g tâm, thậm chí sẽ tìm cái chết, nhưng…” Lệ phi dừng một chút, nói, “Nàng
làm cho ta nhìn với cặp mắt khác xưa!”
Tư Mã Minh Lãng không tiếng động, nhìn Lệ phi, nghe
nàng nói.
Xem ánh trăng dần dần mông lung, hoàng hôn dần dần bao
phủ bốn phía.
“Nơi này là địa phương đã nhiều năm không có người lui
tới, trước đây là dùng để giam lỏng một tần phi đã phạm sai lầm, lúc ấy tu kiến
nơi này, sợ nàng đào tẩu, cho nên cố ý xây phi thường rắn chắc, toàn bộ chỉ
dùng đá tảng mà xây, cũng bởi vậy, trải qua nhiều năm tháng như thế, cũng không
bị hư hỏng hoặc tổn hại gì, chính là đầy cỏ dại cùng có không ít con chuột, hơn
nữa cây cối đều khô cằn, là cái địa phương làm cho người ta nhìn thấy liền
hoảng hốt.” Tư Mã Minh Lãng im lặng nhìn Lệ phi, khẩu khí thản nhiên, ngữ khí
chậm rãi, nói, “Lúc đầu biết nàng bị đưa đến nơi này, thật sự là lo lắng nàng
sẽ chống đỡ không được, đổi lại bất luận là kẻ nào, cho dù là một nam tử, đối
mặt với biến cố như thế, chỉ sợ cũng phải khóc rống một hồi không biết làm sao,
có lẽ phải vài ngày mới có thể tỉnh táo lại, nhưng nàng lại hoàn toàn bất
đồng.”
“Kỳ thật không bằng giết nàng, làm cho nàng ra đi im
lặng cũng tốt hơn làm cho nàng biết Tư Mã Nhuệ thay đổi tâm đối với nàng, ngay
cả không phải là Tư Mã Nhuệ chính mình tình nguyện, nhưng sự thật trọng yếu là,
Tư Mã Nhuệ đã hoàn toàn không còn nhớ rõ nàng.” Lệ phi ưu thương cúi đầu, “Thái
hậu là một nữ nhân tâm kế thâm trầm, sống tại trong hoàng cung này đã lâu, có đôi
khi phải lãnh khốc hơn so với người thường, cho dù là vì tương lai của Đại Hưng
vương triều mà hy sinh Mộ Dung Phong, cũng làm cho người ta không đành lòng.”
“Chẳng lẽ dược của ngươi không có giải dược sao?” Tư
Mã Minh Lãng có chút cấp bách hỏi.
“Không có, loại vong tình dược này thật giống như
người sau khi chết uống Mạnh bà thang, chỉ cần uống xong, thì không thể có loại
dược nào có thể giải.” Lệ phi lắc lắc đầu, thản nhiên nói, “Thái hậu không phải
đồ ngốc, bà biết ta tuyệt đối sẽ không lừa bà, bởi vì Ô Mông quốc kỳ thật còn
nằm trong lòng bàn tay Đại Hưng vương triều, nếu ta làm sai cái gì, chỉ biết sẽ
liên lụy đến an nguy của Ô Mông quốc ta.”
Tư Mã Minh Lãng có chút uể oải, không biết nói cái gì
mới tốt.
Lệ phi lại nhẹ nhàng cười, hàm chứa lệ nói: “Nhưng ta
còn động tay động chân, chính là ở trong dược để vào máu của Mộ Dung Phong, nếu
Tư Mã Nhuệ ở trong thời gian một năm phản bội Mộ Dung Phong, sủng ái một nữ tử
khác, đều sẽ thống khổ không chịu nổi, hơn nữa căn bản không thể hoàn thành
việc của một nam tử. Nhưng là, thời gian lại chỉ có một năm, không biết trong
thời gian một năm này, có thể hay không có gì phát sinh, bởi vì Tư Mã Nhuệ quên
Mộ Dung Phong không sai. Nhưng cũng không cho thấy hắn không thể lại yêu thương
nàng nếu bọn họ thật sự hữu duyên, còn nếu là vô duyên, cũng chỉ có thể tự sinh
tự diệt.”
“Ngươi nói là, có thể cho Tư Mã Nhuệ lại yêu thương Mộ
Dung Phong?” Tư Mã Minh Lãng nhãn tình sáng lên, hưng phấn hỏi, nhưng ngay lập
tức lại ảm đạm xuống, “Ngươi không biết, Nhuệ nhi là người khác hẳn với người
thường, nếu hắn tin tưởng chính mình không thương Phong nhi, liền tuyệt sẽ
không lại yêu thương nàng, bởi vì hắn hiện tại tin tưởng, hết thảy tất cả trước
mắt đều là do Mộ Dung Thanh Lương dựng lên, mà, Mộ Dung Phong chính là một
trong số đó, nếu không có nàng, có lẽ hắn có thể tránh cho chuyện xảy ra.”
“Hết thảy chỉ có thể mặc cho số phận.” Lệ phi thở dài,
bất đắc dĩ nói, “Ta có thể làm chỉ có như thế, nếu là hơn, cãi lời Thái hậu,
chỉ sợ là ngược lại càng không xong. Thái hậu nếu biết ta làm theo là giả, có
lẽ sẽ giết Mộ Dung Phong, cho nên, nếu muốn làm cho nàng sống sót, mọi người
chỉ có thể giữ kín miệng, xem số mệnh của nàng như thế nào.”
“Có thể thế này không, ngươi dùng dược làm cho nàng
ngất đi, ta lặng lẽ dẫn nàng đi ra ngoài, có lẽ có thể cứu nàng một mạng?” Tư
Mã Minh Lãng nhẹ giọng hỏi, “Nếu mẫu hậu biết nàng đã chết, cũng sẽ không còn
lo lắng Nhuệ nhi sẽ tình cũ nối lại, cũng sẽ không lại xem Phong nhi là một uy
hiếp lớn nữa.”
Lệ phi lắc lắc đầu, quả quyết cự tuyệt nói: “Vậy càng
không được, nếu ngài dẫn theo nàng thoát đi hoàng cung, quả thật là cứu nàng
một mạng, nhưng, lại chặt đứt tất cả hy vọng nàng cùng Tư Mã Nhuệ hợp lại, Tư
Mã Nhuệ ngày mai sẽ đăng cơ, thành Hoàng Thượng, như thế nào có khả năng rời đi
ra ngoài hoàng cung? Mộ Dung Phong sau khi giả chết, phải làm như thế nào để
thấy được Tư Mã Nhuệ? Hơn nữa, rời đi Tư Mã Nhuệ, ngài còn không bằng giết nàng
đi. Ta cảm thấy chúng ta không cần vì nàng lo lắng, nàng có thể thản nhiên đối
mặt với tình trạng trước mắt như thế, đã nói lên trong lòng nàng cũng còn có đủ
sức chống đỡ, dù sao, Tư Mã Nhuệ đã quên nàng, nhưng nàng không có quên Tư Mã
Nhuệ.”
Tư Mã Minh Lãng có chút bi thương, nhìn mặt trời dần
dần hạ xuống, lãnh cung lạnh lùng kia, mơ hồ đã có ánh nến toát ra.
“Ta đã vụng trộm tới vài lần, bắt đầu từ ngày nàng đến
đây, mới ba ngày ngắn ngủn, lại làm cho địa phương này thay đổi bộ dáng, chẳng
lẽ ngài không có p
