lắng đến không chịu nổi. Cũng may
nơi này hẻo lánh ít người lui tới.
Điều làm hắn kinh ngạc là tấm biển treo trước cửa, chỉ
đơn giản ba chữ vô cùng xinh đẹp “Mẫn Phong cư”. Hẳn đây là chữ của Mộ Dung
Phong, lưu sướng, đẹp đẽ, phải nói là đẹp vô cùng, lộ ra thứ khí khái khiến
người ta có cảm giác chói mắt. Tuy chỉ là một khối gỗ chữ nhật bình thường, chữ
khắc cũng không thực sự hoàn mỹ, có chút thô ráp nhưng lại khiến người ta có
cảm giác không phải là vật cõi trần mà khiến lòng người thư sướng.
Cửa là ai đã sửa. Không phải trong lãnh cung này không
có bất cứ nô tài hay lính gác nào sao?
Biển là ai khắc? Là ai đã treo lên?
Nơi này không phải chỉ có Mộ Dung Phong cùng Xuân Liễu
chủ tớ hai người thôi sao? Nhưng bọn họ không phải đều là nữ nhi sao?
“Ngài có phải đang cảm thấy rất kỳ quái hay không?” Có
người ở phía sau hắn đột nhiên mở miệng, khiến Tư Mã Minh Lãng hoảng sợ, quay
đầu lại, là Lệ phi đang lẳng lặng nhìn hắn.
“Đúng vậy, phi thường kỳ quái.” Tư Mã Minh Lãng lẳng
lặng trả lời, vừa rồi thất thần, nên không chú ý tới có người tới gần hắn, cũng
là do ỷ vào là ở trong hoàng cung, không ai dám gây bất lợi gì cho hắn, nếu
không, như thế nào lại có khả năng có người đi tới bên người mà hắn cũng không
biết, hơn nữa đối phương căn bản không phải một người biết võ công, chỉ là một
phi tử tuổi còn trẻ của Hoàng Thượng.
“Cửa này là Mộ Dung Phong chính mình tu kiến, biển này
cũng là chính nàng treo lên, chính ta cũng không dám tin tưởng, nàng bất quá
chỉ là một thiên kim tiểu thư, như thế nào có thể chính mình tự làm những việc
nặng như thế, hơn nữa làm thật yên tâm thoải mái.” Lệ phi mỉm cười, “Nay ta rốt
cục đã hiểu được, vì sao Tư Mã Nhuệ yêu nàng sâu vô cùng, bởi vì, nàng là một
người sống chân thật, không giống chúng ta sống ở trong một loại hình thức,
nàng là tự do, mới mẻ, xinh đẹp, làm cho người ta tâm động.”
Tư Mã Minh Lãng sửng sốt, lẳng lặng nhìn Lệ phi.
“Kỳ thật, ta cũng yêu Tư Mã Nhuệ, chính là, vì Ô Mông
quốc, ta không thể không gả cho Hoàng Thượng, nay thời gian của Hoàng Thượng
không còn nhiều lắm, ta coi như là đã hoàn thành sứ mệnh của ta, nghĩ đến nhìn
xem Mộ Dung Phong, nguyên tưởng rằng nàng sẽ tuyệt vọng, sẽ thống khổ, sẽ bị
thươn